Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Chồng - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:29:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Cảnh mơ màng bước đến bên cây đàn piano, hít một sâu để lấy bình tĩnh, thử đ.á.n.h hai giai điệu bài hát chúc mừng sinh nhật cho Hạ Giáng.

 

Nửa tiếng , gọi thêm một cuộc điện thoại nữa, vẫn chẳng ai bắt máy.

 

Lòng dần dấy lên lo lắng, Thương Cảnh vội gọi cho Lâm Lâm: “Chị Lâm, Hạ Giáng công việc đột xuất gì ?”

 

Lâm Lâm đáp: “Hôm nay sắp xếp… Ặc, chị cũng chắc, để chị hỏi trợ lý một chút.”

 

Cô vì ông chủ mà vắt óc, vốn lanh lợi nhưng vấn đề “bà chủ” dò hỏi cũng dám trả lời thẳng, sợ lỡ gây thêm mâu thuẫn vợ chồng.

 

Lâm Lâm hỏi Thái Mẫn Mẫn, xác nhận hôm nay Hạ Giáng lịch, cũng chẳng liên lạc với bất kỳ ai trong văn phòng, điện thoại còn tắt máy.

 

Cảnh cứ như một cặp đôi trẻ cãi đúng ngày sinh nhật bỏ nhà .

 

Dựa kinh nghiệm, Lâm Lâm lập tức liên lạc với Dương Việt, hỏi xem Hạ Giáng đang uống rượu ở chỗ .

 

Dương Việt hạ giọng: “, đến đây chẳng lời nào, chỉ uống một . Nhìn mà xót cả rượu.”

 

Lâm Lâm dặn dò: “Chắc hai cãi , Hạ Giáng sẽ điện thoại của Thương Cảnh . Anh giúp chăm sóc , nếu uống say quá nổi thì liên lạc với Tiểu Bắc.”

 

Sau đó, cô gửi tin nhắn cho Thương Cảnh: “Chị hỏi , Hạ Giáng đang ở chỗ Dương Việt. Hàng năm sinh nhật họ đều tụ tập ăn mừng, chắc để ý điện thoại. Có thể họ về muộn, em đừng lo. Nếu tối về, em cứ khóa cửa ngủ. Có vấn đề gì thì báo chị.”

 

Lời thì nhẹ nhàng, nhưng Thương Cảnh vẫn nhạy bén nhận : Hạ Giáng cố tình điện thoại của .

 

Giận gì chứ, rõ ràng hôm nay gì sai ?

 

Ngồi lặng một , Thương Cảnh chiếc bánh kem cao gần bằng , hàng mi rũ xuống, gương mặt thoáng hoang mang.

 

Bánh sinh nhật mà ăn mười hai giờ thì chẳng còn ý nghĩa gì.

 

Cậu từng hỏi nhân viên tiệm bánh, sinh nhật 26 tuổi thì nên mua loại nào. Nhân viên tính toán nhanh nhảu: “26 tuổi , còn một tuổi nữa là 27 . Mua bánh ba tầng , mỗi tầng chín món, ý nghĩa .”

 

Thương Cảnh giá, hơn một nghìn tệ.

 

Thấy do dự, nhân viên tiếp tục thuyết phục: “Mỗi tầng một hương vị khác . Trên cùng là chín loại trái cây, giữa là chín loại hạt, là chín loại bơ và hoa. Thêu hoa gấm, mãi mãi dài lâu, vô cùng may mắn. Bên trong còn chỗ để quà, dây chuyền nhẫn đều .”

 

Nghe như thế, Thương Cảnh thấy hợp lý. Sinh nhật 26 27, vẫn thuyết phục.

 

Năm 27 của Hạ Giáng, lẽ thể ở bên . Thôi coi như ăn mừng hai trong một năm cũng đáng.

 

Bảng giá 1199, nhưng khi thanh toán, nhân viên bảo nếu chọn bơ động vật thì cộng thêm 500.

 

“…”

 

Cậu vẫn c.ắ.n răng mua.

 

Minh tinh cần giữ dáng, Hạ Giáng hiếm khi ăn ngọt. Cả năm một , chẳng thà mua loại nhất.

 

 

Ở quán bar của Dương Việt.

 

Anh từng thấy ai ăn sinh nhật thế . Nhìn Hạ Giáng một lúc, cuối cùng để mặc uống một ngủ bù. Một tâm trạng vốn tự tiêu hóa, ngoài gì cũng vô ích.

 

Đến tối, Sầm Phi Nặc ghé qua, mang theo quà sinh nhật.

 

Dương Việt sợ chọc giận Hạ Giáng, liền lái sang quan tâm chuyện của Sầm Phi Nặc và Trang Khâm: “Hai thế nào ? Hai ngày nữa chụp hình, bàn bạc xong ?”

 

Sầm Phi Nặc: “Không vấn đề gì. Cậu nên lo Hạ Giáng còn tham gia nữa thì hơn.”

 

Dương Việt nhăn nhó: “Không chứ, MC thôi mà khó khăn thế ? Bên nào cũng vấn đề.”

