Quả nhiên tình kiếp ở Phàm nhân giới vẫn sâu sắc, kích thích hơn!!
Nàng cảm nhận linh lực cuồn cuộn ngừng nơi đan điền, kích động đến mức rơi lệ:
Cuối cùng cũng tới!! Nàng khổ tâm tìm kiếm sự ngược tâm suốt mấy trăm năm, thậm chí tiếc bước Phàm nhân giới — cuối cùng cũng đợi cơ duyên đột phá!!!
Tiêu Nam Tri ôm trong lòng nhẹ nhàng đáp xuống đất, thấy Thẩm Nhược Vân hề hấn gì, mới giật về hướng Đường Hạ. Nhìn thấy vầng linh quang bừng sáng quanh nàng, thoáng ngẩn ngơ, sững tại chỗ.
Lúc , sự chứng kiến của mấy chục vạn .
Giữa bầu trời ráng chiều rực rỡ, Đường Hạ lơ lửng giữa trung, từng chút một hấp thụ những điểm sáng xung quanh. Vô phi điểu lượn vòng quanh nàng, tuấn mã của kỵ binh đều cung kính phủ phục sát đất.
Vạn thú thần phục.
Đến khi nàng mở mắt nữa, trong đôi mắt còn vương chút tình ý nào với Tiêu Nam Tri. Nàng của giờ phút , tựa như thần minh giáng trần, xa xăm tĩnh lặng nhưng ngập tràn uy nghiêm.
Tiêu Nam Tri cuối cùng cũng bừng tỉnh, Đường Hạ như , theo bản năng, buông thõng vòng tay đang ôm Thẩm Nhược Vân. Nàng loạng choạng lùi hai bước, nhưng chẳng buồn liếc nàng lấy một cái.
Trong mắt hiện lên một tia hoảng loạn mà chính cũng nhận : "Đường Nhi, nàng giải thích, ban nãy chỉ là..."
Nhạc Thường Tôn giả nhàn nhạt lướt mắt qua , giọng lạnh nhạt vô tình: "Bệ hạ cần giải thích, chuyện chẳng qua chỉ là bổn tọa trải qua kiếp nạn mà thôi."
"Ngươi giúp bổn tọa lịch kiếp, bổn tọa giúp ngươi đoạt thiên hạ, từ nay ân oán xóa bỏ, hai ai nợ ai."
Nàng cảm nhận linh lực trong cơ thể càng lúc càng mãnh liệt, thèm Tiêu Nam Tri thêm một , lập tức bay về hướng bia giới: Phàm nhân giới căn bản thể chịu đựng nổi sức mạnh linh lực khi nàng đột phá, nàng mau ch.óng trở về Tu Tiên giới.
Bay mười nhịp thở, sực nhớ điều gì, ảnh nàng bỗng chốc khựng . Nàng xoay , về phía tòa thành trì giờ khuất bóng, trong mắt lóe lên sự đắn đo. Ngay đó, như hạ quyết tâm, nàng đầu bay về hướng cũ.
Tên râu quai nón tường thành chứng kiến bộ sự việc, khi hồn, trong mắt gã ngập tràn ý điên cuồng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-357.html.]
"Vị đế vương trời sinh của các ngươi vì một nữ nhân mà thần tiên ruồng bỏ ! Các ngươi còn dám theo , sợ tiên t.ử nổi giận giáng họa ?!"
Mấy vạn tướng sĩ gã , tuy manh động nhưng ánh mắt bắt đầu nhen nhóm nỗi sợ hãi: , rõ ràng là kỳ tích của thần linh! Bệ hạ đắc tội thần minh, liệu thể...
Tiêu Nam Tri gã châm ngòi, sắc mặt thoắt cái đen sầm. Hắn trừng mắt Thẩm Nhược Vân cứu.
Thẩm Nhược Vân cảm nhận ánh lạnh lẽo, chán ghét của Tiêu Nam Tri, trái tim dần chìm xuống đáy sâu: Nàng thanh mai trúc mã lớn lên cùng , hiểu bản tính độc đoán, ích kỷ của cơ chứ.
Chuyện hôm nay, vĩnh viễn bao giờ tự kiểm điểm sự lựa chọn của bản , mà chỉ đổ cho nàng, trách nàng vì xuất hiện ở đó, vì quyến rũ , khiến từ bỏ Đường Hạ. Có lẽ lát nữa thôi, để xoa dịu cơn thịnh nộ của đám đông, nàng sẽ bỏ mạng lưỡi kiếm của .
Thẩm Nhược Vân nhắm nghiền hai mắt: Nàng hao tổn tâm cơ đối đầu với Đường Hạ, vắt óc quyến rũ Tiêu Nam Tri mới leo lên vị trí hiện tại. Thật ngờ nhận lấy kết cục như thế .
lúc , giữa trung một bóng hình quen thuộc bỗng chốc hiện .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tiêu Nam Tri mừng rỡ mặt, tới với ánh mắt thâm tình chân thành, tựa như yêu nàng đến mức sống c.h.ế.t rời: "Đường Nhi, ngay mà, trong lòng nàng vẫn còn ..."
Lời dứt, thấy Đường Hạ khoác ráng chiều rực rỡ lướt qua , đáp thẳng xuống bên cạnh Thẩm Nhược Vân, vươn tay .
"Cùng rời chứ?" Nhạc Thường Tôn giả Thẩm Nhược Vân hình liễu rủ mỏng manh, thanh thuần động lòng , trong mắt tràn đầy vẻ tán thưởng: Gương mặt , thủ đoạn , tâm tính ... là mầm non tuyệt hảo cho Hợp Hoan Tông !! Nếu lỡ bỏ lỡ, nửa đêm tỉnh giấc chắc nàng tiếc đứt ruột mất.
Thẩm Nhược Vân ngẩng đầu, sững sờ Đường Hạ đang mặt , lẩm bẩm: "Vì ?"
"Ta rõ ràng nhiều nhắm cô..."
Nhạc Thường Tôn giả cảm nhận linh lực đang ngừng tích tụ trong cơ thể, ngắn gọn: "Tu Tiên giới cần những nhân tài như cô!"
"Đường Nhi, tại nàng ả tiện nhân theo nàng?!" Sắc mặt Tiêu Nam Tri đờ đẫn tại chỗ, thể tin nổi gầm lên: "Rõ ràng trẫm mới là phu quân của nàng, trẫm mới là nàng nên đưa !"