Ký ức của Từ Mỹ Trúc với Dương Hạo, vẫn là gặp mặt ở tiệm đồ nướng, khi đó Dương Hạo mặc đồng phục shipper Chuột Túi.
Mà Từ Mỹ Trúc thầm mến Dương Hạo nhiều năm, nàng thật sự hi vọng đối phương hơn, cho nên khi thấy dáng vẻ chật vật của Dương Hạo, nàng đau lòng, suýt nữa rơi nước mắt.
Mà , Dương Hạo khác với lúc .
Nàng cảm thấy Hạo của ngày xưa trở về, cho nên nàng nở nụ từ tận đáy lòng, mừng cho Dương Hạo.
“Mỹ Trúc, em cũng xinh hơn !”
Dương Hạo khen một câu, tướng mạo của Từ Mỹ Trúc kém, mặc dù quá , nhưng tuyệt đối thuộc về phạm trù , hơn nữa càng càng .
Lúc Từ Mỹ Trúc cởi áo khoác, phía là một chiếc áo lông cao cổ màu trắng, nửa là quần jean bó sát, phối hợp đơn giản, cực kỳ hợp với nàng.
“Mấy Tiểu Soái, Mỹ Linh đang đường đến.”
Từ Mỹ Trúc hổ khi Dương Hạo khen, chủ động chuyển chủ đề.
“Ừm, xem trong nhóm .” Dương Hạo kéo ghế xuống.
Từ Mỹ Trúc thì rót cho : “Hề Hề vẫn khỏe chứ?”
“Rất , nhảy nhót tưng bừng! Chỉ là gần đây một tên béo hư, luôn học thuộc mấy bài thơ kỳ kỳ quái quái.”
Dương Hạo nâng ly , chút bất đắc dĩ lắc đầu.
“Thơ gì?” Từ Mỹ Trúc tò mò.
“Ví dụ như ngỗng ngỗng ngỗng, nồi sắt hầm ngỗng…”
“Cái … là ma mãnh!” Từ Mỹ Trúc : “ cũng thú vị, còn cái khác ?”
“Hôm qua một bài, tự xem !”
Dương Hạo lấy điện thoại di động, mở khung chat với Lý Mạn Ny, chủ nhật Hề Hề vẫn luôn ở với Lý Mạn Ny, lúc ăn cơm trưa thì tiểu nha đầu thể hiện khả năng thơ cổ học từ nhà trẻ.
Lý Mạn Ny video và gửi cho Dương Hạo.
Hiện giờ Dương Hạo cho Từ Mỹ Trúc xem đoạn video đó.
Chỉ thấy Hề Hề ghế, vung vẩy tay nhỏ, thuộc lòng: “Đầu giường trăng sáng rọi, nồi lẩu nhiều canh hơn, thịt dê đun sôi, ăn mới càng ngon.”
Từ Mỹ Trúc khỏi bật : “Hề Hề vẫn đáng yêu như !”
“Bắt đầu hiểu chuyện .”
Nhắc đến con gái bảo bối, trong mắt cha già Dương Hạo tràn đầy ý từ ái.
Hai chuyện một lúc, mấy nhân viên cũ của Dương Ký cũng lượt xuất hiện.
Lúc Từ Mỹ Trúc còn tưởng sẽ vắng mặt, kết quả tất cả đều đến.
18 trong nhóm, ai vắng mặt!
Mọi đều lâu gặp, bầu khí vui vẻ náo nhiệt.
Trong lúc , nóng bốc lên từ từng cái nồi lẩu.
“Anh Hạo vài câu !”
“ , lâu lắm mới tụ tập!”
“Nào nào, chúng vỗ tay cho ông chủ của chúng nào!”
Mấy theo Dương Hạo sáu bảy năm như Hách Tiểu Soái và Hà Uy bắt đầu ồn ào.
Dương Hạo cũng định chuyện cửa hàng, thế là liền giơ tay hiệu, lập tức yên tĩnh .
“Hôm nay gọi đến đây, thật là việc. chuẩn mở tiệm lẩu Dương Ký!!”
Dương Hạo cũng lằng nhằng, trực tiếp thẳng mục đích.
Hiện giờ trong thẻ của 10 triệu để mở tiệm lẩu, hơn nữa khi mở tiệm, danh ngạch buôn bán còn x2 .
Đây là phúc lợi của hệ thống, ngu cần!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-95-dau-giuong-trang-sang-roi-noi-lau-nhieu-canh-hon.html.]
