Còn những vết thương sót ...
Nàng chẳng buồn nghĩ ngợi, lấy thẳng từ túi trữ vật một gốc linh thực cấp Tiên chuyên trị thương, nhét thẳng miệng Tạ Trì Uyên.
Tạ Trì Uyên khẽ khựng , ngoan ngoãn nuốt chửng gốc linh thực. Trong đôi mắt lấp lánh ý vui vẻ.
Đợi nuốt xong, Tô Li mới lưng , buông ánh lạnh nhạt về phía chiếc ngọc kính ở phía .
Lúc , chút hứng thú hóng hớt về bí cảnh Sa La trong nàng cạn kiệt.
khi rời khỏi đây...
Nhớ những thương tích kinh hoàng Tạ Trì Uyên, ánh mắt nàng lóe lên tia băng giá:
Nàng nhất quyết "tâm tình" thật kỹ với tên Bí cảnh chi linh mới .
Ngọc kính hứng trọn ánh đằng đằng sát khí của nàng, hoảng loạn đến mức rung lắc tạo thành cả tàn ảnh: "Đại... Đại nhân."
"Những kẻ nhốt Tiểu Thiên Địa, chắc hẳn lượng ít nhỉ?" Từ đầu ngón tay Tô Li bất chợt hội tụ một điểm sáng nhỏ xíu. Nàng cất giọng bình thản,
"Ngươi chắc chắn khả năng thả tất cả bọn chúng ngoài đúng chứ?"
Ngọc kính run rẩy cảm nhận sức mạnh hủy diệt vạn vật ẩn chứa trong cái điểm sáng , ròng gật đầu lia lịa: "Ta thể! Ta thể ạ!"
Trong chớp mắt, cái Tiểu Thiên Địa đột ngột xuất hiện thêm vô tu sĩ.
Kẻ thì nhếch nhác t.h.ả.m hại, y phục rách bươm tả tơi; kẻ thì quần áo xộc xệch lộn xộn, chẳng kinh qua chuyện kinh thiên động địa gì trong Tiểu Thiên Địa; kẻ thì hai mắt đỏ ngầu sát khí, tay vẫn lăm lăm thanh kiếm vung vẩy điên cuồng; thậm chí kẻ còn đang trong tư thế vận công định tự bạo tu vi...
Tô Li đảo mắt cái bộ dạng kỳ hình dị tướng của đám , đôi lông mày khẽ cau :
Xem mấy cái Tiểu Thiên Địa ... nhắm mục đích g.i.ế.c thì .
Vài nhịp thở trôi qua, rốt cuộc cũng hồn. Họ ngơ ngác thu hồi bộ linh lực phòng thủ. Tông chủ Vạn Kiếm Tông cạnh Lăng Phong Tôn giả vội vàng nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy lão:
"Tôn giả xin hãy bình tĩnh! Bây giờ hết nguy hiểm , ngài ngàn vạn đừng tự bạo a!"
Lăng Phong Tôn giả lúc mới sực tỉnh, vã mồ hôi hột miễn cưỡng thu hồi luồng linh lực đang chực chờ bùng nổ.
Khi đám đông bắt đầu bình tâm trở , họ mới phân một tia tâm trí để quan sát cảnh vật xung quanh.
Vừa lia mắt thấy bóng dáng Tô Li và Tạ Trì Uyên đang cách đó xa, trong đầu lập tức nảy lên một suy đoán:
Lẽ nào Tiên Tôn chính là cứu mạng bọn họ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-429.html.]
Ngay lúc họ đang định mở lời tạ ơn Tiên Tôn, thì Tô Li - đang ở vị trí trung tâm - chằm chằm chiếc ngọc kính, giọng điệu nhẹ bẫng cất lên:
"Bây giờ mau dẫn đường cho gặp bản thể của ngươi."
Nói đến đây, nàng hé nở một nụ mỉm, chất giọng 'ôn nhu' cất lên: "Ta đang tâm tình mỏng với bản thể của ngươi một phen đây."
Ngọc kính bỗng òa nức nở: "Đại nhân, xin thề từ nay về nhất định sẽ cải tà quy chính một tấm kính , xin ngài hãy tha cho !"
Ba nhịp thở , ngọc kính thút thít lóc, lẽo đẽo bay dẫn đường cho Tô Li.
Đám đông lũ lượt theo sát phía Tô Li. Họ đưa mắt , ánh mắt ai nấy đều biểu lộ sự mờ mịt và khó hiểu tột độ:
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Mặc dù sớm Tô Li sở hữu sức mạnh vô cùng cường đại, nhưng mỗi giáp mặt, nàng liên tiếp phá vỡ giới hạn nhận thức của bọn họ.
Ung dung tự tại dạo bước trong bí cảnh Sa La, còn khả năng khiến tinh linh của Tiểu Thiên Địa răm rắp lời...
Rốt cuộc nàng là thần thánh phương nào?
Sau khi cất bước một nén nhang, thể ngọc kính bỗng rực lên một vệt sáng ch.ói lòa.
"Bản thể của ngươi đang liên lạc với ngươi ?" Tô Li nhai nhóp nhép viên kẹo Dạ Liên trong miệng, giọng điệu rốt cuộc rũ bỏ sự bức bối và nặng nề ban nãy, "Nó lảm nhảm cái gì thế?"
Giọng của ngọc kính chất chứa tiếng nghẹn ngào kìm nén nổi: "Linh chủ bảo chúng ... cút ngay lập tức."
Tô Li câu trả lời, điềm nhiên hất cằm lên, lười nhác lệnh: "Tiếp tục."
Lại thêm một nén nhang nữa trôi qua.
Tô Li: "Bản thể của ngươi lải nhải cái gì nữa ?"
Ngọc kính: "Linh chủ ngài ... đang cầu xin chúng cút ."
Tô Li xong lời ngọc kính truyền đạt, buông một câu lặp với ngữ điệu khó đoán:
"Bản thể của ngươi... bỏ chạy ?"
Ngọc kính sức lắc lư kính bần bật, giọng điệu như đang van lơn khẩn thiết: "Đại nhân, Linh chủ ... chạy mất dạng , thực sự Linh chủ trốn phương trời nào nữa ."
Nói đến đây, nó đ.á.n.h bạo rụt rè đề xuất: "Hay là, ngài cứ thế mà..."
Tô Li đưa tay điểm nhẹ một cái về phía . Một tia sáng mờ ảo len lỏi phóng từ đầu ngón tay nàng, ngoại trừ Tạ Trì Uyên, một ai thể phát hiện luồng sáng .