Thấy Đới Vân Phi phản ứng mạnh như , đồng nghiệp tò mò hỏi: “Thầy Đới, thấy ?”
“Không .”
Đới Vân Phi quả quyết lắc đầu, nhưng trong lòng thì điên cuồng c.h.ử.i bậy: Một tỷ phú cướp phụ nữ với , bệnh ?
Không sai, tuyệt đối bệnh!
Loại như , tìm loại phụ nữ nào mà !
Mấy hàng ghế phía Đới Vân Phi.
Phương Khoa đang đắc ý với Trần Nhược Hàm ở phía : “Nhược Hàm, thấy , rể đang ở chính giữa, hiệu trưởng còn khách khí với rể!”
“Triệu Na Na, đó chính là rể , quyên góp 200 triệu cho trường chúng . . .”
Lúc Phương Khoa đang trang bức ngừng, chỉ thiếu nước dán mấy chữ ‘Dương tổng là rể ’ lên mặt thôi.
“Anh rể trâu bò như , còn cho trường 200 triệu, cho ít tiền? Dù cho một chiếc điện thoại mới cũng !”
Bạn cùng phòng của Phương Khoa là Lưu Phong quệt miệng , ngứa mắt với dáng vẻ trang bức của Phương Khoa.
Mà lời cũng là chọc trúng chỗ đau, Phương Khoa cũng buồn bực, một ông rể giàu như , nhưng đến giờ vẫn kiếm chỗ nào.
Phương Khoa vẫn nhận thua: “ chỉ với rể loại chuyện nhỏ nhặt thôi, chờ nghiệp sẽ công ty rể, đến khi đó rể nhất định sẽ giúp lên như diều gặp gió!’
Phương Khoa nhún vai, thật sự nghĩ nghiệp xong liền xin công ty rể.
Triệu Na Na phía dùng cùi chỏ chọc tay Trần Nhược Hàm, nhẹ giọng : “Nhược Hàm, ông chú trai nha!”
“Chủ yếu còn là tỷ phú, vợ nữa.”
Trần Nhược Hàm đầu hỏi bạn cùng phòng; “Nếu vợ thì ?”
“Nếu như vợ, xông lên nha!”
Triệu Na Na cũng cố kị gì, nhiều gái trẻ bây giờ đều thích các ông chú.
Đương nhiên, ‘ông chú’ ở trong ngoặc kép.
Cũng cứ tuổi là sẽ thành ông chú trong suy nghĩ của các cô gái.
Đầu tiên là tiền, thứ yếu là trai.
Coi như trai, cũng khí chất của đàn ông thành công!
Cuối cùng mới là tuổi tác.
Mà trong ba điểm , quan trọng nhất vẫn là điểm đầu tiên.
“Không đúng! Phương Khoa, đó là rể , kết hôn với chị ?” Triệu Na Na chợt nhớ đến lời của Phương Khoa, liền đầu hỏi.
“Không, là bạn trai của chị !” Phương Khoa lắc đầu.
“Chỉ là bạn trai . . .”
Triệu Na Na nhếch miệng , trong lòng thì đang nghĩ, loại tỷ phú vài bạn gái cũng hiếm lạ gì, kết hôn thì vẫn còn cơ hội, cũng vấn đề gì đạo đức cả.
Chỉ là hình như cơ hội quen với vị tổng tài !
Triệu Na Na ha hả hỏi: “Phương Khoa, nếu Dương tổng là rể , lát nữa kết thúc thể hẹn ăn cơm với ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-413-thanh-lap-quy.html.]
“A. . .” Phương Khoa do dự, : “Chắc trường học mời , chỉ sợ hôm nay .”
Phương Khoa cũng lòng tin hẹn Dương Hạo ngoài, tuy dùng danh tiếng của vị rể tổng tài để c.h.é.m gió, nhưng thực tế thì hai liên hệ gì.
Nghe cuộc đối thoại của hai , Tiểu bạch hoa Trần Nhược Hàm nhếch miệng, trong lòng thì âm thầm vui mừng vì tay sớm một bước, một đàn ông như chú Dương nhà , quả nhiên các cô gái trẻ yêu thích.
