Tô Li một tay chống cằm, hào hứng lật giở từng trang Thiên Đạo Chi Thư:
【 Chậc chậc, chuyện là Nhuận Lâm Tôn giả lặn lội đến địa điểm mà Thanh Phong Tôn giả chỉ điểm, và tại đó, diện kiến Lâm Hàm - một nữ t.ử với nhan sắc rực rỡ, tính tình kiên cường và thiên phú xuất chúng... 】
【 Ban đầu, Nhuận Lâm Tôn giả chỉ cảm thấy Lâm Hàm chút gì đó đặc biệt so với những khác. khi liên kết sự việc với quẻ bói của Thanh Phong Tôn giả, liền đinh ninh rằng nàng chính là đạo lữ do ông trời sắp đặt cho đời ! 】
【 "Đạo lữ do ông trời sắp đặt" cơ đấy ~~ Nhuận Lâm Tôn giả, kẻ ngót nghét ngàn năm ế chỏng ế chơ từng nếm trải mùi vị tình yêu, thể cưỡng sức hút mãnh liệt từ sáu chữ vàng . 】
【 Thế là những ngày tháng đó, bắt đầu dùng đủ mưu hèn kế bẩn để tiếp cận Lâm Hàm. 】
【 Bản Lâm Hàm xinh tuyệt trần, cộng thêm tính cách thông minh, quật cường, cộng hưởng thêm hiệu ứng tâm lý từ bốn chữ "đạo lữ định mệnh", Nhuận Lâm Tôn giả thể chống cự nổi, cứ thế mà sa chân bể tình đắm đuối lối thoát ~~ 】
Đến đoạn , rốt cuộc cũng vỡ lẽ nguyên do vì Nhuận Lâm Tôn giả hầm hầm sát khí tìm Thanh Phong Tôn giả để tính sổ.
Hóa cái mối nghiệt duyên thảy đều là do một tay Thanh Phong Tôn giả ban tặng a!
Nếu như cái quẻ bói dở dở đó, thì hiện tại Nhuận Lâm Tôn giả thể... khụ khụ, lún sâu đoạn tình cảm trái ngang với kế của chứ?!
【 Tiếc , Lâm Hàm chỉ đơn thuần xem Nhuận Lâm Tôn giả là một bạn giao hữu bình thường. 】
【 Nhuận Lâm Tôn giả thì cứ khăng khăng tin tưởng tuyệt đối Lâm Hàm chính là đạo lữ định mệnh của đời , thế là mới vắt óc nghĩ cách dụ dỗ Lâm Hàm gia nhập Vân gia... 】
【 Chậc, vốn dĩ Lâm Hàm là một kỳ tài thiên bẩm, nay chống lưng bởi nguồn tài nguyên tu luyện khổng lồ của Vân gia, nàng như cá gặp nước, một bước lên hương trở thành Trưởng lão khách khanh của Vân gia, cống hiến cho Vân gia bao nhiêu là công lao. 】
【 Và đúng ngay thời điểm đó, Thụy An Tôn giả - bế quan tu luyện suốt mười năm ròng rã, đồng thời cũng chính là phụ của Nhuận Lâm Tôn giả... xuất quan ~~ 】
Lúc , Tô Li tò mò ngó nghiêng bức chân dung của Thụy An Tôn giả Thiên Đạo Chi Thư.
Nhìn ngắm vị Thụy An Tôn giả uy phong lẫm liệt, khuôn mặt nam tính, mày kiếm mắt sáng, vương chút dấu vết nào của thời gian, Tô Li ngước lên vẻ mặt non nớt, bốc đồng của Nhuận Lâm Tôn giả, gật gù vẻ hiểu thấu chuyện:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-391.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
【 Diện mạo và khí chất của Thụy An Tôn giả, quả thực là ăn đứt thằng con trai bao nhiêu . 】
【 Hèn gì mà Nhuận Lâm Tôn giả mặt dày theo đuổi mười năm ròng rã đổ, thế mà Thụy An Tôn giả mới xuất quan vỏn vẹn mười ngày cùng Lâm Hàm ân ân ái ái tình ý ~~ 】
【 Thông báo mới nhất là Thụy An Tôn giả hiện đang bận rộn tất bật chuẩn cho đại điển song tu của ngài và Lâm Hàm. 】
【 Ha ha ha ha ha chẳng mấy chốc nữa Nhuận Lâm Tôn giả sẽ chính thức đổi cách xưng hô với Lâm Hàm, cung kính gọi nàng một tiếng mẫu ~~ 】
Nghe đến đây, ánh mắt hẹn mà cùng hướng về phía Nhuận Lâm Tôn giả đang lơ lửng giữa trung:
Nhuận Lâm Tôn giả, đúng là... thê t.h.ả.m quá mức cho phép!
Nhuận Lâm Tôn giả tự nhiên cũng cảm nhận những ánh thương hại . Hắn nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt Thanh Phong Tôn giả lạnh lẽo đến thấu xương:
Chỉ vì bản kế thừa trọn vẹn thiên phú từ phụ , nên ngay từ lúc lọt lòng, phụ o ép khuôn khổ tu luyện khắc nghiệt.
Để ngăn xao nhãng, xung quanh đừng là nữ nhân, đến cả nam nhân chút nhan sắc cũng tuyệt nhiên bén mảng tới gần.
Chật vật lắm mới đạt kỳ vọng của phụ , leo lên cảnh giới Đại Thừa kỳ, cuối cùng cũng thoát khỏi ách kìm kẹp, tự do những điều khao khát.
Mang theo khát vọng cháy bỏng về một đạo lữ mỹ, ngần ngại vung tiền như nước để tìm đến Thanh Phong Tôn giả của Thiên Cơ Môn, nhờ lão bói cho một quẻ nhân duyên.
Nghĩ đến đây, trong mắt Nhuận Lâm Tôn giả hằn lên những tia m.á.u đỏ sọc:
, tuân theo sự dẫn dắt của Thanh Phong Tôn giả, quả thực gặp Hàm Nhi của đời , nhưng mà...!!
"Thanh Phong Tôn giả, bản tôn từng phong thanh rằng, ngươi vì giữ mấy cọng tóc đầu mà bói quẻ giả cho vô tu sĩ!" Giọng Nhuận Lâm Tôn giả như tiếng rít qua kẽ răng.