Sắc mặt vị trưởng bộ phận lập tức trắng bệch, mồ hôi hột to như hạt đậu rơi xuống, cả bắt đầu run rẩy. Bầu khí trong bộ phòng họp trong nháy mắt đông cứng.
Vừa trông tâm trạng Phó Dạ Xuyên còn khá , đối với một trưởng bộ phận phạm còn an ủi hai câu, thậm chí còn khuyến khích tiếp tục nỗ lực, chỉ chớp mắt bỗng trở nên lạnh lùng tàn nhẫn, tuyệt tình đến ? Là đổi quá nhanh, là cấp quá đen đủi?
Trần Miễn bên cạnh cũng dám lên tiếng, chỉ thầm mặc niệm cho vị trưởng bộ phận dự án đang mắng , lẽ là do cái thôi!
Phó Dạ Xuyên như chìm một vùng u ám lạnh lẽo, ánh mắt nham hiểm chằm chằm:
"Trước giờ tan , hãy gửi báo cáo chính xác đến văn phòng của , nếu thì đổi nó thành đơn xin thôi việc ."
Nói xong, chẳng buồn liếc thêm một cái, trực tiếp sải bước ngoài. Trần Miễn khựng , vội vàng cầm lấy chiếc điện thoại bỏ bàn, bước chân dồn dập đuổi theo.
"Phó tổng..."
Anh đưa điện thoại qua, Phó Dạ Xuyên liếc , cầm lấy, giọng trầm đục lạnh thấu xương:
"Nói để mắt đến Tô Nam, cô họp cùng Thương Khiêm ?"
Trần Miễn ngẩn :
"Cuộc họp của Tô tiểu thư ở thành phố bên cạnh, cũng mời , nhưng quy mô nội dung cuộc họp quan trọng lắm. Trước đây nhắc với một câu, bảo khéo léo từ chối, còn Thương tổng theo lịch trình thì đáng lẽ ba ngày nữa mới về nước..."
Cho nên, thực sự Thương Khiêm về sớm hơn!
Thương Khiêm bề ngoài vẻ vô hại, dịu dàng, nhưng năng lực của ở phố Wall thể xem thường, lật tay mây úp tay mưa, theo dõi cũng là một việc khó khăn.
Gương mặt Phó Dạ Xuyên một chút ấm, đẩy cửa bước văn phòng:
"Bao giờ thì kết thúc?"
"Cuộc họp chỉ diễn buổi chiều, Tô tiểu thư chắc tối nay sẽ về."
Phó Dạ Xuyên lạnh lùng quét mắt , tỏ vẻ hài lòng với từ của trợ lý.
Trần Miễn cúi đầu thấp hơn, c.ắ.n răng bổ sung:
"Bây giờ cũng kịp ."
Dù lát nữa vẫn còn mấy cuộc họp quan trọng.
Sau một hồi lâu, mới lệnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-tai-san-hang-ty/chuong-628-tim-mang-thoi.html.]
"Cút ngoài."
"Vâng."
Trần Miễn đáp một tiếng lui ngoài. Lòng Phó Dạ Xuyên khó mà bình tĩnh nổi, nghĩ đến việc Tô Nam đang ở cạnh gã Thương Khiêm tâm cơ , cảm thấy như vạn kiến c.ắ.n tâm, thực sự thể chịu đựng , ánh mắt lộ rõ vẻ sắc lẹm.
Thương Khiêm khó đối phó hơn Hứa Đằng nhiều, nhưng dù là khó đối phó đến thì cũng sẽ điểm yếu, đừng ai hòng cướp từ tay !
…
Để tránh những chuyện phiền lòng đáng , Tô Nam định về ngay trong tối nay. Cô trực tiếp nhận phòng khách sạn, đối mặt với cái kiểu cảm ơn bằng màn hình LED buổi tối, đúng là ngớ ngẩn hết chỗ !
Tô Nam mặc một bộ đồ giản dị, đội mũ, một lẻn ngoài dạo phố. Giờ cũng chẳng ai cùng, bởi vì Dư Lâu còn nhiều việc xử lý, còn bạn bè của cô thì đều ở đây.
Sắc trời hoàng hôn dần mờ mịt, từ màu xanh trong vắt như gột rửa chuyển sang màu xanh thẫm của màn đêm, cuối cùng chìm bóng tối. Gió lạnh thổi nhè nhẹ, lá cây thổi kêu xào xạc.
Tô Nam bộ xuyên qua một công viên nhỏ, thẳng đến trung tâm thương mại. Nhìn thấy các cửa hàng đồ hiệu xa xỉ bên trong, cô thực sự cảm thấy ngứa ngáy chân tay.
Cô hai lời bước , vui vẻ mua sắm.
"Cái ... còn cả cái nữa, gói hết cho ..."
Trang phục khiêm tốn, thêm chiếc mũ che khuất nên ai nhận cô là ai, nhưng cái cách cô trực tiếp quẹt thẻ chớp mắt khiến đám nhân viên hướng dẫn đến ngây . Họ hận thể lôi cô trong để cô mua sắm cho thỏa thích.
Cô mua khá nhiều đồ, trực tiếp yêu cầu chuyển đến khách sạn. Tay cầm theo hóa đơn , tùy tiện nhét túi áo, bắt đầu lên tầng .
Bỗng nhiên, cô thấy phía đột ngột xuất hiện một nhóm vệ sĩ áo đen…
Tửu Lâu Của Dạ