"Thuộc hạ nguyện cống hiến khuyển mã chi lao vì đại nhân!!" Tiếng đồng thanh hô vang dội vang vọng khắp hang động.
Ám Thanh khẽ đưa tay lên, đợi đến khi đám thuộc hạ im lặng trở , mới bày bộ mặt của một lãnh đạo thấu hiểu và xót xa cho cấp : "Các ngươi đều là tâm phúc, là cánh tay đắc lực của , nỡ nhẫn tâm các ngươi dấn những nhiệm vụ hiểm nguy đến thế?"
Nói đoạn, bộ tịch phủi phủi những hạt bụi vô hình ống tay áo, giọng điệu nhẹ bẫng buông một câu: "Trong Tu Tiên giới chẳng ít tông môn mối thâm thù đại hận với ? Chúng chỉ cần châm ngòi thổi gió, nhất định thể khiến bọn chúng tàn sát lẫn ."
"Đến lúc đó, chúng chỉ việc mát ăn bát vàng, ngư ông đắc lợi!"
Thuộc hạ trướng vốn ít ỏi, ngộ nhỡ sứt mẻ rơi tay tu sĩ Tu Tiên giới, thì chẳng sẽ xôi hỏng bỏng ?
Tu Tiên giới vô vàn tông môn, nếu bọn chúng tự cấu xé lẫn , thì chẳng sẽ sớm ngày thành mệnh lệnh của Ma Tôn, biến Tu Tiên giới thành một mớ hỗn độn!
Đến lúc đó, ắt hẳn sẽ Ma Tôn trọng thưởng, từ một Ma phó quèn thăng tiến một bước lên tướng quân!
Trong khi đó, tại Quy Nguyên Tông, nơi các đại tông môn đang tề tựu đông đủ.
Tô Li no nê bụng "dưa" nhàn nhã tản bộ về phía tiểu viện, thầm cảm thán trong lòng:
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vẫn là độ chịu chơi của dân điên phê Tu Tiên giới chất lượng hơn hẳn!
Chẳng tên Liễu Thư thể cầm cự bao lâu trong tay Lý Sanh nhỉ?
Ngay lúc sắp xuống chân linh phong, nàng chợt khựng , đôi mắt ánh lên nét nghi hoặc khi thấy hai bóng dáng đang cách đó xa.
Đó là Tạ Trì Uyên và... Thiên Cơ Môn chủ ư?
Tạ Trì Uyên lúc mang một dáng vẻ khác một trời một vực so với hình tượng luôn điềm đạm, tao nhã thường ngày mặt nàng.
Biểu cảm khuôn mặt , vì gọi là bình tĩnh, chi bằng là lạnh nhạt hờ hững, một loại lạnh nhạt tựa như vạn vật thế gian đều vô nghĩa, chẳng thứ gì đủ sức khơi gợi chút hứng thú nào từ .
Khí tức quanh phảng phất như ngưng tụ cả sương giá ngàn năm, lạnh lẽo đến mức vạn vật xung quanh như linh thực, linh thụ dường như cũng cảm nhận sự uy h.i.ế.p đáng sợ. Dù cho gió xanh thổi qua, chúng cũng run rẩy dám để cành lá xào xạc lấy một tiếng.
Còn Thiên Cơ Môn chủ thì đang run rẩy mặt Tạ Trì Uyên, tấm lưng còng xuống. Vị lão nhân vận bạch y, râu tóc bạc phơ lúc trông yếu ớt, mỏng manh hệt như một đóa hoa trắng nhỏ bé đang run rẩy hứng chịu trận cuồng phong bạo vũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-398.html.]
Liên tưởng đến bộ dáng tiên phong đạo cốt, đạo mạo trang nghiêm thường ngày của Thiên Cơ Môn chủ, Tô Li khỏi phì thành tiếng.
Nghe thấy tiếng của nàng, lớp sương giá và hàn khí Tạ Trì Uyên bỗng chốc tan biến còn một mảnh. Khí tức quanh như mùa xuân ấp áp tràn về mặt đất, nháy mắt trở nên ôn hòa, dịu dàng.
Linh thực xung quanh cũng rũ bỏ sự sợ hãi, lấy sức sống bừng bừng, đung đưa xào xạc theo làn gió.
Tạ Trì Uyên khẽ nghiêng đầu về phía Tô Li, trong đáy mắt đong đầy ý nhợt nhạt. nếu tinh ý quan sát, vẫn thể loáng thoáng thấy tia hoảng loạn giấu kín tận sâu trong đó.
Tô Li thong dong bước đến mặt hai , nghiêng đầu, bất lực Tạ Trì Uyên, giọng mang theo chút trách móc:
"Thương thế của còn khỏi hẳn, an tâm tĩnh dưỡng mà chạy ngoài dạo thế ?"
Cảm nhận sự khiển trách trong lời của nàng, Tạ Trì Uyên mím môi, hàng mi rậm khẽ run rẩy. Hắn cất lời, giọng điệu pha chút cẩn trọng dè dặt: "Ta chỉ là... chút vấn đề thỉnh giáo Thiên Môn chủ."
Thiên Cơ Môn chủ cảm nhận luồng uy áp đáng sợ của một Bán Bộ Tiên Nhân đang dần rút lui, lão chỉ cảm thấy như dạo một vòng qua Quỷ Môn Quan về.
Bán Bộ Tiên Nhân!
Trong Tu Tiên giới hiện tại, mà thực sự vẫn còn sự tồn tại của một Bán Bộ Tiên Nhân!
Ai thể ngờ Tạ Trì Uyên giam cầm Huyết Trì của Tạ gia ròng rã hai ngàn năm, tu vi chẳng những tổn hao mà còn nhảy vọt lên cảnh giới Bán Bộ Tiên Nhân.
Với tu vi kinh thiên động địa của hiện tại, nếu ý định xằng bậy, lật tung cả Tu Tiên giới lên, thì căn bản chẳng ai đủ sức ngăn cản.
May mắn , xem vị Tiên Tôn hiện tại hứng thú với việc hủy diệt Tu Tiên giới.
Nhớ câu hỏi của Tiên Tôn, trong mắt Thiên Cơ Môn chủ hiện lên nét hồ nghi:
vì cớ gì Tiên Tôn bận tâm... đến cái âm thanh từ thiên ngoại ?