Nhận phản ứng của vẻ kỳ cục, ông lập tức ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, ho khan hai tiếng vẻ nghiêm túc: "Ý bổn tông chủ là trong thành Thừa Thiên thế mà xảy sự vụ tày trời như , bổn tông chủ lập tức đến đó hỏi tội kẻ nọ để rõ trắng đen!"
Dứt lời, ông sang thiện từ biệt Lâm Chiêu, đó phi như bay rời khỏi Vân Khởi Phong, kéo lê nhị t.ử nhà chạy bán sống bán c.h.ế.t về hướng cửa hàng pháp trận, chỉ sợ chậm chân một nhịp sẽ tuột mất cơ hội đổi đời giàu sang ập đến hôm nay.
Bên ngoài cửa hàng pháp trận.
Một thiếu niên ăn vận lụa là gấm vóc, đầu đội mão vàng ngọc, vắt vẻo với dáng điệu lấc cấc. Hắn vuốt ve con thú cưng Minh Hỏa đang liên tục phun lửa của với vẻ hưng phấn tột độ.
Hắn đoái hoài gì đến cái cửa hàng pháp trận Minh Hỏa thú thiêu rụi chỏng chơ một bên.
Hắn là con cháu kiệt xuất mang thiên phú đỉnh nhất của Tề gia ở thành Thừa Thiên, mà phụ chính là gia chủ Tề gia!
Vị thế của Tề gia ở thành Thừa Thiên chỉ xếp mỗi Thừa Thiên Tông. Thú cưng bảo bối của chỉ đập nát một cái cửa hàng quèn mà thôi, dù phá banh cả một dãy phố, ai dám bắt bẻ cơ chứ?
Rất nhiều tu sĩ vây quanh hóng chuyện, thấy bộ dạng ngạo mạn của Tề Hiên, hẹn mà cùng lắc đầu ngao ngán, thầm tiếc hận cho chủ nhân cửa hàng:
Nhìn cái vẻ xơ xác tiêu điều của cửa hàng , đoán chừng chủ nhân cũng chỉ là một tu sĩ bình dân bối cảnh gì chống lưng.
Lát nữa chạy đến đây, đừng đến chuyện đòi bồi thường, vác nổi mạng chạy thoát khỏi tay Tề Hiên vẫn còn là ẩn .
Biểu cảm của đám tu sĩ xung quanh cũng sàn sàn như , bất mãn đấy nhưng bất lực chẳng gì , đành ngậm bồ hòn ngọt, ôm cục tức bụng.
Tề Hiên ở trong thành Thừa Thiên, tuy phạm tội ác tày đình nào, nhưng thói kiêu ngạo thì lúc nào cũng lên đến tận trời xanh. Tu sĩ bình thường lỡ rước họa , e sợ uy thế của Tề gia cũng đành c.ắ.n răng chịu trận.
Ngay lúc Tề Hiên vỗ về xong con Minh Hỏa thú, chuẩn nghênh ngang rời thì tỷ tỷ của , Tề Nhu Âm, đột nhiên xuất hiện.
Nhìn cửa hàng pháp trận Minh Hỏa thú thiêu thành tro bụi, đôi mày Tề Nhu Âm chau c.h.ặ.t. Dù đang nổi trận lôi đình, giọng điệu của nàng vẫn nhu mì, nhỏ nhẹ lạ thường: "Tề Hiên, dung túng cho Minh Hỏa thú bậy đó ?!"
"Thành Thừa Thiên cấm thả linh thú lục giai thuần hóa nghênh ngang phố, lôi Chấp Pháp Điện của Tề gia ?"
Nghe những lời đó, Tề Hiên ném cho nàng một ánh đầy khinh bỉ: "Chấp Pháp Điện Tề gia á? Tề Nhu Âm, tỷ đang kể chuyện ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-264.html.]
"Ta là thiên phú vượt trội nhất thế hệ trẻ Tề gia hiện tại, giống loại phế vật kẹt ở Kim Đan kỳ suốt hai trăm năm như tỷ." Hắn vỗ vỗ con Minh Hỏa thú bên cạnh với dáng vẻ khoe khoang,
"Ám Minh là món quà sinh nhật mà phụ dốc hết tâm tư bắt về tặng . Hôm nay mang nó ngoài, phụ còn chẳng nửa lời, tỷ lấy tư cách gì mà đây lên mặt dạy đời?"
Hắn thừa hiểu vị tỷ tỷ của , tính tình nhu mì, mềm mỏng như cục bột, mặc kệ khác đối xử thế nào, cũng chỉ hờn dỗi trong lòng, tuyệt nhiên chẳng dám ho he phản kháng.
Đến cả hạ nhân của Tề gia, mặt thì , lưng thì khinh thường mặt.
Nên từ khi nhận thức, bao giờ coi Tề Nhu Âm gì.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nghe những lời châm chọc mỉa mai, sắc mặt Tề Nhu Âm đỏ bừng bừng, nhưng rốt cuộc cũng chỉ đành u ám mắng một câu: "Tề Hiên, Minh Hỏa thú phá nát cửa hàng , ít nhất cũng ở đây tự nhận với chủ cửa hàng."
Nghe nàng thế, Tề Hiên liếc xéo cái cửa hàng rách nát t.h.ả.m hại dù thiêu rụi , giọng điệu giễu cợt: "Bắt nhận , cũng xứng ?"
"Tỷ mà rảnh rỗi quá thì cứ đây chực sẵn , lát nữa khom lưng uốn gối mà xin ..."
Lời còn dứt, chợt thấy từ phía tiến đến một bóng dáng vô cùng quen mắt.
Tông chủ Thừa Thiên Tông, Giang Mạnh Lâm, lọt tai những lời của Tề Hiên, từng bước uy dũng tới mặt : "Xem bổn tông chủ đủ tư cách để Tề công t.ử nhận ?"
Tề Hiên c.h.ế.t điếng : "Giang... Tông chủ?"
"Đây là cửa hàng của ngài ?"
"Sao nào, Tề công t.ử phá tan tành cửa hàng pháp trận của bổn tông chủ thì thôi, còn thấy bổn tông chủ nên xuất hiện ở đây ?" Vẻ mặt Giang Mạnh Lâm giận tự uy, lời mang đậm khí thế uy nghiêm của một vị tông chủ.
Nhìn Giang Mạnh Lâm, mặt Tề Hiên cắt còn một giọt m.á.u.