Tổng giám đốc trung tâm thương mại với giọng điệu vô cùng phấn khích.
Hai vẫn bất động thanh sắc, bình thản .
Vị tổng giám đốc hề thấy ngại ngùng, giải thích:
"Hai vị là cặp đôi may mắn của ngày hôm nay đó! Hoạt động cuối cùng của trung tâm chúng chính là hôm nay, cùng độc tấu cây đàn trị giá hàng chục triệu mà mắc nào trong suốt quá trình, hai vị phù hợp và vượt xa mong đợi của chúng !"
Nhìn khí chất bất phàm của hai , trông chẳng giống bình thường chút nào. Đặc biệt là chiếc đồng hồ tay đàn ông, giá trị của nó đủ để mua một căn hộ cao cấp ngay trung tâm thành phố ; còn phụ nữ tuy mặc đồ giản dị nhưng chiếc túi xách là phiên bản giới hạn trị giá cả triệu tệ. Gặp hai khách hàng sộp thế , thể bỏ qua ?
Tô Nam nhướng mày, im lặng trong giây lát, xuất phát từ sở thích thiên bẩm của phụ nữ đối với quà tặng, mặc dù Tô Nam hứng thú với giải thưởng, nhưng đây là quà dành cho các cặp đôi, cô và Thương Khiêm , nếu nhận thì lắm.
Vừa định khéo léo từ chối, còn kịp mở lời thấy vị tổng giám đốc trung tâm thương mại lập tức bổ sung với vẻ đầy tự hào:
"Trung tâm thương mại của chúng thuộc tập đoàn Phó thị, nền tảng vững chắc, giải thưởng phong phú tuyệt đối lừa gạt ai, tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả*, vô cùng thành ý!"
Vừa là tập đoàn Phó thị, còn phong phú, Tô Nam khựng một chút, khóe môi khẽ cong lên.
Ha ha, thì tội gì mà lấy. Cô ngay lập tức đổi ý định.
"Được thôi, ông , giải thưởng là gì?" Dù chi tiền là Phó thị, cô xót xa cái gì chứ?
Tổng giám đốc trung tâm thương mại: "Tính đến thời điểm , bộ tiền hai vị tiêu dùng sẽ miễn phí !" Anh hai : "Thế nào, phấn khích chứ?"
Anh quan sát từ lâu, đôi nam nữ trong tay hề cầm bất cứ thứ gì mua, xung quanh cũng chẳng túi xách hàng hiệu nào. Đưa món quà là để tạo sự tiếc nuối trong tâm lý họ, nhằm thu hút họ thường xuyên mua sắm , quả là một kế hoạch marketing hảo!
Thương Khiêm nhạt, bất kỳ biểu cảm nào, hề lay động. Ngược , Tô Nam ngạc nhiên nhíu mày:
"Toàn bộ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-tai-san-hang-ty/chuong-630-nguoi-phu-nu-phan-lai-kich-ban.html.]
" , bộ! thấy vị tiểu thư đây, hình như cô kịp mua sắm gì..."
Vị tổng giám đốc mỉm , định bụng sẽ tặng cô một món quà lưu niệm nhỏ coi như bù đắp, thế nhưng lời còn dứt, Tô Nam lấy từ trong túi một xấp hóa đơn dài dằng dặc đưa qua.
"Đây..."
Sắc mặt vị tổng giám đốc biến đổi nhẹ: "..."
Độ dày , độ dài ...
Anh dùng hai tay tiếp lấy, đó bắt đầu run rẩy, đặc biệt là khi thấy con đó, đầu óc nhất thời cuồng như ai ném một gậy đầu, đau điếng!
Nụ mặt vị tổng giám đốc biến mất. Anh dán mắt từng tờ hóa đơn, tờ ít nhất là sáu trăm nghìn tệ, mà cộng thì… đây lẽ là tổng doanh cả một quý của ! Người phụ nữ trông vẻ ăn mặc bình thường , thế mà chỉ trong vòng vài tiếng ngắn ngủi tiêu hết 50 triệu tệ?
Anh bỗng cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói, trái tim như sắp ngừng đập, cảm giác như sinh mệnh và sự nghiệp của đến hồi kết thúc.
Thương Khiêm bên cạnh khẽ nhếch môi:
"Giải thưởng đúng là hào phóng thật, vẫn là Phó tổng tài thô khí đại, xem lát nữa kiến nghị Phó tổng tổ chức thêm nhiều hoạt động như thế mới ."
Tô Nam nhướng mày, cực kỳ tán đồng:
"Phải đó, hổ là b.út pháp của tập đoàn Phó thị!"
Nghe giọng điệu , hai họ thế mà quen đại lão Phó Dạ Xuyên của tập đoàn Phó thị ?
Vị tổng giám đốc trung tâm thương mại tức thì mặt xám như tro tàn. Thôi xong, nuốt lời cũng kịp nữa !
---
Tửu Lâu Của Dạ
(*) Tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả: Nghĩa là một sự việc hoặc nhân vật xuất chúng đến mức đây từng ai và cũng khó ai sánh bằng.