Cổng nhà trẻ.
Hôm nay Dương Hạo đến tương đối sớm, còn 15 phút nữa Hề Hề mới tan học.
Hắn xuống xe, mà trong xe mở nhóm chat ‘Dương Ký – ăn hưng thịnh’ xem.
Nhóm đều là nhân viên cũ của Dương Hạo, lúc đỉnh cao thì hơn 60 , theo tiệm lẩu đóng cửa, bây giờ chỉ còn 18 , trừ bỏ Dương Hạo thì còn 17 .
Thật Dương Hạo cũng từng nghỉ giải tán nhóm , nhưng luyến tiếc, vẫn luôn nghĩ, chẳng may cơ hội đông sơn tái khởi thì thể gọi trở về.
Mà mắt, những còn sót trong nhóm đều là những nhân viên theo Dương Hạo từ lâu, ngắn nhất cũng 3, 4 năm, nhiều thì 10 năm như Từ Mỹ Trúc.
Cho nên nhiều trở thành bạn bè, thỉnh thoảng sẽ chuyện trong nhóm, tin nhắn cuối cùng là ba ngày .
Là Từ Mỹ Trúc bảo thu xếp thời gian tụ họp một chút, còn @ Dương Hạo, nhưng Dương Hạo chú ý đến, cũng trả lời.
Có lẽ thấy ông chủ như gì, nên cũng hào hứng lắm, cuối cùng tụ tập .
Dương Hạo cân nhắc một chút, đó @ tất cả : Các chị em, lâu gặp, trưa thứ hai tụ tập , ăn lẩu ở phố thương mại Tinh Vân, mời khách, cố gắng đến nha!
Hách Tiểu Soái: Anh Hạo, cuối cùng cũng xuống núi !
Trương Mỹ Linh: Wow, ông chủ sống dậy , thứ hai nghỉ, nhất định sẽ !
Hà Uy: Đang tính ngày nào tụ tập đây, quyết định thứ hai .
Dương Hạo nhắn, liền mấy đáp , đồng thời biểu thị nhất định sẽ .
Nhìn thấy những cái tên quen thuộc , khóe miệng Dương Hạo cong lên, đều là chị em phấn đấu với , thấy những cái tên nhớ đến thời gian mở tiệm lẩu, tuy bận rộn và mệt mỏi, nhưng loại cảm giác cố gắng cho một cuộc sống vẫn khác dư vị mãi thôi.
Khi Dương Hạo rơi hồi ức, Từ Mỹ Trúc gửi wechat cho : Anh Hạo, là đến cửa hàng em đang , thể giảm giá.
Nhìn thấy tin nhắn của nhân viên trung thực + em gái , Dương Hạo lắc đầu , nàng tiết kiệm tiền cho .
Hắn lập tức trả lời: Nguyên nhân tụ tập ở đó, đến khi đó em sẽ . , nghỉ việc đang !
…
Nướng Hồng Sơn.
Lúc còn đến giờ cao điểm, trong tiệm cũng bận, Từ Mỹ Trúc giật khi thấy tin nhắn .
Thật khi tiệm lẩu đóng cửa, nàng từng ảo tưởng nhiều , một ngày nào đó Dương Hạo sẽ gọi điện hoặc nhắn tin cho , cho nàng sẽ mở tiệm, bảo nàng qua hỗ trợ.
Dù chỉ là mở tiệm bánh rán, thì nàng cũng nguyện ý!
Tuy nhiên, nàng vẫn chờ cuộc điện thoại đó.
Mấy ngày gặp Dương Hạo đến nhận đồ ship, thấy một đàn ông hăng hái ngày xưa dĩ nhiên shipper, trong lòng nàng khó chịu, hôm đó tan nàng về nhà uống rượu.
Cùng lúc đó, ý nghĩ chờ đợi Dương Hạo triệu hoán cũng c.h.ặ.t đứt, nàng cảm thấy ít nhất thì trong thời gian ngắn là thể nhận cuộc điện thoại !
nàng ngờ là, mới qua một tuần, tin tức nàng chờ lâu đến thật!
