Tô Thiên Từ khi vòng quanh viện điều dưỡng mười phút, mới
chậm rãi về phía tòa nhà điều dưỡng nơi ông nội ở.
Cô cố ý chậm , giả vờ như là đầu tiên
đến đây.
thực , trong lòng cô sớm kích động vô cùng .
Cô ước gì thể mọc đôi cánh, trực tiếp
bay đến bên giường ông nội Lăng, nắm lấy tay ông, và kể cho ông
những gì xảy và những tâm sự trong hơn nửa năm qua.
Rất nhanh, cô bước tòa nhà điều dưỡng.
Sau khi hỏi phòng của ông nội Lăng ở quầy lễ tân, cô
ngừng nghỉ chạy thang máy, nhấn tầng mà ông nội Lăng đang ở.
Trong quá trình thang máy di chuyển, trái tim cô cũng dần đập
nhanh hơn.
Lát nữa gặp ông nội Lăng thì gì đây?
Ông trách cô khiến ông lo lắng lâu như ?
Chưa kịp suy nghĩ kỹ, thang máy đến.
Tô Thiên Từ với tâm trạng lo lắng bước khỏi thang máy, đến
cửa phòng bệnh của ông cụ.
Ngoài phòng bệnh, quản gia Bạch đang nhỏ giọng trách mắng một
cô hầu gái đang cúi đầu: "Đã bao nhiêu , khi lau cho ông cụ điều chỉnh nhiệt độ nước cho !"
"Nếu nước ấm nguội , nhất định một chậu khác!"
"Giờ thì , sức khỏe ông cụ vốn ,
vì sự sơ suất của cô mà cảm lạnh, triệu chứng cảm cúm."
"Nếu ông vì bệnh mà thể đợi đến đám cưới của thiếu gia cả, cô gánh nổi hậu quả ?"
Nghe thấy giọng quen thuộc của quản gia Bạch, Tô Thiên Từ ban đầu
chút vui mừng, nhưng khi cô rõ nội dung lời của quản gia Bạch, trái tim cô đột nhiên chùng xuống.
Sức khỏe của ông nội…
Thật sự yếu đến mức ?
Chỉ dính chút nước lạnh mà cảm, thể đợi
đám cưới của Lăng Bắc Khiêm và Tạ Vũ Hàm "… cố ý!"
Bị quản gia mắng một trận, cô hầu gái tủi lau nước mắt: " nước lau cho ông cụ, mà là
ông cứ quấy rầy , mới nghĩ nhanh ch.óng kết thúc công việc, nên để ý đến nước……"
Cô câu , quản gia Bạch lập tức lạnh mặt: "Cô
bậy bạ gì !?"
"Ông cụ lớn tuổi như , thể quấy rầy cô!"
"Nói dối cũng giới hạn!"
"Bây giờ sức khỏe của ông ngay cả một trận cảm nhẹ cũng thể
lấy mạng ông , ông lấy tinh lực và tâm trí để quấy rầy cô?"
Cô hầu gái nhỏ bật : " quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c, mà là……"
Cô nức nở một chút: "Mà là ông cụ cứ nắm lấy tay , gọi Thiên Từ, Thiên Từ."
" Thiên Từ của ông , nhưng ông vẫn
buông tha mà nắm lấy tay , hỏi khi nào thì
về, hỏi lâu như tin tức,
đều c.h.ế.t , ông chắc chắn c.h.ế.t."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-tong-tai-quy-goi-xin-tai-hop-to-thien-tu-lang-bac-khiem/chuong-665-ong-cu-da-doi-co-rat-lau-roi.html.]
"Nói kiên cường như , thể dễ dàng c.h.ế.t ……"
Cô hầu gái nhỏ càng càng suy sụp: " thật sự chịu nổi kiểu
quấy rối , mới vì tiết kiệm thời gian, nước
ấm, mà dùng nước nguội để lau cho ông ."
" thật sự tình trạng của ông cụ nghiêm trọng đến ,
chỉ rửa bằng nước lạnh thôi mà thể nguy hiểm đến tính mạng……"
Đứng cách đó xa, Tô Thiên Từ lời cô hầu gái nhỏ,
kìm mà nước mắt giàn giụa.
Bệnh của ông nội Lăng, đến mức nhận bên cạnh
là ai .
ông vẫn nhớ đến cô.
Ông vẫn tin cô sẽ trở về, sẽ đến thăm ông, tin
cô kiên cường như , sẽ dễ dàng c.h.ế.t .
Mười tháng , ngay cả bản cô cũng tin
còn thể sống sót.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
ông nội Lăng, già quan hệ huyết thống với cô,
thật lòng tin rằng cô tuyệt đối sẽ c.h.ế.t, tin rằng
cô chỉ là rời .
Thậm chí trong lúc ông cụ hấp hối, vẫn ngừng
nhắc đến cô, nhầm khác là cô…… "Được ."
Nhìn cô hầu gái nhỏ lóc, quản gia Bạch thở dài: "Cô về ."
"Bên ông cụ, sẽ theo dõi thêm."
Cô hầu gái lúc mới lau nước mắt, cúi đầu xin quản gia Bạch, rời .
Vừa , cô thấy Tô Thiên Từ đang ở cửa thang máy phía .
Ánh mắt chạm Tô Thiên Từ, cô hầu gái nhỏ
cả lập tức nhảy dựng lên.
Cô kinh ngạc trợn tròn mắt: "Ma, ma kìa——!" "Cô c.h.ế.t !?"
Tô Thiên Từ nhíu mày cô hầu gái nhỏ một cái: "Cô quen ?"
Cô nhớ từng gặp cô hầu gái bên cạnh ông nội.
" quen cô, nhưng xem ảnh của cô!"
Cô hầu gái nhỏ hét lên: "Đầu giường ông cụ, luôn để
ảnh của cô!"
"Cô chính là phụ nữ c.h.ế.t mười tháng , !?"
Tô Thiên Từ nhíu mày, kịp trả lời, quản gia Bạch phía tức giận lên tiếng: "Đây là viện điều dưỡng!"
"Cô ồn ào ở đây gì?"
"Có đối xử với cô quá nhân từ !?"
Cô hầu gái nhỏ hoảng sợ, vội vàng né để quản gia Bạch về phía Tô Thiên Từ: "Ông xem, ông xem kìa!"
Quản gia Bạch nhíu mày về phía Tô Thiên Từ.
Ánh mắt khi chạm Tô Thiên Từ, trong mắt ông
quá nhiều kinh ngạc.
Người đàn ông chỉ nhíu mày nhàn nhạt: "Cô Tô, cô về ?"
"Ông cụ đợi cô lâu ." Đề xuất cho bạn
Sau khi gả nhầm cho thái t.ử gia giới kinh thành, cô bé đáng thương ngày ngày lộ phận
Cố Tri Linh vì cứu Tống Cảnh Xuyên mà mù hai mắt, nhưng đêm đám cưới phản bội tàn nhẫn, đối phương còn lợi dụng cô là mù, đưa cô cho Bắc Thành
Gả nhầm cho thái t.ử gia giới kinh thành đáng thương