 

Hạ Giáng nhấp ngụm rượu, chất lỏng trôi xuống cổ họng đắng chát: “Thương Cảnh ly hôn. Nói khi show tạp kỹ kết thúc sẽ đề cập. Cậu còn một nửa công ty, coi đó là tài sản hôn nhân để chia.”

 

Trước đó, còn vì việc Thương Cảnh để tâm đến công ty mà tự đắc.

 

Dương Việt trợn mắt. Trong mắt , Hạ Giáng lúc chẳng khác gì một gã trung niên vô dụng, vợ đòi ly hôn. Trẻ, trai, giàu thế , thành thế ?

 

Anh hỏi: “Vậy tính ? Rời show, kết thúc lương, chia tiền cho xong ?”

 

Hạ Giáng im lặng.

 

thật sự hiểu vì ly hôn.”

 

Mấy ngày nay chung sống, chẳng lẽ chút tình cảm nào? Ý nghĩ ly hôn chắc nhen nhóm từ khi mất trí nhớ, bám riết tới giờ, hề lay chuyển.

 

Hạ Giáng thì ngược , tâm tư đổi liên tục, cuối cùng vẫn thua sự kiên định của Thương Cảnh. Đa tình luôn thua vô tình.

 

Dương Việt phân tích: “Nguyên nhân căn bản của ly hôn là gì? Là kết hôn. Hai vốn đăng ký, thì ly hôn kiểu gì?”

 

Hạ Giáng: “…” Không an ủi chút nào.

 

Sầm Phi Nặc rót rượu, chậm rãi : “Trong mắt Thương Cảnh khi mất trí nhớ, hôn nhân của hai tình cảm, tất nhiên sẽ nghĩ đến ly hôn. Nếu đổi cách , bắt đầu từ vai trò bạn bè. Từ đến , cảm xúc sẽ rõ ràng hơn. Chứ lấy danh nghĩa chồng mà tiếp cận, lợi bất lợi.”

 

Hạ Giáng ngẩn : “Ý nên ly hôn , theo đuổi từ đầu? Làm ly hôn, giả mạo Cục Dân chính chắc?”

 

Sầm Phi Nặc thở dài: “Cậu uống ít thôi.”

 

Hạ Giáng uống say, đầu óc chẳng xoay kịp: “Có cách nào khác ?”

 

Sầm Phi Nặc: “Đơn giản thôi, phát cho tờ giấy ly hôn, vì show bán bản quyền giai đoạn nên ly hôn đền hợp đồng. Thế là kéo dài thời gian. Hai cứ cùng ký , Thương Cảnh sẽ tin ly hôn.”

 

Dương Việt mà há hốc. Không ngờ Sầm Phi Nặc cao tay thế.

 

Anh hỏi: “Cậu cũng từng chơi chiêu ?”

 

Sầm Phi Nặc bất lực: “Không. chỉ với đó là ‘mất trí nhớ’. Nếu thấy , sẽ lập tài khoản phụ, mỗi ngày công khai thích họ, một tháng thì công khai mạng.”

 

Anh đưa cho hai xem điện thoại, màn hình là tài khoản phụ Weibo, bài đầu tiên: “Thích đồng nghiệp Tiểu Trang mới đến.”

 

Người còn đỏ mặt giục: “Mau xóa , lỡ mất điện thoại thì .”

 

Đến đây, Sầm Phi Nặc coi như nắm chắc nửa phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nhan-nham-chong/chuong-37.html.]

 

Hạ Giáng cau mày. như Dương Việt , đây chẳng khác gì lừa Thương Cảnh thêm nữa.

 

Anh lừa dối, cũng ly hôn. Dù là giả, vẫn trân trọng cuộc hôn nhân .

 

Một tờ giấy ly hôn trang trọng… nổi. Vì trong mắt Thương Cảnh, tất cả đều là thật. Ly hôn là cắt đứt, đường ai nấy .

 

Vạn nhất đó Thương Cảnh bỏ , tìm khác… hối hận cũng muộn.

 

Không ly hôn. Trừ khi chính miệng Thương Cảnh .

 

 

Hạ Chí

Khuya đó, Thương Cảnh luyện đàn đến tận mười một giờ. Nếu thầy piano mà thấy, chắc chắn sẽ nổi giận vì tập trung, chỉ hành hạ ngón tay.

 

Khi đồng hồ báo thức reo, ngừng , thẫn thờ mở danh bạ.

 

Hạ Giáng đêm về, gọi cho bạn bè của cũng quá đáng.

 

“Kẻ dở ” chính là “khủng bố” vòng bạn bè.

 

Thương Cảnh lấy dũng khí gọi cho Dương Việt: “Này, Hạ Giáng ở chỗ ?”

 

Dương Việt Hạ Giáng đang say ngủ gục sofa, do dự. Bình thường nên để “bà xã” đến đón. nghĩ , hôm nay mâu thuẫn cũng từ chuyện Thương Cảnh lỡ lời khi say. Giờ mà Hạ Giáng về, nhỡ cũng buột miệng sự thật kết hôn… thì toang.

