Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 549: Nhà, xe và sính lễ
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:16:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thường Vu Đông Đông chỉ mặc quần áo bình thường, hôm nay mặc một bộ âu phục tuấn tú, còn tạo hình tỉ mỉ.
Vu Đông Đông vốn cao gầy sạch sẽ, ăn diện thì trai khác gì minh tinh, Mã Văn Văn bạn trai mà hai mắt tỏa sáng lấp lánh.
Nàng ngây giây lát, lập tức nhào trong n.g.ự.c Vu Đông Đông.
Cát Mẫn và Mã T.ử Lương ở lưng nàng cũng rung động với Vu Đông Đông, lúc hai từng gặp Vu Đông Đông, ngoại hình của đối phương tệ, nhưng còn lâu mới bằng ngày hôm nay.
“Đây là tiểu câm điếc ?”
Cát Mẫn nhỏ giọng lẩm bẩm, dùng tay chọc Mã T.ử Lương một cái: “Quần áo của vẻ như đắt tiền.”
“ nào , cũng logo!”
Mã T.ử Lương lắc đầu, ông hiểu xe, nhưng hiểu về hàng hiệu.
Cát Mẫn cũng hiểu mấy thứ đồ hiệu lắm, bà chỉ những logo thường thấy, mà bộ âu phục Hermes Vu Đông Đông logo, bà chỉ cảm thấy chất liệu , rẻ.
Vu Đông Đông ngờ Mã Văn Văn sẽ trực tiếp đ.á.n.h tới, còn là ở ngay mặt cha nàng, nên câu nệ, ánh mắt vẫn luôn trộm Cát Mẫn và Mã T.ử Lương.
Cũng may hai đều thái độ quá kịch liệt gì.
Chờ Mã Văn Văn buông , Vu Đông Đông mới dùng ngôn ngữ tay chào hỏi Cát Mẫn và Mã T.ử Lương.
Mã Văn Văn thì phiên dịch.
Xét thấy nghi thức tiếp đón , Cát Mẫn cũng khó Vu Đông Đông, nhưng cũng nhiệt tình, chỉ khẽ gật đầu một cái, xem như đáp .
Mã T.ử Lương thì bắt tay với Vu Đông Đông, còn vỗ nhẹ lên tay Vu Đông Đông, truyền tín hiệu hữu hảo.
Thấy chỉ một Vu Đông Đông, Cát Mẫn mở miệng hỏi: “Phụ của ?”
Vu Đông Đông vội vàng dùng ngôn ngữ tay trả lời: Ở lầu.
Dương Hạo cố tình xuống, tình huống bình thường, và Vu Cửu Cửu nên xuống đại sảnh tiếp đón.
khi Vu Đông Đông miêu tả về cha của Mã Văn Văn, Dương Hạo cảm thấy vẫn giá một chút, cho nên chỉ bảo Vu Đông Đông xuống đón.
Nghe Vu Đông Đông trả lời, Cát Mẫn cau mày, trong lòng tự nhiên chút ý kiến.
Nghĩ đối phương thèm nghênh đón, quá kiêu ngạo!
nghĩ đến nghi thức tiếp đón , trong lòng Cát Mẫn bồn chồn, lẽ đối phương là đại nhân vật nào đó thật?
Cho nên mới chờ ở trong phòng??
Cát Mẫn cũng tình hình của đối phương, nên cũng gì, mà theo Vu Đông Đông và con gái thang máy.
Lúc Mã Văn Văn vui vẻ, nàng hít hà bó hoa hồng trong tay, tiếp đó hỏi Vu Đông Đông: “Là ai bảo chuẩn hoa?”
Mã Văn Văn hiểu bạn trai , bó hoa hồng phong cách của Vu Đông Đông.
Anh rể.
Vu Đông Đông dối, gì nấy.
“A, !’
Mã Văn Văn gật đầu, nàng còn tưởng là chị gái của Vu Đông Đông cơ!
Mã Văn Văn tò mò hỏi: “ , chị quen vị Trương tổng ?”
Cát Mẫn cũng tò mò về vấn đề , bà cũng ngẩng đầu lên vị ‘con rể’ câm điếc .
Vu Đông Đông lắc đầu, dùng ngôn ngữ tay đáp: Chị quen, là rể quen!
Lại là rể?
Mã Văn Văn giật , nàng vốn cho rằng tất cả là chị gái của Vu Đông Đông sắp xếp, ngờ là vị rể !
Cát Mẫn hiểu ngôn ngữ tay, bà tò mò hỏi: “Văn Văn, gì?”
“Đông Đông , quen vị Trương tổng là rể của !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-549-nha-xe-va-sinh-le.html.]