Nàng hiểu bạn cùng phòng Triệu Na Na, bởi vì đối phương và nàng là cùng một loại , cho nên hai mới thể chơi với , nhưng ngoại hình của Triệu Na Na kém nàng ít, chất lượng cá trong hồ cũng cao.
“Hỏi một chút nha, lỡ như trường học mời thì ? Lẽ nào còn mời rể ??” Triệu Na Na dùng phép khích tướng.
Loại phép kích tướng thật low, nhưng dùng với những đàn ông thành thục một chút, nhưng loại sinh viên như Phương Khoa thì khác.
Nhất là Phương Khoa còn trang bức, lúc tự nhiên mặt mũi từ chối.
“Vậy lát nữa hỏi một câu xem !”
“Ừm nha, chờ tin của nha.”
Triệu Na Na hài lòng đầu, nhỏ giọng hỏi Trần Nhược Hàm: “Nếu Phương Khoa mời Dương tổng, cùng ?”
“Không .”
Trần Nhược Hàm lắc đầu, trong lòng thì nghĩ: gặp chú Dương, chỉ cần một cú điện thoại là !
“Nhược Hàm, cái giống phong cách của ! Là ông chú trai nhiều tiền đấy! Lẽ nào một chiếc Pocket2 chinh phục ??”
Hai ngày Trần Nhược Hàm về phòng ngủ, khi về trường thì đổi điện thoại thành chiếc Pocket 2, sự ép hỏi của Triệu Na Na, Trần Nhược Hàm chỉ là một nam sinh theo đuổi tặng.
Bởi vì hiểu Triệu Na Na, cho nên Tiểu bạch hoa Trần Nhược Hàm cố tình giấu chú Dương nhà .
Đồ tự nhiên hưởng một !
Nàng mới chế tạo cơ hội cho Triệu Na Na!
Lúc , MC lên sân khấu.
Đại hội chính thức bắt đầu, hiện trường ồn ào náo động cũng yên tĩnh .
MC đầu tiên là giới thiệu các lãnh đạo trường học, tiếp đó giới thiệu các cựu sinh viên ưu tú, mà đầu tiên chính là Dương Hạo.
Mà khi MC một loại danh hiệu của Dương Hạo, Đới Vân Phi bên còn gì để .
Tổng tài tập đoàn Nghiệp báo Giang Thành!
Tổng tài tập đoàn Truyền thông Thiên Mỹ!
Không cần hai cái phận tập trung một , coi như Dương Hạo chỉ là tổng tài Nghiệp báo Giang Thành thôi, thì cũng tư cách hàng thứ nhất .
Học viện tài chính và kinh tế Giang Thành tuy 60 năm lịch sử, nhưng cũng chỉ coi như trình độ trung du trong cả nước, quả thực là bồi dưỡng sinh viên ưu tú gì.
Trình độ tuy thể đ.á.n.h đồng với tài phú.
vẫn khá liên quan, sinh viên nghiệp các trường nổi tiếng trở thành tinh xã hội, xác suất cao hơn các sinh viên nghiệp trường bình thường nhiều.
Một trường học bình thường, thậm chí mấy chục năm cũng một nhân vật nào đáng .
Cho nên, vị tổng tài Dương Hạo tròn lên cấp bậc 10 tỷ , thể là nhân vật trâu bò nhất trong lịch sử 60 năm của trường học.
Tất nhiên, giá trị tài phú của bản chỉ là thứ yếu.
Chủ yếu là Dương Hạo bỏ 200 thành lập quỹ khuyến học Dương Hạo, mà cái quỹ chỉ phục vụ cho trường học, đây mới là điều quan trọng nhất, cũng là nguyên nhân trường học coi trọng như !
Nếu như là một tỷ phú, nhưng vắt cổ chày nước, nhà trường cũng sẽ tôn trọng , nhưng tuyệt đối như Dương Hạo.