Lữ Trang Tễ cũng nhận sự hiện diện của đám đông. Lão cố gắng vớt vát chút lý trí ít ỏi còn sót , định đuổi thì thấy cô vợ lẽ thứ năm của - Hoa Tình - mang vẻ mặt lo âu lao về phía lão.
Nét mặt lão dịu đôi chút, thu hồi linh khí, bày vẻ uy nghiêm, chờ Hoa Tình nhào lòng.
—— lão trơ mắt Hoa Tình lướt qua lão thèm liếc lấy một cái, lao thẳng về phía Bộ Vãn.
Hoa Tình ôm lấy khuôn mặt Bộ Vãn bằng cả hai tay, đôi mắt ầng ậng nước chất chứa sự lo lắng giấu nổi: “Phu nhân, thương chứ?”
Bộ Vãn đưa tay vén lọn tóc vương bên tai nàng, lấy từ túi trữ vật một chiếc áo choàng, cẩn thận khoác lên nàng, giọng hề trách móc mà mang theo một tiếng thở dài: “Sức khỏe nàng vốn , đừng chạy gấp như .”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hoa Tình khẽ nhíu mày, dùng một tay giữ lấy chiếc áo choàng. Thấy Bộ Vãn , nàng mới miễn cưỡng nở nụ : “Phu nhân là .”
【Trời ơi, tình cảm giữa Bộ Vãn và mấy cô vợ lẽ đáng yêu quá mất!!】
Lúc , Tô Li - với tâm hồn hóng dưa đang sôi sục - vội vàng mở Thiên Đạo Chi Thư :
【Để xem lý do vì mối quan hệ của họ trở nên như ——】
【Ồ, thì Bộ Vãn từng cứu Hoa Tình một mạng, Hoa Tình vì ở gần Bộ Vãn hơn nên cam tâm tình nguyện vợ lẽ cho Lữ Trang Tễ?】
【Chậc chậc —— Lữ Trang Tễ những chẳng xơ múi gì từ Hoa Tình, mà còn uổng công nuôi tình địch suốt mười mấy năm trời!!】
【Nghĩ thì, Lữ Trang Tễ đúng là một ‘ ’ se duyên cho bao nhiêu cặp đôi yêu .】
Nghe đến đây, cánh cửa gỗ tay Lữ Trang Tễ tức thì vỡ vụn thành tro bụi, trong ánh mắt lão bừng bừng ngọn lửa giận dữ vì chơi xỏ.
Và Bộ Vãn - cũng tiếng từ - nét mặt vẫn mảy may biến động, chỉ cái bất lực nhưng đầy sủng nịnh hướng về phía Hoa Tình.
Lữ Trang Tễ thấy , khuôn mặt càng thêm điên cuồng: “Bộ Vãn, Hoa Tình, các dám…”
Lão hết câu, giọng từ trời chen ngang:
【Đỉnh thật đấy, nhiều vợ lẽ thế mà chẳng cô nào thực lòng yêu Lữ Trang Tễ, sẵn sàng ở bên lão, tất cả đều là vì Bộ Vãn.】
【Cũng đúng thôi, với cái thời gian tính bằng nhịp thở ngắn ngủi của Lữ Trang Tễ, ai mà yêu cho nổi?】
Lữ Trang Tễ rốt cuộc thể nhẫn nhịn thêm nữa, dốc lực tung một đòn tấn công về phía Bộ Vãn.
Bộ Vãn chỉ khẽ phẩy tay, đ.á.n.h bật bộ linh khí trở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-49.html.]
Tô Li cứ ngỡ hai sẽ một trận chiến long trời lở đất, ngờ, Bộ Vãn bảo vệ Hoa Tình và Linh Nhi, đ.á.n.h trả, đầy nửa tuần hạ gục Lữ Trang Tễ, khiến lão còn sức kháng cự.
Nhìn bộ dạng Lữ Trang Tễ đ.á.n.h bầm dập, nàng thầm cảm thán trong lòng:
【Cái tên Lữ Trang Tễ , đúng là yếu nhớt ?】
Các vị trưởng lão, phong chủ đang hóng chuyện Thiên Chuyển Phong đồng loạt gật gù:
Họ thừa Tứ trưởng lão gia thế chống lưng, c.ắ.n ít t.h.u.ố.c mới leo lên cảnh giới .
Cứ tưởng chỉ là tu vi vững chắc thôi, ngờ yếu nhớt đến mức .
mà… với thực lực của Bộ Vãn, đến Thuận Càn Tông trưởng lão cũng dư sức, cớ nàng cam chịu phu nhân của Tứ trưởng lão?
Khi còn đang mải miết thắc mắc trong lòng, Lữ Trang Tễ đ.á.n.h ngã gục xuống đất.
Một tay ôm lấy vết thương, lão vẫn thể tin nổi Bộ Vãn thể đ.á.n.h nông nỗi , đôi môi run rẩy lắp bắp: “Bộ Vãn, bà dám thương!”
“Ta bỏ bà!” Lão ho m.á.u rút một lá bùa truyền tin, dọa nạt mặt Bộ Vãn, “Đợi báo cho nhà họ Lữ , phụ chắc chắn sẽ lấy công bằng cho , đến lúc đó bà cứ chờ nhà họ Lữ truy sát !”
Bộ Vãn đang mải dỗ dành Hoa Tình đang hoảng sợ, lão thế cũng chẳng thèm liếc lấy một cái.
Lữ Trang Tễ thấy liền do dự bóp nát lá bùa truyền tin, gào lớn với đầu dây bên :
“Phụ , Bộ Vãn con thương !”
Giọng uy nghiêm nhưng thoang thoảng chút mất kiên nhẫn từ đầu dây bên vọng : “Vợ chồng lục đục, cọ xát chút ít là chuyện bình thường, con cứ nhịn một chút là xong.”
Lữ Trang Tễ sững , ngờ phụ trả lời như .
Phụ yêu chiều lão nhất ?
Lấy tinh thần, lão vội vàng mách tiếp: “Phụ , Bộ Vãn còn lăng nhăng, lén lút mập mờ với vợ lẽ của con!”
Phụ của Lữ Trang Tễ lão đem mấy chuyện vặt vãnh hậu viện phiền , liền chẳng buồn che giấu sự mất kiên nhẫn:
“Tất cả đều là một nhà cả, mập mờ cái gì mà mập mờ!”
Nếu ông từng giúp đỡ Bộ Vãn, thì với thiên phú và cái đầu bã đậu của Lữ Trang Tễ, Bộ Vãn thèm để mắt tới lão chắc?