Công viên Tân Giang.
Mã Thiên Kiều hẹn gặp mặt ở cửa phía nam.
Đi từ cửa phía nam thuộc về khu du lịch, đông đúc náo nhiệt, quảng trường rộng lớn, còn nhiều các loại đồ vật giải trí, mà khu vực xưng là ‘thánh địa’ kai thì ở phía tây bắc của công việc, bên đó tương đối vắng vẻ.
Trước mắt Dương Hạo và cảnh sát Mã thích hợp qua đó cho lắm.
Lúc Dương Hạo đến, thì Dương Hạo chờ sẵn, bởi vì hôm nay là ngày nghỉ, nên nàng mặc đồ bình thường, áo da màu đen và quần da, cho một loại cảm giác cực kỳ mạnh mẽ, phong cách chút tương tự với cô nàng màu sắc lúc , nhưng n.g.ự.c của cảnh sát Mã dồi dào như cô nàng màu sắc, qua chút thường thường gì lạ.
khuôn mặt và dáng vẫn , nhất là khi mặc đồng phục cảnh sát và buộc tóc lên, vẻ tư hiên ngang, bây giờ thả tóc xuống, thêm vài phần hương vị phụ nữ.
Gặp mặt , Dương Hạo đùa: “Cảnh sát Mã, đ.á.n.h thú vị ?”
“Thú vị!’
Mã Thiên Kiều nghiêm túc gật đầu một cái.
“Đó là cô phát hiện còn chuyện càng thú vị hơn.”
Dương Hạo nhún vai, vị cảnh sát mã độ mài mòn 0, cho nên nàng mới cảm thấy đ.á.n.h thú vị nhất.
Dương tổng tràn đầy lòng nhiệt tình của chúng ngại đưa nàng trải nghiệm một phen!
“Chơi gái thú vị ?”
“Giang Tiểu Hải hôm qua chính là nhân viên của công ty các .”
Mã Thiên Kiều chu mỏ, nàng vốn định ông chủ thế nào thì sẽ nhân viên thế đó, nhưng lời đến khóe miệng vẫn nuốt trở .
Dương Hạo nhiều nhất là chân đạp hai thuyền thôi, vẫn so với chơi gái.
Dương Hạo ha ha đáp: “Tiểu Hải là quyên tinh, nhưng nhảy qua bước trung gian mà thôi!”
Mã Thiên Kiều lập tức đáp bằng một cái nguýt: “Tại là đang hẹn hò luôn !”
Lúc bắt còn đang hẹn hò, còn hỏi cảnh sát: Yêu đương tên cũng phạm pháp ?
Quả thực là hết ý kiến!
Mã Thiên Kiều đến đề tài nhàm chán nữa, chủ động : “Tìm một chỗ vắng vẻ !’
“Cô cứ như chúng chuyện gì thể lộ ngoài !”
Dương Hạo lắc đầu.
Mà Mã Thiên Kiều đáp , đầu trong công viên.
“Chú, mua cho chị một đóa hoa !”
Lúc hai trong, một cô bé ôm một giỏ hoa chạy đến.
Dương Hạo cô bé một chút, cô bé 12, 13 tuổi, mặc một chiếc váy hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi bẩn thỉu, làn da đen.
Đại bộ phận hoa trong giỏ là hoa hồng, còn mấy đóa bách hợp.
cô bé hiển nhiên một nhân viên bán hàng hợp cách.
Vậy mà gọi là chú, gọi Mã Thiên Kiều là chị!
Một chú một chị, kém một bối phận nha!
“Không mua!”
chờ Dương Hạo chuyện, Mã Thiên Kiều liền khoát tay từ chối.
“A.”
Cô bé cũng ý dây dưa, yếu ớt ‘a’ một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn lộ vẻ thất vọng.
“Chờ chút.”
Dương Hạo vẫy vẫy tay với cô bé chuẩn rời , chỉ giỏ hoa hỏi: “Những bông hoa bao nhiêu tiền?”
“Tất cả ?”
Cô bé ngửa đầu lên, giật Dương Hạo.
“, tất cả!’
“Tất cả. . .” Cô bé do dự một chút, tiếp đó duỗi một ngón tay: “100 đồng.”
“Được, chú mua hết!’