 

Dương Việt bình tĩnh đáp: “Cậu uống nhiều quá, thuê phòng riêng ngủ . Muốn gọi dậy ?”

 

Thương Cảnh ngập ngừng: “Không cần, ngủ chẳng thế.”

 

Cúp máy, chiếc bánh kem ba tầng mở, lòng chán nản, chẳng buồn ăn.

 

1688 tệ.

 

Ôm gối ngẩn ngơ, trong một tiếng mốc nửa đêm, Thương Cảnh cảm giác như khoảnh khắc tỉnh dậy trong bệnh viện, đầu óc trống rỗng, gọi điện mong Hạ Giáng đến đón.

 

Khác biệt là, đến.

 

Mười hai giờ trôi qua, Hạ Giáng vẫn vắng bóng.

 

Thương Cảnh dọn phòng đàn, ôm chiếc bánh nặng trĩu đến phòng bảo vệ tòa nhà: “Bánh còn nguyên, và Hạ Giáng ăn. Các ăn đêm ? Rất ngon.”

 

Bảo vệ hiểu ý: “Hôm nay là sinh nhật Hạ đúng ? thấy fan mua cả màn hình mấy tòa nhà để chạy lời chúc mừng.”

 

Thương Cảnh khựng . Chưa bao giờ cảm nhận rõ ràng thế : Hạ Giáng là ngôi nổi tiếng, tỉ mỉ chuẩn sinh nhật cho .

 

Còn bản , chỉ một chiếc bánh vụng về.

 

Gần đây dựa dẫm Hạ Giáng quá nhiều, chỉ vài câu mật khiến sinh ảo giác. Không , liền mất phương hướng. Đây rõ ràng dấu hiệu .

 

 

Sáng hôm , Hạ Giáng tỉnh dậy, thấy điện thoại năm sáu cuộc gọi nhỡ của Thương Cảnh. Anh hoảng hốt, vốn định về nhưng ngủ quên.

 

Trong WeChat tin nhắn “khoe công” của Dương Việt:

 

“Sợ say như Thương Cảnh, lỡ lộ bí mật kết hôn, nên để về. 11 giờ gọi , ngủ , ngủ một .”

 

Hạ Giáng chỉ thở dài. Không về cũng . Dù quyết định giả ngu, nhưng nỗi buồn vẫn là thật. Hôm qua sẵn sàng đối mặt với “bà xã” đòi ly hôn, sự thật rằng trong lòng Thương Cảnh, chỉ đáng 88 tệ.

 

Một giấc ngủ giúp định tâm lý. Đường theo đuổi vốn nhiều thăng trầm, bỏ cuộc mới là ngốc.

 

Anh nhận cuộc gọi từ Lâm Lâm: “Ở đấy? Chị bảo Tiểu Bắc đến đón chụp hình.”

 

“Ở quán bar của Dương Việt, đến .”

 

Hạ Giáng nhắn cho Thương Cảnh: “Xin , hôm qua điện thoại hết pin. Giờ , tối về. Nhớ ăn cơm đúng giờ.”

 

 

Đi , thấy Dương Việt vẫn đó, Hạ Giáng hỏi: “Dậy sớm ?”

 

Anh lắc đầu: “Không, là ngủ. Hôm qua cảm hứng dâng trào, luôn một bài hát thất tình.”

 

Hạ Giáng: “Mau ngủ bù .”

 

Dương Việt kéo : “Để thêm cảm hứng, còn xem bình luận mạng về hai .”

 

“Không hứng thú.”

 

“Người đều khen nuôi mèo.”

 

“…”

 

nuôi mèo.”

 

“Không mèo thường , họ vợ là ‘con mèo nhồi bông’ nhất mạng. Vừa mèo nhà giàu, nuôi kỹ.”

 

“…Nói trọng điểm .”

 

thấy hot search văn phòng nhận nuôi mèo để giảm tỷ lệ nghỉ việc. nghĩ, với Thương Cảnh cũng nên nuôi một con mèo. Tình cảm sẽ hơn. Sau khôi phục ký ức, cũng khó bỏ vì con mèo mà ở .”

 

Hạ Giáng thoáng động lòng, nhớ Thương Cảnh từng nuôi mèo, nhưng cuối cùng thành nuôi chuột. Anh lắc đầu: “Thôi, phiền phức lắm.”

 

Trong đầu thậm chí còn tưởng cảnh dọn phân, tắm rửa cho mèo, trong khi con mèo chỉ quấn lấy Thương Cảnh.

 

Dương Việt vẫn bỏ cuộc: “Không nuôi mèo thì nuôi ch.ó! Chó trung thành lắm, vợ mà chạy, nó sẽ giữ cho !”

 

Hạ Giáng lạnh: “Ý là… bằng một con ch.ó ?”

 

Buồn thật, dựa một con ch.ó để giữ chân Thương Cảnh ư?!

 

 

 

Loading...