“Nhược Hàm, nếu như thể, chị cũng Truyền thông Thiên Mỹ.”
Trần Nhã Lệ và bạn trai Vương Soái đang cùng một công ty, chính là truyền thông Ưu Hòa.
quy mô của công ty tính là to, càng cần so sánh với Truyền thông Thiên Mỹ. Đối với Trần Nhã Lệ mà , thể Thiên Mỹ tự nhiên là nhất.
“Được, chị Lệ Lệ, để tối em với chú Dương xem .”
Lần Trần Nhược Hàm cũng qua loa, Trần Nhã Lệ bình thường cũng chiếu cố nàng, quan hệ của hai khá, cho nên nàng quyết định giúp việc .
Huống hồ nàng cũng là nghệ sĩ của Truyền thông Thiên Mỹ, nếu Trần Nhã Lệ thể Thiên Mỹ, cũng trợ giúp đối với nàng.
“Ừm, em cũng cần khó xử, chỉ cần một câu thôi, thể thì , cũng .”
Trần Nhã Lệ thật cũng chỉ ôm tâm tư thử một thôi, nàng việc ở Ưu Hòa quá vui vẻ, cho dù hôm nay gặp Dương Hạo, nàng cũng chuẩn đổi việc.
Một bên khác.
Sau khi rời khỏi khách sạn, Dương Hạo trực tiếp đến bệnh viện, hôm nay là ngày cha của tiểu trợ lý Vương Băng Như xuất viện.
Nói là xuất hiện, thật chính là về nhà năm, dù gãy xương thì trong viện trong nhà cũng khác gì .
Lúc Dương Hạo đến bệnh viện, Lưu Triệu Hà thu dọn xong, Vương Băng Như cũng xong thủ tục xuất viện.
Vương Xương Thịnh xe lăn khách khí : “ TIểu Dương, còn phiền đến một chuyến, ngại quá!”
“Hôm nay là cuối tuần, cháu cũng việc gì.”
Dương Hạo đẩy xe lăn ngoài, hôm nay đến hỗ trợ Vương Xương Thịnh xuất viện, ngoài thì ‘thời gian bảo vệ’ của tiểu trợ lý Vương Băng Như qua, đây mới là mục đích chủ yếu của .
Lần chỉ ăn một nửa, hôm nay thể ăn xong lau sạch, chừng thêm một NPC!
Sau khi lên xe, Vương Băng Như ở ghế phụ, Lưu Triệu Hà và Vương Xương Thịnh thì ở hàng , mà ghế lái phụ, tiểu trợ lý nhwos chuyện , nàng vô thức dịch chuyển chân trái qua, tiếp đó nghĩ đến cha còn ở phía , liền thu hồi .
Mà Lưu Triệu Hà và Vương Xương Thịnh thì câu nệ, Dương Hạo rời khỏi khách sạn thì về lấy chiếc Aito M9, gian phía xe tương đối rộng rãi, tương đối cho xe lăn như Vương Xương Thịnh, Dương Hạo còn kéo màn chiếu xuống cho hai xem phim.
Loại công năng hoa hòe hoa sói vẫn cực kỳ dọa , Lưu Triệu Hà và Vương Xương Thịnh đều dòng xe Aito , cả hai đều cho rằng xe mấy triệu.
Đến Lâm Giang Hoa Viên, Dương Hạo đẩy Vương Xương Thịnh lên lầu, hai ngày qua Lưu Triệu Hà và Vương Băng Như đều ở nơi , lúc ở bệnh viện thì Lưu Triệu Hà đại khái về ngôi nhà cho Vương Xương Thịnh, nhưng và thấy tận mắt là hai chuyện khác .
Căn hộ hơn 200m2 vẫn Vương Xương Thịnh rung động thôi, ông bỗng nhiên một loại cảm giác tiền tài đ.á.n.h bại.
Lúc Vương Tuyết Như mối cho con gái và Dương Hạo.
