"Ngươi tự cái bộ dạng thấp kém đến mức Trúc Cơ còn xong của , thật khiến chướng mắt."
"Chỉ là một t.ử quèn của Hợp Hoan Tông mà cũng dám ảo tưởng xứng đôi với Tống ca ca của ?"
Nhớ bức họa bắt gặp trong phòng Tống Nghênh ngày hôm đó, giọng điệu của nàng càng thêm phần cay độc:
"Tự soi cái khuôn mặt nhạt nhẽo của ngươi xem, ngươi thật sự nghĩ sẽ kẻ để mắt tới ngươi ?"
"Gia thế , dung mạo bình thường, thiên phú cũng chẳng gì, ngươi lo mà an phận ở Hợp Hoan Tông quét rác !"
Nói đến đây, nàng vỗ vỗ tay, lười biếng lệnh cho đám t.ử phía : "Dù cũng đang ở địa bàn của khác, đừng quá trớn, dạy dỗ cho ả một bài học nho nhỏ, để ả phận là ."
Trì Khê vây hãm ở giữa, khuôn mặt lộ vẻ rụt rè và cẩn trọng. Nàng yếu ớt lùi hai bước, giọng nhỏ xíu như muỗi kêu:
"Thường sư tỷ cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ bao giờ đến quấy rầy Tống sư nữa."
Ngay lúc , vô t.ử hiếu kỳ kéo đến xem náo nhiệt.
Cảm nhận đám đông xung quanh ngày một dày đặc, sự hoảng loạn trong lòng Trì Khê càng lúc càng dâng cao. Nàng sợ đám t.ử Đa Bảo Tông động tay động chân, mà nàng sợ chính là...
Giữa lúc đó, Tống Nghênh ngóng tin tức, hớt hải chạy tới chắn mặt Thường Thi Di, nghiêm mặt cản hành động của nàng :
"Thi Di, và Khê Nhi chỉ là bằng hữu bình thường, cớ tới đây khó nàng ?!"
Nghe thấy giọng điệu trách móc hiếm hoi của Tống Nghênh dành cho , viền mắt Thường Thi Di bỗng chốc đỏ hoe.
Nàng nghiến răng gắt: "Khê Nhi?"
"Gọi mật đến thế, còn dám hai chỉ là bằng hữu ??"
"Vậy còn chúng thì ? Mối quan hệ giữa chúng tính là gì?"
Tống Nghênh theo bản năng liếc Trì Khê vẫn đang cúi gằm mặt, cuối cùng đầu , giọng điệu khô khốc đáp: "Tất nhiên cũng là... bằng hữu."
Xem đến đây, Tô Li cứ ngỡ đây chỉ là một màn kịch tình tay ba sáo rỗng thường thấy của bọn tra nam bắt cá hai tay.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đang cảm thấy tẻ nhạt định bỏ thì bỗng nhiên, một bóng mặc áo lam, phong thái ôn nhuận như ngọc tiến gần Trì Khê:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-381.html.]
"Khê Nhi, kẻ nào dám ức h.i.ế.p ?"
Nghe thấy chất giọng , cơ thể Trì Khê đột nhiên cứng đờ.
Khóe mắt nàng liếc qua, phát hiện thêm vài bóng hình quen thuộc.
Chứng kiến cảnh tượng , sự tò mò trong lòng Tô Li bỗng trỗi dậy mạnh mẽ:
Nàng uể oải mở Thiên Đạo Chi Thư trong thức hải , những dòng chữ hiện lên, ngẩng đầu cảm thán đầy vẻ thán phục:
【 Không hổ danh là t.ử của Hợp Hoan Tông a! 】
【 Vậy mà tới một, hai, ba... mười tám gã tình cũ! 】
Thường Thi Di là ái nữ của Tông chủ Đa Bảo Tông, từ nhỏ khoác lên lụa là gấm vóc, yêu chiều hết mực, ngậm thìa vàng từ trong trứng nước, vì mà tính cách khỏi phần kiêu ngạo, hống hách.
Còn Tống Nghênh là đại t.ử của Tông chủ Đa Bảo Tông, đồng thời cũng là chỉ định sẽ kế nhiệm vị trí Tông chủ trong tương lai. Thiên phú của trong vô vàn t.ử Đa Bảo Tông xứng đáng ở top đầu.
Mặc dù giữa hai từng đính ước, nhưng Tông chủ Đa Bảo Tông từ lâu thấu tâm tư của Thường Thi Di dành cho Tống Nghênh, vì thế ngầm bồi dưỡng như con rể tương lai của .
Do đó, trong mắt ít , Tống Nghênh và Thường Thi Di từ lâu là một cặp trời sinh, ván đóng thuyền.
Thế nên, ngày mà Thường Thi Di vô tình thấy bức chân dung của Trì Khê trong thư phòng Tống Nghênh, nàng mới phẫn nộ đến tột cùng, cảm giác bản phản bội một cách trắng trợn.
Vốn dĩ tức giận ngút trời, nay chính miệng Tống Nghênh biện bạch rằng mối quan hệ giữa với nàng , với Trì Khê, cũng chỉ là bằng hữu, hốc mắt nàng càng thêm đỏ hoe.
Nàng bám gót theo mấy chục năm trời, vì mà tiếc đối đầu với chính phụ hết đến khác, vì mà đòi công bằng, thế mà thẳng thừng bọn họ chỉ là bằng hữu?
Tống Nghênh Thường Thi Di như , dẫu vẫn kiên quyết che chở Trì Khê ở phía , nhưng ánh mắt còn mang vẻ bực dọc như lúc đầu.
Hắn từ nhỏ cùng Thường Thi Di lớn lên, vốn dĩ xem nàng như ruột thịt, huống hồ... nàng là nữ nhi của sư phụ, nếu vững vàng bước lên vị trí Tông chủ kế nhiệm, nhất định dỗ yên nàng .
Nghĩ đến đây, nét mặt dịu , định hé môi điều gì thì chợt thấy tiếng động truyền đến từ phía .