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-449-do-de-hoa-khoi-canh-sat-online.html.]
Dương Hạo lấy điện thoại quét mã QR treo cổ cô bé, trực tiếp chuyển 200 qua.
“Cho cháu thêm 100, coi như mua cái giỏ !’
“A? Vâng!”
Cô bé đầu tiên là sửng sốt một chút, tiếp đó móc một chiếc smartphone cũ nát để xem, quả nhiên nhận 200.
“Cảm ơn chú!”
Cô bé cúi cảm ơn, đưa bộ giỏ hoa cho Dương Hạo.
Dương Hạo chủ động mở miệng : “Add wechat , khi nào chú mua hoa gọi cho cháu.”
“Vâng.”
Cô bé gật đầu, khi add wechat của Dương Hạo thì đầu chạy .
Lúc , Mã Thiên Kiều mở miệng : “Những đứa bé đều , chỉ lợi dụng lòng cảm thông của để kiếm tiền!”
“Người khác thì lẽ là , nhưng cô bé thì chắc .”
Công viên Tân Giang thường xuyên các cô bé bán hoa, đại bộ phận đều là loại huấn luyện, lợi dụng lòng thông cảm của .
Lúc Dương Hạo cũng từng gặp, cho nên tò mò mà sử dụng ‘lắng tiếng lòng’, xem cô bé cũng như .
Kết quả tiếng lòng của cô bé là: Đói bụng quá, bà ở nhà lẽ còn đói hơn nha!
Hi vọng chú thể mua một đóa.
Bán hết là thể mua đồ ăn
Từ tiếng lòng của cô bé , thể phân tích chắc cô bé và bà sống nương tựa lẫn , đích thực là một đứa bé đáng thương.
“ là cảnh sát! thấy nhiều việc tương tự ” Mã Thiên Kiều bĩu môi.
Dương Hạo cũng tranh luận với nàng, bởi vì cũng chứng cứ gì.
“ đúng, tặng cô.”
Dương Hạo đưa một đóa hoa hồng trong giỏ cho Mã Thiên Kiều.
Vị cảnh sát mà mắt Dương Hạo, giống một đóa hoa hồng gai.
Kiều diễm, xinh , nhưng dễ cầm, khó giải quyết!
Mã Thiên Kiều ngẩn với hành động của Dương Hạo, nàng chỉ đến đ.á.n.h một trận thôi, chứ ý gì khác.
Huống hồ tên còn cặn bã, lăng nhăng, chân đạp hai thuyền!
Dương Hạo : “Coi như tạ !’
“Tạ ??” Mã Thiên Kiều càng khó hiểu.
“Lát nữa so tài nha, chừng sẽ cô đau, thậm chí sẽ thương, cho nên tặng hoa tạ .” Dương Hạo ha ha giải thích.
Mà Mã Thiên Kiều thì trợn mắt lên, trực tiếp ném bông hoa hồng trong giỏ: “Không cần!”
Dương Hạo nhún vai, cũng gì nữa.
Đi từ cửa nam, đông đúc, hai xa, mới tìm một bãi đất trống .
Mã Thiên Kiều cởi áo khoác da treo lên xà đơn ở một bên, tiếp đó với Dương Hạo: “Đến !”
“Bắt đầu luôn ?” Dương Hạo xách giỏ hoa, thờ ơ hỏi một câu.
“Tất nhiên, luôn bây giờ!”
“Vậy cô cẩn thận.” Dương Hạo nhắc nhở một câu.
Mã Thiên Kiều ngạo mận nhếch miệng, nghĩ thầm: Anh bỏ giỏ hoa xuống thì đ.á.n.h cái gì?
Trong lòng nàng đang nghĩ, thì nắm đ.ấ.m của Dương Hạo đ.á.n.h đến.
“Hả? Còn thèm để giỏ hoa xuống đúng ! Xem thường ai chứ!!”
Mã Thiên Kiều điên cuồng oán thầm, chuẩn cho Dương Hạo một bài học.
Kết quả. . .
Bịch một tiếng!
Một quyền của Dương Hạo trực tiếp đ.á.n.h vai nàng.
Mã Thiên Kiều lảo đảo lùi về mấy bước, tiếp đó ngã đặt m.ô.n.g xuống đất.