Lẽ nào uy lực từ Thủy linh căn của nàng đáng sợ đến mức ?!
Đang lúc ông còn đang hoang mang hiểu, một tiếng phì bất ngờ vang lên:
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Phụt —"
Tông chủ Thừa Thiên Tông Giang Mạnh Lâm thấy t.h.ả.m trạng của Tề gia chủ, nhất thời nhịn , bật thành tiếng.
Tề gia chủ tiếng , sa sầm mặt mũi .
Giang Mạnh Lâm nhận ánh mắt của ông , vội vàng thu nụ , nghiêm mặt biện bạch: "Bổn tông chủ chỉ chợt nhớ đến một chuyện buồn thôi."
"Tuyệt đối ..." Ông bộ dạng chật vật của Tề gia chủ, cố nhịn đến mức môi giật giật, "Tuyệt đối vì bộ dạng hiện tại của Tề gia chủ ."
Tề gia chủ lời giải thích như lạy ông ở bụi , sắc mặt đen thêm vài phần.
lúc đó, Tề Nhu Âm đang mải miết tẩn Tề Hiên cách đó xa, bỗng tỏa một vòng ánh sáng vàng rực.
Tề gia chủ chẳng còn tâm trí để ý chuyện gì khác, đột ngột đầu , thể tin nổi trừng mắt Tề Nhu Âm:
Con gái của ông , thế mà đột phá lên Kim Đan hậu kỳ ??
Phải rằng nàng kẹt ở Kim Đan trung kỳ ròng rã hai trăm năm cơ mà!!
Tề gia chủ nay luôn thiên vị Tề Hiên, cũng vì thiên phú độc nhất vô nhị của . giờ đây, thiên phú của Tề Nhu Âm mạnh mẽ vượt trội hơn Tề Hiên đến vài bậc, ai cũng rõ.
Nghĩ đến đó, ông lập tức dẹp bỏ ý định cứu Tề Hiên:
Dù trông Tề Nhu Âm vẻ định hạ sát Tề Hiên, chỉ là mấy vết thương ngoài da, lát nữa cho uống viên đan d.ư.ợ.c là xong.
Lúc Tề Hiên tẩn cho thương tích đầy , chỗ nào là đau. Thấy cha mãi tới cứu, mà Tề Nhu Âm còn thăng cấp tu vi ầm ầm, sợ xanh mặt, lóc xin tha:
"Tỷ tỷ sai , ! Tỷ tha cho !"
Tề Nhu Âm van nài, bồi thêm hai đ.ấ.m nữa mới thong thả dừng tay.
Nàng cúi đầu chỉnh lớp áo ngoài xô lệch vì đ.á.n.h đ.ấ.m, ngẩng lên, dịu giọng :
"Đệ sai ở ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-267.html.]
Tề Hiên hỏi vặn, sững sờ. khi thấy Tề Nhu Âm dấu hiệu xắn tay áo, cuống cuồng đáp: "Đệ nên hỗn láo với tỷ!"
"Đệ đáng lẽ lời tỷ, từ nay về tỷ bảo gì nấy! Tỷ chỉ đông, tuyệt đối tây!"
Tề Nhu Âm khẽ mỉm : "Còn gì nữa?"
"Còn..." Tề Hiên vội liếc sang cái cửa hàng pháp trận phá nát bên cạnh, như sực nhớ điều gì, cuống quýt thề thốt, "Đệ còn nên dung túng Minh Hỏa thú tàn phá cửa hàng của các vị tu sĩ khác, xin và bồi thường ngay đây!"
Tề Nhu Âm hài lòng gật gật đầu: "Còn gì nữa?"
Tề Hiên mờ mịt nàng. Rốt cuộc, ánh mắt ‘ôn nhu hiền hòa’ , run lẩy bẩy thú nhận tất tần tật chuyện xa từng trong quá khứ.
Một nén nhang , khi Tề Hiên tự bạch xong tội trạng, Tề Nhu Âm chắp tay hướng về phía đám tán tu đang hóng chuyện, cất giọng sang sảng: "Hôm nay các vị ở đây chứng, từ nay về , phàm là tu sĩ nào từng Tề Hiên hãm hại tổn thương, đều thể đến phủ họ Tề nhận bồi thường."
"Ta sẽ bắt Tề Hiên tự đến tận nơi tạ ."
Trong đám tu sĩ , ít từng Tề Hiên gây thù chuốc oán. Nghe Tề Nhu Âm tuyên bố, giọng điệu bọn họ giấu nổi sự kích động: "Tề tiểu thư minh!"
Trấn an xong đám tu sĩ, Tề Nhu Âm thèm liếc Tề Hiên đất lấy một cái, ngoắt sang Tề gia chủ.
Nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m hiện tại của Tề gia chủ, nàng bày vẻ mặt 'kinh ngạc': "Phụ , ngài thế ..."
Như chợt nhớ điều gì, giọng nàng nhỏ nhẹ êm ái: "Phụ , hôm nay con tình cờ lĩnh ngộ thiên mệnh, tìm vài cách đột phá tu vi, cho nên lúc sẽ · · · nặng · nhẹ."
"Phụ quan tâm đến việc tu luyện của con cái như , chắc chắn sẽ để bụng đúng ?"
Tề gia chủ cô con gái giờ đạt tu vi Kim Đan hậu kỳ. Rõ ràng tu vi nàng còn kém ông cả một bậc, rõ ràng thái độ lúc của nàng vô cùng cung kính, nhưng hễ nhớ những gì nàng , sống lưng ông tự dưng lạnh toát.
Lỡ nàng nổi điên thêm trận nữa, thì...
Nghĩ tới đó, ông cố nén thở, giọng gượng gạo: "Không ."
Tề Nhu Âm xong cũng vặn vẹo thêm, chỉ dịu dàng hỏi: "Vậy phụ thấy hôm nay con giáo huấn thế nào?"
Nghe câu , Tề gia chủ phản xạ điều kiện liếc sang Tề Hiên đang bẹp đất, cái khuôn mặt sưng vù khác gì đầu heo của , ông câm nín mất một lúc.
Thế nhưng ánh dịu dàng đến mức rợn tóc gáy của con gái, cuối cùng ông đành khô khốc nặn một câu: "Dạy dỗ... ."