Khi đó Vương Xương Thịnh còn cảm thấy chút quá thực tế, nhà họ cũng loại gia đình hám của.
khi ông tiến căn nhà , bỗng nhiên một loại cảm giác tiền thật là thơm, đều là thường, ai ở nhà cao cửa rộng chứ!
Vương Xương Thịnh Dương Hạo một chút, con gái một chút, thật hai chung vẫn xứng, bất luận là chiều cao là ngoại hình, đều xứng đôi.
Khuyết điểm duy nhất là Dương Hạo nhiều tuổi, còn ly dị, nhưng là tổng tài, giá trị con vài tỷ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-438-bi-tien-tai-danh-bai.html.]
“Tiểu Dương, tối nay ở ăn cơm , nếm thử tay nghề của dì.”
Lưu Triệu Hà thu xếp cho Vương Xương Thịnh xong thì phát lời mời.
“Cũng .”
Dương Hạo gật đầu, tiệc ở khách sạn tương đối khó ăn, nên Dương Hạo ăn mấy miếng, đến đồ ăn ngon, thật vẫn đến đồ ăn hàng ngày.
“Mẹ, con mua chút hải sản nhé.”
Trong nhà rau thịt, nhưng hải sản thì mua đồ tươi mới.
Thế là, Dương Hạo liền theo Vương Băng Như xuống lầu.
Sau khi hai rời , Vương Xương Thịnh nhịn mà cảm khái: “Căn nhà cũng quá rộng ! Không ngờ đời còn thể sống trong căn nhà như !”
“Còn dính ánh sáng của Băng Như!”
Lưu Triệu Hà đưa Vương Xương Thịnh đến ban công, : “Lúc ở bệnh viện với ông, căn nhà sang tên cho Băng Như.”
“Hả?” Vương Xương Thịnh kinh hãi: “Cho Băng Như nhà ??”
“Dựa theo giá nhà ở Giang Thành, căn nhà cũng mấy triệu đấy.”
Lưu Triệu Hà gật đầu: “ điều tra, căn nhà sáu bảy triệu!”
“Sáu bảy triệu tặng liền tặng?”
Vương Xương Thịnh vẫn cảm thấy chút khó tin.
“Chút tiền đối với Tiểu Dương đáng là gì, hơn nữa ý của Tiểu Dương, nhà thật là cho chúng ở, Tiểu Dương sẽ mua cho Băng Như căn nhà hơn.”
Lời của Lưu Triệu Hà Vương Xương Thịnh bạo kích.
Vương Xương Thịnh vốn cho rằng căn nhà chỉ cho họ ở tạm để dưỡng bệnh, kết quả Lưu Triệu Hà căn nhà sang tên cho con gái họ.
Điều để ông khiếp sợ, kết quả, căn nhà chỉ là cho hai bọn họ ở thôi!
Ngoài , Vương Xương Thịnh đến từ huyện thành nhỏ cũng tưởng tượng căn nhà hơn nơi sẽ là nhà thế nào nữa?
Vương Xương Thịnh bỗng nhiên hiểu đám hám của , thì cuộc sống của kẻ tiền thứ ông thể tưởng tượng, hơn nữa khi sống trong một căn nhà rộng lớn , về ở căn nhà mấy chục mét vuông, thì mất một thời gian dài để điều chỉnh tâm lý.
Một bên khác.
Vương Băng Như ở ghế phụ, cha , nàng liền hiểu chuyển đưa chân về bên trái.
Hôm nay Vương Băng Như mặc một chiếc váy màu trắng, làn váy đến đầu gối, kiểu dáng quá gợi cảm, nhưng Vương Băng Như cao 1m72, một đôi chân dài nghịch thiên, khiến cho chiếc váy nàng mặc thành váy ngắn, bắp đùi trắng nõn ch.ói mắt.
Dương Hạo thuận thế đặt tay lên, cảm nhận xúc cảm nhẵn mịn như tơ lụa tay.
là hưởng thụ!