Chỉ trong chớp mắt, Hứa Đằng suy nghĩ xong.
Anh liền nở nụ rạng rỡ:
“ , vẫn là Phó tổng suy nghĩ chu . cũng bộ về, coi như tự cho một thử thách nho nhỏ.”
Nói xong, , nữa bước xuống nước, lội nước về, ngoảnh đầu , bóng lưng tiêu điều kiên định.
Tô Nam thôi, nhưng thuyền quả thực đủ, nếu liên lạc bên mang thuyền sang thì e rằng sẽ tốn thêm thời gian, thể chậm trễ.
Nghĩ một lúc, cô xoay rời . Phó Dạ Xuyên bước nhanh theo, nắm lấy tay cô, hung hăng chà xát những ngón tay Hứa Đằng chạm , đến mức tay cô đỏ lên, nổi bật một cách ch.ói mắt làn da trắng mịn mềm mại.
Tô Nam lạnh lùng rút tay về, ánh mắt nhạt đến cực điểm.
“Anh bệnh ?”
Không từ lúc nào, đôi mắt Phó Dạ Xuyên đỏ ngầu, giọng khàn thấp, cố gắng kìm nén cảm xúc:
“, cho nên cho phép em chuyện với .”
Tô Nam cạn lời đến mức bật lạnh, giọng điệu thờ ơ:
“Anh tính.”
Tim khẽ run lên, ánh mắt trầm xuống.
, thì tính là cái gì?
“Tô Nam, là em bảo Hứa Đằng tới tham gia chương trình ?”
Ngoài cô , ai mối liên hệ lợi ích .
Tô Nam nhạt:
“Phải.”
Tức giận ? Lúng túng ? Vậy thì tự rút lui !
Ánh mắt Phó Dạ Xuyên khẽ lạnh , tiến lên một bước, áp sát, động tác tay vô cùng dịu dàng, giúp cô vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trán, giọng lạnh lẽo:
“Nhìn đủ, còn cần hàng giả ?”
Tô Nam ngước mắt, ánh chạm như mũi kim đối đầu mũi kiếm, ai chịu nhường ai, cô cong môi , đưa tay chạm nhẹ cổ áo sơ mi của đàn ông, giọng trong trẻo, lạnh lùng:
Tửu Lâu Của Dạ
“Đàn ông mà, nhiều thêm một cũng chẳng , bạn trai mãi mãi, nhưng đủ bạn trai.”
Hơi thở Phó Dạ Xuyên nghẹn , sắc mặt âm trầm lạnh lẽo, nghiến răng, gầm thấp:
“Tô Nam…”
Phía vang lên một giọng dịu dàng:
“Tô Nam, qua đây uống chút nước nóng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-tai-san-hang-ty/chuong-596-du-nhieu-ban-trai.html.]
Là Lãnh Lâm. Tô Nam lập tức xoay đến.
Lãnh Lâm cùng hai nữ minh tinh , tay đều cầm cốc nước nóng chuẩn sẵn, cô đưa cho Tô Nam một cốc. Tô Nam :
“Cảm ơn.”
“Vừa thấy thuận lợi lắm, Phó tổng chứ?”
Lãnh Lâm lo Phó Dạ Xuyên sẽ chuyện gì đó khó thu dọn.
Tô Nam thản nhiên đáp:
“Không .”
Dương Thiến bên cạnh nhịn liếc Phó Dạ Xuyên, hỏi Tô Nam:
“Tô tiểu thư, Phó tổng đang theo đuổi cô ? Hai sẽ chứ?”
Tô Nam hờ hững nâng mí mắt, nhấp một ngụm nước nóng.
“Không.”
Giọng lạnh lẽo, mang theo chút nhiệt độ nào.
Sắc mặt Phó Dạ Xuyên khẽ biến, nhưng nhanh khôi phục như thường, sẽ khiến Tô Nam mất mặt!
Trên mặt Dương Thiến thoáng hiện vẻ vui mừng, Tang Nghĩa cũng , chỉ Lãnh Lâm là bình thản, chút phản ứng nào, chuyện chẳng liên quan đến cô, cô cũng quan tâm.
Lãnh Lâm :
“Đã là đàn ông tệ, còn ăn cỏ cũ, thì đáng đời tệ tiếp.”
Phó Dạ Xuyên tới liền cứng , sát khí trong mắt dần dâng lên, ngước mắt sang, vợ cũ của Lục Kỳ quả nhiên chẳng !
Dương Thiến nhịn phản bác:
“Cũng chắc , nguyên nhân chia tay của hai thể chỉ là lối sống hợp, thời kỳ mài giũa vấn đề, nếu mài giũa thì hôn nhân vẫn đáng để mong chờ mà.”
Tang Nghĩa cũng tán thành:
“ , thể dễ dàng gán mác đàn ông tệ cho một , thể những chuyện phù hợp với một phụ nữ vì yêu, nhưng nếu yêu phụ nữ khác thì sẽ tệ nữa!”
Tô Nam và Lãnh Lâm bất giác .
Hai chuyên gia hôn nhân từ ? Chuyên nghiệp thế mà còn ly hôn?
lời của Tang Nghĩa qua quả thật cũng chút đạo lý. Lãnh Lâm im lặng giây lát, nhẹ nhàng buông một câu:
“Vậy theo ý các cô, Tô tiểu thư và Phó tổng chia tay là của Tô tiểu thư ?”