Sau Khi Nhầm Lẫn Thả Thính Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 “Nhũn Hệ" - Chương 339
Cập nhật lúc: 2026-02-22 11:00:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ kể từ , khi xảy chuyện Phương Đông gọi điện bắt Triệu T.ử Đào tự ý đổi danh sách tập huấn.”
Chương 298 Não bộ thể kiểm soát
Giang Dịch Trạch đột nhiên cảm thấy, một chuyện giữa và Phương Đông hình như đổi.
Tình bạn học, tình đồng nghiệp đơn thuần dường như còn tồn tại nữa, đến mức Phương Đông dám mượn danh nghĩa mệnh lệnh của để tự ý đổi danh sách tập huấn.
Điều khiến thể suy ngẫm.
Thử nghĩ xem, một là bạn học và đồng nghiệp nhiều năm, bạn coi cô là em , nhưng đột nhiên cô đ-âm lưng bạn một nhát, cảm giác đó thực sự khó chịu vì phản bội.
Tình bạn thuần túy đó dường như vẩn đục bởi những toan tính lợi ích, còn trong sáng nữa.
Vì , kể từ khi chính Phương Đông bảo Triệu T.ử Đào tự ý đổi danh sách tập huấn, Giang Dịch Trạch thời gian cố ý giữ cách với Phương Đông.
Anh nghĩ chỉ cần Phương Đông chút tự trọng thì sẽ nhận thức sai lầm của , tại lạnh nhạt với cô, để cô từ từ chấn chỉnh thái độ.
Tình bạn học, đồng nghiệp bao nhiêu năm, Giang Dịch Trạch cũng quá tuyệt tình, chỉ cần Phương Đông nhận sai, đừng tái phạm, họ vẫn là em , đồng nghiệp .
Dù đối phương cũng là phụ nữ, bẽ mặt ngay mặt là chuyện khó xử, cho nên, với tư cách là một đàn ông, dựa nguyên tắc bao dung và công bằng, chỉ thể dùng cách xử lý lạnh nhạt để Phương Đông sự hài lòng của đối với cô, từ đó từ từ nhận lầm.
Cũng trong thời gian xử lý lạnh nhạt Phương Đông qua, phụ nữ nhận lầm của .
Nếu cô nhận của , thì cô thể bao giờ tự ý sửa đổi danh sách đào tạo nữa, chuyện coi như từng xảy .
Nếu ...
Ánh mắt Giang Dịch Trạch lóe lên một tia lạnh lẽo, thì đừng trách màng đến tình bạn học và tình đồng nghiệp bao nhiêu năm qua.
Tình bạn và tình nghĩa em giữa họ chỉ thể dừng ở đây.
Có những rõ cô là rắn độc, thì chỉ thể từ từ giữ cách.
Nghĩ như , trong mắt Giang Dịch Trạch thoáng qua một sự thanh thản.
Tất nhiên, trái ngược với những suy tính trong lòng Giang Dịch Trạch, Phương Đông hề sâu thẳm trong lòng lúc là những hình ảnh quấn quýt điên cuồng của Giang Dịch Trạch và Tần Tư Tư trong xe đêm qua, xe rung lắc dữ dội kích động cả cô, lúc đầu óc cô cũng tỉnh táo cho lắm.
Cô dẫm giày cao gót, cố gắng duy trì vẻ thanh nhã và nụ khuôn mặt, đến mặt Giang Dịch Trạch mới chậm rãi lên tiếng.
“Dịch Trạch, sáng sớm mà mặt mày nghiêm nghị thế, chuyện nghiêm túc gì?
Chỉ dựa tình bạn học bao nhiêu năm của chúng , việc gì thì thể đến tìm ?”
Nói xong, Phương Đông tự nhiên xuống đối diện bàn ăn, Giang Dịch Trạch gì, Phương Đông liền coi như mặc định cho cô xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-nham-lan-tha-thinh-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-nhun-he/chuong-339.html.]
Ánh mắt cô quét qua những món điểm tâm sáng đơn giản mà tinh tế bàn, đáy mắt thoáng qua một tia ghen tị, nhận Tần Tư Tư ở phòng ăn, bèn giả vờ kinh ngạc lên tiếng.
“Tần Tư Tư ?
Sao sáng sớm thế mà ở phòng ăn ?
