Tô Li chép miệng cảnh tượng bên :
【 Tạ Trì Uyên giam cầm suốt hai ngàn năm, chịu nỗi đau xé rách thần hồn, sắp đặt vô cạm bẫy chí mạng. Hiện giờ, ngài thể tay hủy diệt Tạ gia bất cứ lúc nào. Có điều... khi trả thù xong, ngài cũng sẽ dầu hết đèn tắt, vũ hóa thăng thiên. 】
Nghe xong, các tông môn thở phào, quyết định mười năm khi đại trận kết thúc sẽ tính sổ, mặc kệ Tạ gia diệt vong.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tô Li thở dài, quyết định tự cứu vớt vị Tiên Tôn đáng thương .
Huyết Trì Tạ gia là một đầm m.á.u đen kịt đặc quánh. Linh khí cuồn cuộn bên trong sắc bén tựa gươm đao, tiếng rít gào xé gió vang lên rợn , sẵn sàng xé xác bất kỳ kẻ nào lạc bước đây để chất dinh dưỡng cho Huyết Trì.
Nơi sâu thẳm nhất, một bóng hai sợi xích sắt xuyên thấu qua xương bả vai, ghim c.h.ặ.t ngọn núi Hàn Ngưng. Mỗi canh giờ trôi qua, m.á.u tươi rỉ , hòa tan Huyết Trì. Tàn nhẫn hơn, vô sợi xích vô hình đang xuyên thủng và cấu xé thần hồn của đó thành từng mảnh vụn, nỗi đau đớn đủ sức bức điên bất kỳ ai.
Huyết Trì chìm trong tĩnh mịch, ngàn năm qua từng bóng lui tới. Cho đến khi, một tiếng bước chân nhẹ nhàng cất lên.
Tô Li nhàn nhã lướt mặt Huyết Trì, tiến về phía bóng hình . Dù nhuốm m.á.u tanh, Tạ Trì Uyên vẫn toát lên một khí chất thanh tao thoát tục, mang vẻ ốm yếu nhưng ẩn chứa luồng uy áp thể hủy thiên diệt địa. Tiên khí và tà khí đan xen cơ thể , nhưng dường như tà khí đang dần nuốt chửng .
Huyết Trì sục sôi cuồng nộ bỗng chốc ngoan ngoãn thu chân Tô Li. Tạ Trì Uyên mở mắt , đập mắt là hình bóng của nàng. Đôi mắt thăm thẳm như vực sâu, chất chứa sự điên cuồng c.h.ế.t ch.óc. Những giọt m.á.u tươi lơ lửng xung quanh hóa thành màu đỏ tía sẫm đặc, chỉ chờ đoạt mạng kẻ lạ mặt.
Tô Li phớt lờ hiểm nguy, yên mặt . Nàng vươn tay, nhẹ nhàng mơn man giữa trán . Một luồng sáng dịu áp tỏa , lớp phong ấn giam cầm thần hồn ngàn năm nay bỗng chốc tan biến.
Cảm nhận sự trói buộc buông lơi, Tạ Trì Uyên ngỡ ngàng ngước nàng, giọng trầm khàn: “Ngươi là ai?”
Tô Li lục tìm trong túi trữ vật, lấy một gốc Thánh Hồn Thảo chín lá kề sát môi , hờ hững : “Một bụng vô danh, việc nghĩa thôi.”
Thấy còn cảnh giác, nàng dứt khoát nhét thẳng tiên thảo miệng . Tiếp đó, sợi xích giam cầm vai bỗng hóa thành những đốm sáng bạc rực rỡ, tan biến hư .
Tô Li lôi từ trong túi trữ vật một lượng lớn linh bảo và đan d.ư.ợ.c chữa thương thượng phẩm, chất thành một ngọn đồi nhỏ quanh . Sau đó, nàng thản nhiên hỏi: "À , hiện tại ngươi còn ý định hủy diệt Tu Tiên giới đấy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-246.html.]
Tạ Trì Uyên Tô Li với ánh mắt cố chấp: "Nếu thì ?"
Tô Li hờ hững một cái, đó thu hồi một cành linh thực nhỏ: "Bây giờ còn ?"
Tạ Trì Uyên nở một nụ khẽ, giọng nhẹ bẫng như một tiếng thở dài: "Không còn nữa." Nàng giống như một luồng ánh sáng rực rỡ chiếu rọi ngàn năm tăm tối của đời . Nàng chẳng mưu đồ gì, dường như chỉ thực sự cứu .
"Vậy ngươi cứ ở đây tĩnh dưỡng cho khỏe nhé. Hy vọng gặp , thương tích của ngươi bình phục." Tô Li chậm rãi lùi rời .
Nhìn bóng lưng nàng đang dần khuất xa, Tạ Trì Uyên vung tay, một viên ma châu đen tuyền chứa đầy khí tức hắc ám n.g.ự.c lập tức tan thành tro bụi. Có kéo trở về với nhân gian, cần để cả Tu Tiên giới chôn cùng nữa.
...
Bên ngoài, các vị chưởng môn, gia chủ đang tề tựu đông đủ, say sưa tâng bốc Thiên Đạo. Tông chủ Thuận Càn Tông và Tông chủ Vạn Kiếm Tông thi ca ngợi ân đức của Thiên Đạo (mà thực chất là nhắm thiên ngoại chi âm). Tô Li một góc mà nổi hết cả da gà, thật chẳng nửa điểm hàm súc.
Khi màn tung hô kết thúc, Tông chủ Thừa Thiên Tông mỉm gọi các t.ử giám sát của các tông môn khác đến gặp sư phụ của họ.
Tông chủ Vạn Kiếm Tông sững khi thấy lục t.ử Tống Dục của bước . Vốn là một mỹ nam t.ử phong lưu lạc, cớ bây giờ Tống Dục tơi tả, áo quần vá chắp vá đụp, vỏ kiếm bọc bằng mộc tồi tàn, mặt mũi hốc hác như dân chạy nạn thế ?!
"Đệ t.ử gặp chút rắc rối... nên mắc nợ 3000 linh thạch ạ." Tống Dục chua xót đáp, chẳng dám kể chi tiết bề khổ nhục.
Chưa kịp phản ứng, Tông chủ Thuận Càn Tông gào lên t.h.ả.m thiết: "Đồ ngoan của vi sư ơi, con nông nỗi ?!"
Hạ Tình - t.ử ruột của cũng đang trong bộ dạng thê t.h.ả.m, gầy rộc và xơ xác, trang sức pháp bảo biến mất sạch sành sanh. Nàng lí nhí thú nhận đang nợ ba vạn linh thạch.