Nghe Dương Hạo , đều giật thôi.
Ngay cả Từ Mỹ Trúc cũng kinh ngạc, mặc dù nàng Dương Hạo chuẩn lập nghiệp nữa, cũng chuẩn sẵn sàng tâm lý cho việc mở tiệm nhỏ lên.
mà, bây giờ Dương Hạo mở tiệm lẩu Dương Ký, chi nhánh nhỏ nhất của Dương Ký cũng hơn 100m2!
Mở một tiệm lẩu quy mô lớn như , chỉ tiền thuê nhà cũng là con nhỏ .
Lần Từ Mỹ Trúc gặp Dương Hạo, vẫn còn ship, nên nàng cho rằng nhiều tiền như .
“Anh Hạo, chuẩn mở tiệm ở ?” Ngây giây lát, Hách Tiểu Soái hỏi dò.
Ánh mắt của cũng rơi Dương Hạo, đây là vấn đề quan trọng, mặt tiền cửa hàng sẽ quyết định quy mô và định vị của tiệm.
Nghe thấy vấn đề , Dương Hạo chậm rãi lên, tiếp đó đến cửa sổ phòng, vẫy tay với : “Qua đây.”
Mọi hiểu lắm, nhưng vẫn qua đó.
Trong ánh mắt nghi hoặc của , Dương Hạo chỉ chỉ cửa hàng bỏ bên đối diện: “Tiệm mới ở đó!”
“A??”
“Chuyện ???”
Nghe , đều kinh hãi, mặt lộ vẻ khó tin.
Bởi vì cửa hàng rộng lớn, qua cũng hơn 100m2, hai tầng tổng cộng hơn 200m2.
Hơn nữa đây là phố thương mại Tinh Vân, tiền thuê cực đắt.
Muốn mở tiệm ở cửa hàng đó, ít nhất cũng 1 triệu, thậm chí là 2 triệu.
Lúc Dương Hạo gọi đến đây tụ tập, chính là vì giờ phút , để thấy mặt tiền cửa hàng, cảm nhận trực quan nhất.
“Anh Hạo, tiền thuê rẻ chứ.” Từ Mỹ Trúc .
“Cửa hàng đó là của , cho nên cần suy nghĩ vấn đề tiền thuê!”
Hôm nay Dương Hạo chân thành, hề lòng vòng.
loại chân thành của tất cả khiếp sợ, Từ Mỹ Trúc càng kinh hãi đến há hốc miệng, dù gặp mặt , Dương Hạo vẫn còn ship kìa!
Những còn cũng trợn mắt há hốc mồm, bọn họ đến tham gia buổi tụ tập , chủ yếu là vì tình nghĩa lúc , ngờ Dương Hạo cho họ một bất ngờ lớn như .
“Anh Hạo, phát tài !”
Hách Tiểu Soái lấy tinh thần, cảm khái một câu, cũng coi như là một loại hỏi thăm.
“May mắn, kế thừa chút di sản.”
Dương Hạo thuận miệng đáp một câu, tiếp đó hiệu trở về chỗ.
Chờ xuống, mới tiếp: “TIệm tổng cộng 300m2, cho nên chỉ cần , thì đều thể đến giúp .”
“Giờ phút mà còn ở đây, đều là nhà, ngắn nhất cũng theo ba bốn năm!”
“Hiện giờ sống hơn, cũng sẽ bạc đãi , trở về giúp kinh doanh Dương Ký, tiền lương sẽ tăng thêm 2000 tiền lương cơ sở của bây giờ.”
“A?”
“Hai ngàn!!”
“Móa!’
Vài tiếng bật thốt vang lên trong phòng, đều Dương Hạo với vẻ khó tin.
Hiện giờ, trong họ vẫn nhân viên phục vụ, đổi nghề.
Hách Tiểu Soái và Hà Uy lăn lộn khá , là cửa hàng trưởng, tiền lương 7000, 8000.
mặc kệ là nhân viên phục vụ lương 4000, là cửa hàng trưởng lương 8000, thì tăng thêm 2000 vẫn là một con khả quan.
Nhất là những đều kính phục Dương Hạo, bằng thì họ cũng theo lâu như .
“Anh Hạo, nếu như mở tiệm lẩu, nhất định sẽ theo , nhưng tiền lương thì cứ như bình thường , tiệm lẩu lợi nhuận, thì tăng lên cũng .” Hách Tiểu Soái tỏ thái độ đầu tiên.