Bữa sáng trông cũng khá ngon đấy.”
Trong lúc chuyện, cô cũng chẳng đợi Giang Dịch Trạch chào mời, tự nhiên cầm lấy chiếc bánh tráng cuốn bàn, c.ắ.n một miếng, hương vị tươi ngon của thức ăn bùng nổ đầu lưỡi, trong lòng Phương Đông thầm khen một tiếng.
Chiếc bánh tráng cuốn cũng quá ngon , ngon hơn ngoài hàng bán bao nhiêu , hèn gì con hồ ly tinh thể mê hoặc Giang Dịch Trạch đến mức điên đảo, ngay cả cái bánh tráng cuốn cũng ngon như .
Xem loại phụ nữ khỏi cuộc chơi, cô còn tăng cường nỗ lực thôi.
Dù về khoản nấu nướng, cô bằng Tần Tư Tư, là tiểu thư gia đình Phương Đông nuông chiều từ nhỏ, phòng bếp còn mấy , thể món ăn ngon chứ?
Xem dù việc , cô cũng tăng cường rèn luyện tay nghề nấu nướng của , để mong lúc nào đó Giang Dịch Trạch kinh ngạc.
Giang Dịch Trạch rũ mắt, đôi lông mày tuấn tú ẩn hiện trong những vệt sáng lốm đốm, rõ tâm trạng của , hề hành động gì, cũng ngăn cản Phương Đông ăn đồ bàn, chỉ trực tiếp bỏ qua câu hỏi của Phương Đông về tung tích của Tần Tư Tư, thong thả lên tiếng một câu.
“Phương Đông, với cô bao nhiêu , Tần Tư Tư là vợ của , theo lý mà , cô nên gọi một tiếng chị dâu, đừng mở miệng là Tần Tư Tư, ngậm miệng là Tần Tư Tư như thế.”
Không hiểu , Phương Đông gọi Tần Tư Tư bằng giọng điệu đó, thấy cực kỳ thoải mái.
Phương Đông đang cầm bánh tráng cuốn ăn ngon lành, đột ngột thấy lời lạnh lẽo của Giang Dịch Trạch, bỗng thấy cái bánh tráng vàng ươm chẳng còn thơm nữa, thức ăn trong miệng cũng như nhai sáp, nụ mặt cô cứng đờ trong chốc lát.
Cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa, cô ném chiếc bánh tráng đang cầm dở đĩa, đó thong thả cầm mấy tờ khăn giấy bắt đầu lau tay lau miệng, lau .
“Chúng là ai với ai chứ, hà tất để ý nhiều như ?
chỉ thấy Tần Tư Tư ở đây nên thuận miệng hỏi một câu thôi mà.
Cùng lắm thì lát nữa gặp cô gọi là chị dâu là chứ gì.”
Sự lười biếng và hờ hững mà Phương Đông thể hiện khiến Giang Dịch Trạch vô cùng tức giận, bao giờ ngờ rằng, bạn bè và em của coi thường vợ như , khiến lòng vô cùng khó chịu.
Thế là, Giang Dịch Trạch với tâm trạng vui liền chằm chằm Phương Đông, cái đó ẩn chứa sự cảnh cáo và sự hài lòng mà Phương Đông tạm thời hiểu hết .
Ngay khi Phương Đông còn đang thắc mắc trong lòng vì Giang Dịch Trạch đột nhiên dùng ánh mắt đó , thì thấy giọng trầm thấp đầy uy lực của Giang Dịch Trạch lạnh lùng truyền đến.
“Phương Đông, bất kể đây chúng giao tình sâu nặng thế nào, kể từ khi Tần Tư Tư gả cho , cô tôn trọng cô cho , gọi cô một tiếng chị dâu.
Còn nữa, hiện tại cũng là gia đình, cô là một cô gái độc , đừng hở là tìm đến nhà , dù những phục vụ trong quân đội lâu năm như chúng , thời gian thể ở bên nhà ít, huống chi mới cưới, thể rút thời gian về nhà bên vợ là chuyện dễ dàng gì, cô cứ luôn đến quấy rầy thế giới hai của chúng , cô bảo sống những ngày tháng cho thoải mái ?”
Lời thốt , sắc mặt Phương Đông cũng trắng bệch thấy rõ.