Tôn Tâm Di tài xế riêng, tài xế là một nữ binh xuất ngũ, tên là Cao Hà.
Có nàng lái xe, Dương Hạo và Tôn Tâm Di ở hàng , tiểu thư ký Từ Nhã Lỵ thì ở tay lái phụ, thỉnh thoảng dùng khóe mắt liếc hai đang rúc ở phía , yên lặng ăn cơm ch.ó.
Tôn Tâm Di tò mò hỏi: “Dương đại ca, chúng ?”
“Khách sạn Clyde.”
“Đi khách sạn?”
Tôn Tâm Di nghi hoặc, quan hệ như bọn họ, còn cần khách sạn ?
Huống hồ bây giờ nàng cũng tiện lắm!
Có điều, Tôn Tâm Di nhanh phản ứng , là nghĩ nhiều, nếu Dương đại ca gì đó thì cũng đưa Từ Nhã Lỵ theo!
Từ Nhã Lỵ tò mò hỏi một câu: “Dương tổng, chúng sẽ hợp tác với Khách sạn Clyde ?”
“Không hợp tác! mua khách sạn !” Dương Hạo .
“A?”
“Mua !!”
Tôn Tâm Di và Từ Nhã Lỵ đều kinh hãi, hai đều cái khách sạn , đây là khách sạn năm tiếng ở Giang Thành.
Kết quả Dương Hạo mua liền mua, giọng điệu cứ như chợ mua rau .
hai đều kiến thức năng lực tiền giấy của Dương Hạo, tuy bất ngờ nhưng cũng phù hợp với tác phong việc của Dương Hạo.
Mà tài xế Cao Hà thì cũng khiếp sợ, từ khi nhận công việc đến nay, nàng suy đoán bà chủ xinh của là tình nhân nuôi bên ngoài, nàng vốn cho rằng là một ông chú đầy mỡ, kết quả phát hiện đối phương chỉ đầy mỡ, mà còn trai!
Tiếp đó, bây giờ , đối phương tùy tiện liền mua một khách sạn năm !
Tài lực đúng là líu lưỡi!
Chẳng trách bà chủ trẻ tuổi xinh của nguyện ý bảo trì quan hệ , nếu như ngoại hình như bà chủ, quá nửa cũng chống đỡ loại dụ hoặc .
Khách sạn Clyde.
Văn phòng phó tổng.
Chu Văn Tường dẫn Trương Dĩnh đến.
“Lưu tổng, đưa Trương Dĩnh đến!”
Trên mặt Chu Văn Tường mang theo nụ nịnh nọt.
Lưu Lộ để tài liệu tay xuống, tiếp đó hiệu hai xuống ghế sô pha, bảo thư ký rót nước cho họ.
“Ngụy Phát Tài quấy rối cô thế nào?” Lưu Lộ cũng vèo vòng, trực tiếp hỏi thẳng.
“Anh thừa dịp khuân đồ để sờ mó , còn hẹn khách sạn. . .”
Trương Dĩnh nhỏ giọng đáp , đây là lời thoại mà nàng và Chu Văn Tường bàn, nhưng bởi vì chột nên nàng cũng dám mắt Lưu Lộ.
“Sờ chỗ nào?”
Lưu Lộ Trương Dĩnh mà truy hỏi, nàng nghề khách sạn nhiều năm, cũng coi như vô , đối phương thật dối, nàng cũng phán đoán riêng, Trương Dĩnh né tránh dám chạm mắt nàng, chuyện cũng yếu ớt lực.
Loại biểu hiện thường hai khả năng, một là Trương Dĩnh đang láo, một loại khác là gặp vấn đề tâm lý khi quấy rối tại nơi việc.
Lưu Lộ đoán, khả năng cao là loại , mà khi một láo, chỉ cần để đó miêu tả tỉ mỉ, thể sẽ xuất hiện chỗ sơ suất.
“Tiểu Trương, cô cần sợ, Lưu tổng nhất định sẽ chủ cho cô!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-457-can-nguoc.html.]
“Mau kể cho Lưu tổng những chuyện cô kể với !”
