Sau Khi Ly Hôn, Tôi Thừa Kế Tài Sản Hàng Tỷ - Chương 549: Vứt Hộ Em Rồi

Cập nhật lúc: 2026-01-22 04:22:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Buông ."

 

Giọng của Tô Nam mang theo sự cảnh cáo.

Phó Dạ Xuyên hề dừng đúng mực như , ngược còn ôm cô c.h.ặ.t hơn. Giọng mang theo cái lạnh thể che giấu: "Đi ăn với ai thế, hửm?"

 

Lòng khó chịu, sợ hãi cảm giác thực sự mất cô.

 

Tô Nam nhíu mày, Phó Dạ Xuyên xoay , đối diện với ánh mắt của cô. Khoảng cách giữa hai cực gần, vượt quá giới hạn an thường ngày. Tô Nam dùng ánh mắt lạnh lùng dò xét sự bất thường của Phó Dạ Xuyên, nhưng chẳng gì.

Hắn hề uống rượu.

 

Cô trả lời câu hỏi của :

"Không liên quan đến , cũng chẳng cần giải thích gì với cả."

 

Phó Dạ Xuyên nheo mắt , một tia trầm mặc lạnh lẽo lướt qua đôi mắt dài hẹp. Hắn thừa đó là ai, nhưng vẫn cái tên đó từ miệng cô, giống như một kẻ tự ngược đãi bản .

 

"Đồ ?" Tô Nam nhắc nhở.

 

"Đồ gì?"

 

"Anh trêu đùa đấy !"

 

Phó Dạ Xuyên mỉm , chỉ tìm một cái cớ để cô rời khỏi bữa tiệc, ngờ một tiếng rưỡi cô mới tới. Sự kiên nhẫn của dần trở nên cuồng bạo, nhưng vẫn cố kìm nén. Hắn tùy tiện lấy một chiếc USB trong xe bỏ túi xách của Tô Nam.

 

Thấy , Tô Nam đẩy , nhưng Phó Dạ Xuyên cứng như sắt đá, bất động thanh sắc, cô bằng ánh mắt u tối. Hai đối mặt suốt mười mấy giây, ai chịu nhún nhường .

 

Tô Nam bỗng nhận , đây mới là bộ mặt thật của Phó Dạ Xuyên, sự thỏa hiệp đó của chẳng qua chỉ là một phương thức tiếp cận mà thôi.

 

Ánh mắt Phó Dạ Xuyên vô tình quét qua hộp quà màu xanh đen mà Tô Nam đang nắm c.h.ặ.t, hiểu tim như kim châm, cơn đau nhói thoáng qua, ngần ngại giật lấy mở .

 

Bông hoa s.ú.n.g bằng vàng lặng yên trong đó, tinh xảo và đẽ, cần đoán cũng món quà là của ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-tai-san-hang-ty/chuong-549-vut-ho-em-roi.html.]

 

Tô Nam nhíu mày, định giật .

 

Phó Dạ Xuyên lạnh một tiếng, vung tay ném mạnh nó , vặn ném thẳng thùng rác bên cạnh.

 

"Có những món quà nên giữ , vứt hộ em , sẽ mua cho em thứ hơn."

 

Hắn lặng lẽ cô, trong mắt kìm nén một cơn sóng dữ. Tô Nam im lặng ngẩng đầu , hồi lâu , cô nhàn nhạt : "Đi nhặt về cho ."

 

Phó Dạ Xuyên mỉm , một tay vòng qua eo thon của cô, kéo cô sát .

 

" nghĩ điều kiện của , Tô Nam, ngủ với em."

Tửu Lâu Của Dạ

 

Giọng cực nhẹ, cực khẽ, tan trong gió nhưng vẫn lọt tai Tô Nam rõ mồn một. Hắn biến cô thành của , từng bước chiếm lấy trái tim cô, tuy hèn hạ, nhưng tác dụng là .

 

Sắc mặt Tô Nam biến đổi, cô ngẩng đầu . Ánh sáng mờ ảo, thần sắc lạnh, nhưng đang đùa. Trong mắt tối tăm sâu thẳm, chẳng hề che giấu ý đồ với cô. Hắn vẫn nhạt, bàn tay đặt eo cô khẽ vuốt ve vị trí hõm eo, ám chỉ rõ ràng. Hắn mưu cầu gợi lên một chút phản ứng sinh lý từ cô.

 

Tô Nam cảm xúc, chằm chằm : "Nhặt về."

 

"Không đời nào."

 

Phó Dạ Xuyên khẩy, bảo nhặt món quà Thương Khiêm tặng từ trong thùng rác ư? Mơ !

 

Ngay khi lời Phó Dạ Xuyên dứt, Tô Nam nắm c.h.ặ.t lấy tay , vặn mạnh sang một bên. Phó Dạ Xuyên ngờ cô đột ngột phản kích, cánh tay suýt chút nữa bẻ gãy trong tay cô, nhưng giây tiếp theo, sức mạnh của rốt cuộc vẫn chiếm ưu thế. Cánh tay chống hai bên cô, run rẩy, lực đạo cô dùng quả thực đủ tàn nhẫn.

 

Ánh mắt Tô Nam cực kỳ lạnh lẽo, cô nhấc chân định đá chỗ hiểm của . Phó Dạ Xuyên như tiên liệu , định giữ lấy chân cô để cô thể cử động, thế nhưng Tô Nam kịp thời rút chân về, bất ngờ túm lấy cà vạt của kéo sát về phía , hành động khiến Phó Dạ Xuyên kịp trở tay.

 

 

 

 

 

Loading...