Tô Li khẽ nâng mi mắt, nhàn nhạt lướt tấm ngọc kính xuất hiện mặt, thanh âm lạnh lùng cất lên:
"Chịu ló mặt ?"
Nghe thấy giọng của nàng, ngọc kính run lên bần bật. Trên mặt kính vốn dĩ sáng bóng nhẵn nhụi thoắt cái tứa vô bọt nước li ti.
Nó run rẩy ngừng, giọng điệu méo mó đến t.h.ả.m thương: "Đại... Đại nhân."
Dẫu rõ phận thực sự của Tô Li, cũng chẳng thấu tu vi con đường tu luyện của nàng, nhưng nó thể cảm nhận một điều chắc chắn: Nàng cường đại hơn cả bản thể của nó.
Chỉ cần nàng , đừng là một cái phân kính cỏn con như nó, dẫu là bộ bí cảnh gom cũng chẳng đủ cho nàng vờn!
Đặc biệt là thứ khí tức vây quanh nàng, dường như mang dáng dấp của...
Nó tuyệt nhiên dám suy diễn thêm nữa, chỉ đành run rẩy khép nép, chờ đợi mặt ban lời.
Trong thời gian Tô Li im lặng, nó chuẩn sẵn tâm lý tan xương nát thịt.
Ngay lúc nó đang vắt óc nghĩ xem kiếp đầu t.h.a.i nên cái thể loại gương gì, thì mặt rốt cuộc cũng chịu lên tiếng:
"Ngươi chính là tinh linh cai quản Tiểu Thiên Địa ?"
Tô Li chống cằm, đăm đăm luồng hắc khí lởn vởn quanh ngọc kính, giọng điệu pha chút nghi hoặc: "Không đúng lắm..."
Loại hắc khí vốn dĩ nên hiện diện chiếc ngọc kính mới .
Cảm nhận luồng linh khí gắn bó mật thiết với bộ bí cảnh tỏa từ nó, đuôi lông mày nàng khẽ nhếch: "Ngươi và Bí cảnh chi linh của bí cảnh Sa La mối quan hệ gì?"
Ngọc kính nhận nàng ý định lấy mạng , lập tức xúc động đến mức nước mắt giàn giụa:
"Đại nhân, ngài xinh tuyệt trần, tâm địa nhân hậu, trí tuệ xuất chúng, chỉ thoáng thấu tỏ mối quan hệ giữa và Linh chủ..."
Nếu là lúc rảnh rỗi bình thường, lẽ Tô Li sẽ nhã hứng nó huyên thuyên.
Thế nhưng hiện tại, những lời tung hô nịnh nọt dông dài của nó, trong lòng nàng bỗng trào dâng một cảm giác bực dọc khó tả, đỗi mơ hồ nhưng khó lòng phớt lờ.
"Ta nhảm."
"Ta là phân kính của Linh chủ!" Ngọc kính tinh ý nắm bắt sự thiếu kiên nhẫn trong giọng của nàng, lập tức phanh gấp màn nịnh nọt, thẳng vấn đề: " ý thức độc lập, thể thao túng một phần gian bên trong bí cảnh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-427.html.]
Ý là nó giá trị lợi dụng đấy!
"Bản thể của ngươi cũng là một tấm gương?" Tô Li uể oải liếc nó một cái, giọng điệu hờ hững như thể chẳng mảy may hứng thú với cái bản thể .
"Linh chủ chính là tấm gương duy nhất trong cõi Tu Tiên giới..."
Vừa bắt gặp ánh mắt lạnh tanh của Tô Li, ngọc kính lập tức ngưng bặt. Hàng ngàn vạn lời ca tụng bản thể nó nuốt cái ực ngược trong.
Nó khép nép lí nhí đáp: " ạ."
Lúc , Tô Li thong dong ngả xuống chiếc ghế ngọc cạnh bàn. Đặt lên bàn cân với chiếc ngọc kính đang run lẩy bẩy bên cạnh, nàng nom mới giống chủ nhân đích thực của Tiểu Thiên Địa .
Nàng lướt mắt qua khay linh thực bàn, chẳng nhớ đến chuyện gì, bỗng dưng bực dọc dời ánh :
"Nói là, khi bước bí cảnh, tất cả đều sẽ xé lẻ ?"
Bọt nước bề mặt ngọc kính bỗng chốc rịn nhiều hơn, tụ thành một giọt mồ hôi tổ chảng rơi tõm xuống nền đất: "Vâng..."
"Xem chừng ngươi hẳn là kẻ mạnh mẽ nhất trong đám kính linh cai quản các Tiểu Thiên Địa khác nhỉ."
Bằng cũng chẳng xui xẻo đến mức mở màn bốc trúng ngay nhân vật sừng sỏ nhất là nàng.
Nghĩ đến đây, Tô Li dùng một ngón tay gõ nhịp nhịp xuống mặt bàn ngọc: "Vậy chắc ngươi cũng khả năng quan sát tình hình ở các Tiểu Thiên Địa khác chứ?"
"Có thể ạ!" Ngọc kính vội vàng lắc lư kính điên cuồng, chỉ sợ đáp chậm một nửa nhịp là chiếc đầu kính sẽ lìa khỏi cổ.
"Ngài xem , đây là Tiểu Thiên Địa giam giữ một hòa thượng!"
Lời dứt, mặt kính lập tức hiển thị hình bóng của vị Phật t.ử Thiên Phật Tông.
Vị Phật t.ử đang tĩnh tọa giữa một đầm nước lạnh lẽo buốt giá. Ngài khép hờ đôi mắt, hai tay chắp thành kính n.g.ự.c, miệng lẩm nhẩm tụng niệm kinh Phật. Cách đó một đoạn xa, một nữ nhân khoác hồng y đang mỉm đắm đuối ngài.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngay giây tiếp theo, khung cảnh trong gương đột ngột biến chuyển. Đầm nước lạnh giá lúc nãy bỗng chốc hóa thành một tòa thành chìm trong biển lửa chiến tranh ngút ngàn...
Tô Li chỉ hờ hững đảo mắt qua, căn bản chẳng gợi lên nổi chút hứng thú nào. Nàng lười biếng buông lời: "Chuyển cái tiếp theo."
Ngọc kính quýnh quáng chuyển cảnh sang một Tiểu Thiên Địa khác.