Mắt thấy đồng đội kéo chân , Chu Văn Tường vội vàng liếc mắt hiệu.
Lưu Lộ lên tiếng mà chỉ yên lặng Chu Văn Tường một chút, nàng vẫn khá hiểu Chu Văn Tường, khéo đưa đẩy, là lão cáo già, còn háo sắc.
Dưới sự nhắc nhở của đồng đội, Trương Dĩnh hắng giọng một cái, đề cao âm lượng: “Hôm lúc giúp khuân đồ, đầu tiên là mượn cơ hội sờ tay của , đó ôm eo của , sợ, dám cử động. . .”
“Về còn sẽ mời ăn tiệc, còn hỏi thích cái gì, sẽ mua tặng cho .”
“Tiếp đó còn đưa khách sạn, còn là thuê phòng ở khách sạn chúng cũng . . .”
Trương Dĩnh luyện tập những lời nhiều , năng cực kỳ lưu loát, nhưng cho cảm giác như đang thuộc lòng.
“Ừm, !”
“Nếu là thật, nhất định sẽ xử lý nghiêm túc!”
Lưu Lộ gật đầu, Chu Văn Tường : “Anh gọi Ngụy Phát Tài đến đây, chuyện với !’
“Vâng Lưu tổng.”
Chu Văn Tường gật đầu, tiếp đó liếc mắt hiệu với Trương Dĩnh: ‘Tiểu Trương, còn mau cảm ơn Lưu tổng lấy công bằng cho cô!”
“Cảm ơn Lưu tổng.”
Trương Dĩnh vội vàng cúi cảm ơn.
“Được , hai ngoài !”
Lưu Lộ khoát tay, trong lòng nàng phán đoán sơ bộ, tuy vì Trương Dĩnh vu oan cho Ngụy Phát Tài, nhưng khả năng cao là hai thông cung.
Chờ một lát, Chu Văn Tường đưa Ngụy Phát Tài văn phòng.
“Lưu tổng!”
Ngụy Phát Tài chào hỏi một câu, nhưng tinh thần khá lắm, bởi vì lúc đến đây, Chu Văn Tường Lưu tổng tức giận, khả năng cao sẽ xử lý nghiêm túc.
Còn Lưu tổng cũng là phái nữ, cho nên nhất định khoan nhượng với việc !
Tóm là sự nền của Chu Văn Tường, Ngụy Phát Tài ôm quá nhiều hi vọng với bản án của .
Lưu Lộ thấy Chu Văn Tường ý rời , trực tiếp : “Giám đốc Chu, ngoài , để và quản lý Ngụy chuyện!”
“A, !”
Chu Văn Tường đáp ứng một tiếng, khi còn ‘ bụng’ dặn dò: “Lão Ngụy, thành thật khai báo với Lưu tổng , dù rời , cũng thể thư đề cử cho !”
Ngụy Phát Tài chỉ gật gù chứ lên tiếng.
Chờ Chu Văn Tường rời , Lưu Lộ chỉ sô pha: ‘Ngồi !”
Đây là đầu tiên Ngụy Phát Tài ở riêng với vị phó tổng xinh nóng bỏng , ghế sô pha, hai tay đặt nơi nào, vẻ câu nệ.
Thật nhiều đàn ông sẽ loại căng thẳng khi đối mặt với mỹ nữ, nhất là loại thành thật như Ngụy Phát Tài.
“Quản lý Ngụy, khẩn trương như , sẽ cho rằng đang chột đấy!” Lưu Lộ trêu đùa một câu.
“Lưu tổng, tự nhận thẹn với lòng!” Ngụy Phát Tài vội vàng lắc đầu phủ nhận.
“Vậy xem, thế nào là thẹn với lòng?” Lưu Lộ thuận miệng hỏi.
“ chỉ lòng nên mới giúp Trương Dĩnh khuân đồ mà thôi! Ai cô c.ắ.n ngược , căn bản quấy rối cô .” Ngụy Phát Tài .
“Cô sờ mó cô , còn đưa cô khách sạn. . .”