Nàng hiểu Dương Hạo, đối phương là là , bảo nàng nghỉ việc, đó chính là cần nàng hỗ trợ, chuẩn lập nghiệp nữa.
“Cửa hàng trưởng, đang là giờ việc, đừng chơi điện thoại.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-51-da-tu-chuc-cho-trieu-hoan.html.]
“Cô là cửa hàng trưởng, gương cho !”
Khi Từ Mỹ Trúc đang ngẩn , một phụ nữ trung niên từ quầy.
Đây là bà chủ quán đồ nướng , thường xuyên đến tiệm, nhưng mỗi đến thì tìm cảm giác tồn tại, thích nhất là nhằm Từ Mỹ Trúc, nguyên nhân cũng đơn giản, vị hoài nghi chồng thuê cô gái xinh cửa hàng trưởng là mục đích !
“Mau cất điện thoại , còn việc ?”
“Không thì cứ thẳng!”
Thấy Từ Mỹ Trúc phản ứng gì, bà chủ quát lên, giọng ngày càng to, mấy nhân viên trong tiệm đều qua.
Chơi điện thoại trong giờ đúng là đúng, nhưng trong ngành ăn uống , nhân viên nào là chơi điện thoại, bởi vì khi việc thì nhàn, thể trợn mắt đúng .
Cho nên khi cửa hàng bận, ông chủ hoặc cửa hàng trưởng đều quản chuyện chơi điện thoại.
Đầu năm nay, tuyển nhân viên phục vụ cũng dễ, nếu bạn quản quá nghiêm, sẽ phủi m.ô.n.g chỗ khác, Genz bây giờ nén giận .
Loại công việc như phục vụ cũng bát sắt, mà chả , vui thì đổi chỗ thôi!
Từ Mỹ Trúc ngẩng đầu lên, bà chủ mặt mày dữ tợn .
Nếu như là , nàng sẽ nhịn, dù nàng cũng giống với nhân viên phục vụ bình thường, cũng qua cái tuổi bốc đồng .
Tuy nhiên, giờ thì khác!
Nàng vốn nghỉ việc .
“ cũng ! Thanh toán tiền lương tháng , luôn!”
Thật Từ Mỹ Trúc cũng đoán đại khái ý của bà chủ, đơn giản là lo lắng thôi, nhưng Từ Mỹ Trúc tự nhiên tâm tư đó, cho nên lúc sợ gì cả, dù bà chủ hai câu thì nàng cũng để tâm.
lúc , nàng thể mượn suy nghĩ của bà chủ, để kiếm một tuần lương.
Nếu như khúc nhạc dạo , nàng chủ động từ chức thì khả năng cao sẽ lương, hiện giờ thì khác, là bà chủ hi vọng nàng nghỉ việc, đương nhiên sẽ đau lòng chút tiền lẻ .
“Tốt! Là cô đấy!”
“Một tháng 6000 đúng , chuyển cho cô 1500.”
Nghe thấy Từ Mỹ Trúc , bà chủ quả nhiên mừng rỡ, thậm chí còn sợ Từ Mỹ Trúc đổi ý, trực tiếp chuyển tiền cho Từ Mỹ Trúc luôn.
“Cảm ơn! Sau gặp !”
Nhân tiền xong, khóe miệng Từ Mỹ Trúc cong lên, 1500 đồng nha, cần thì phí, khoản tiền lẽ đủ để trả bữa ăn hôm thứ hai cho .
Dứt lời, nàng ném áo đồng phục lên quầy, tiêu sái rời .
Mà bà chủ và nhân viên ở bên cạnh thì choáng váng, họ ngờ Từ Mỹ Trúc dứt khoát như .
Nhất là bà chủ, còn tưởng đang mơ, bà chủ thật sự ngờ tiểu yêu tinh trong mắt rời đơn giản như .
Bà chủ đầu, đảo mắt qua mấy nhân viên phục vụ khí, trong lòng thấy yên tâm hơn hẳn.
Ngoài tiệm.
Từ Mỹ Trúc đầu tiên là thở phào một , tiếp đó gửi wechat cho Dương Hạo: Đã từ chúc, chờ Hạo triệu hoán!