“Nghi thức tiếp đón cũng là rể của an bài!”
Việc cũng gì giấu diếm, Mã Văn Văn thuật một .
Cát Mẫn nhỏ giọng cảm khái một câu: “Xem vị rể đơn giản !”
Rất nhanh đến tầng 8.
Có nhân viên tiếp đón chờ ở cửa thang máy, thang máy mở cửa, hai nữ nhân viên mặc sườn xám cúi đầu chào hỏi, tiếp đó liền dẫn đoàn về phía phòng riêng.
Căn phòng riêng là căn phòng sang trọng nhất của khách sạn, trang trí theo phong cách Trung Quốc cổ đại, tất cả thứ trong phòng đều nhất quán.
Đoàn tiến phòng.
Dương Hạo đang uống cũng dậy đón tiếp, mặt mang theo nụ tươi rói.
Một nhà ba Mã Văn Văn đều tò mò đ.á.n.h giá Dương Hạo, bởi vì họ tất cả đều là vị an bài, đối phương hiển nhiên là năng lực.
Mà hình tượng và khí chất của Dương Hạo cũng tương đối phù hợp với sự tưởng tượng của họ, thậm chí còn hơn xa.
Bởi vì Dương Hạo còn trẻ tuổi và trai hơn bọn họ nghĩ!
“Cháu là Dương Hạo, rể của Đông Đông!”
“Chú, dì, hai gọi cháu Tiểu Dương là .”
Dương Hạo tuy xuống nghênh đón, nhưng thái độ , dù hôm nay cũng đến để bàn chuyện kết hôn, nhiều thứ cần dừng thì dừng, chỉ cần đồ đần thì đều hiểu.
“Tiểu Dương, chào !”
Cát Mẫn là loại tương đối nịnh hót, thấy Dương Hạo rõ ràng là loại nhân sĩ thành công, cộng thêm một loạt nền lúc , bà tự nhiên dám thất lễ.
Bà chào hỏi tiến lên bắt tay với Dương Hạo, thái độ nhiệt tình hơn so với lúc gặp Vu Đông Đông nhiều lắm.
“Mời !’
“Chúng ăn chuyện.”
Dương Hạo khách khí mời ba xuống bàn ăn, tiếp đó hiệu cho phục vụ dọn món lên.
Bữa tiệc là Dương Hạo đặt, các món ăn tự nhiên là cao cấp nhất, Trương Trường Giang thậm chí còn bảo ngoài mua một ít nguyên liệu cao cấp mà khách snaj sẵn.
Lúc , một bàn đồ ăn cao cấp lên bàn, sắc hương vị đều đủ, trang trí bày biện !
Cát Mẫn lấy điện thoại chụp mấy tấm, chuẩn về nhà sẽ đăng lên vòng bạn bè để khoe khoang một phen.
Trò chuyện một lát, Dương Hạo liền chuyển đề tài: ‘Hôm nay mời chú và dì đến đây, chủ yếu là trò chuyện vấn đề hôn sự của Đông Đông và Văn Văn.”
“Không chú và dì yêu cầu hoặc ý nghĩ gì ? Nếu cứ việc .”
Nghe Dương Hạo , Cát Mẫn lập tức thả đũa xuống, tuy hôm nay bà chấn động với nghi thức tiếp đón , nhưng vẫn nhớ dự tính ban đầu của .
Con gái gả cho vị nhân sĩ thành công Tiểu Dương , mà là cho ‘tiểu câm điếc’ bên cạnh !
“Tiểu Dương, nếu , thì liền thẳng!’
Cát Mẫn hắng giọng một cái, nghiêm mặt : “Nói thật, cũng gả con gái cho một vấn đề về thính giác, và thể chuyện.”
“ mà, cũng là loại phụ tương đối sáng suốt, tôn trọng con gái lựa chọn!’
“Nếu như Văn Văn gả, cũng ngăn cản, nhưng vì suy nghĩ cho tương lai của Văn Văn, vẫn mấy điều kiện.”
“Đầu tiên là vấn đề nhà tân hôn!”
“Trong nội thành, 140m2 trở lên, trả hết chứ mua trả góp!”
“Thứ hai là xe, cần một chiếc xe kém hơn 300 ngàn!”
“Cuối cùng là sính lễ!”
Cát Mẫn sừng một chút, đó Dương Hạo : “Nếu như thỏa mãn hai điều kiện , sính lễ cần 5 triệu nữa, 3 triệu là !”
“Số tiền cần đưa cho , mà gửi tài khoản của Văn Văn, xem như là một loại đảm bảo cho cuộc sống tương lai của Văn Văn!”