“Vị ngọt thanh sảng khoái nở rộ nơi đầu lưỡi, mắt Chu Di sáng lên, nhịn khen ngợi.”
“Thịt quả xương rồng quả nhiên ngoài dự liệu của , ngọt thanh mà ngấy, ngon lắm."
Tần Tư Tư đưa cho Nam Hùng một miếng, lúc đầu vặn thấy câu , cô khẽ nhếch môi phụ họa.
“ , hương vị đặc biệt, cũng thích, thích thì ăn nhiều một chút!"
Vừa , cô đưa phần thịt quả trong tay qua nữa, Chu Di ý nhặt lấy một miếng bỏ miệng, đó tự lẩm bẩm.
“ , loại trái cây ngon thế nếu bây giờ tranh thủ thưởng thức, đợi năm sáu năm nữa chỗ giải tỏa thì còn ăn nữa !"
Giọng Chu Di nhỏ nhưng đủ để hai trong xe thấy rõ mồn một.
Nam Hùng để tâm đến mấy câu mà tống miếng thịt quả xương rồng miệng, tiếp tục tập trung lái xe.
Còn biểu cảm của Tần Tư Tư thì vi diệu, cô thong thả dùng tăm xiên một miếng thịt quả xương rồng bỏ miệng, trông vẻ như đang từ tốn thưởng thức, nhưng thực chất là đang nghiền ngẫm mấy câu của Chu Di.
, với tư cách là một xuyên , cô tự nhiên những trung tâm thành phố sầm uất như thế đều sẽ giải tỏa, biến thành những tòa nhà chọc trời và các cửa hàng sầm uất hùng vĩ hơn, phồn hoa hơn.
đợt cải tạo khu phố cũ bao gồm đoạn đường mà cô xuống mua quả xương rồng, nghĩa là việc giải tỏa ở chỗ đến năm sáu năm hoặc thậm chí lâu hơn nữa mới tiến hành.
Sao Chu Di chỗ sẽ giải tỏa?
Hơn nữa còn chính xác thời gian giải tỏa là năm sáu năm ?
Bởi vì hiện tại bất kỳ văn bản thông tin nào cho thấy khu chợ đêm sầm uất nhất trung tâm Nam Thành sẽ giải tỏa, càng quy định thời gian rõ ràng là năm sáu năm .
Vậy mà Chu Di khẳng định chắc nịch như , rằng chỗ sẽ giải tỏa trong năm sáu năm tới và cô sẽ ăn quả xương rồng nữa.
Cảm giác mang một sự sợ hãi về khả năng tương lai...
Bỗng nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu Tần Tư Tư, khiến cô choáng váng một hồi.
Chẳng lẽ?
Chu Di cũng là xuyên hoặc trọng sinh...
Điều khả năng, nếu bản cô thể xuyên thì đối phương cũng thể xuyên hoặc trọng sinh.
Thế là Tần Tư Tư đầy cảnh giác, thản nhiên phụ họa.
“ , đồ ngon thì tranh thủ ăn, nếu bỏ lỡ thì thực sự là bỏ lỡ ."
Chu Di đồng tình với lời của Tần Tư Tư, khi giải quyết xong miếng thịt quả trong miệng, cô đưa tăm qua, thăm dò lên tiếng.
“ thể ăn thêm một miếng nữa ?"
Tần Tư Tư thầm đảo mắt trong lòng, nhưng nhanh đưa túi quả xương rồng qua, hào phóng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-nham-lan-tha-thinh-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-nhun-he/chuong-512.html.]
“Được chứ, ăn bao nhiêu cũng thành vấn đề, ở đây còn một túi to đùng ."
Cứ như , hai phụ nữ suốt quãng đường ăn tán gẫu, chẳng mấy chốc đến chỗ ở của Chu Di.
Tần Tư Tư tìm một cái túi ở ghế , lột một nửa quả xương rồng mua lúc nãy đưa cho Chu Di đang định xuống xe, .
“Đã thích ăn thì mang một ít về mà từ tốn thưởng thức , kẻo thực sự đúng như cô , con phố đó năm sáu năm nữa giải tỏa thì hai chúng ăn cũng chẳng tìm ở ."
Lời của Tần Tư Tư tỏ thản nhiên nhưng thực chất là mang theo sự thăm dò hề phòng .
Bởi vì với tư cách là một xuyên trọng sinh, để lộ bí mật của , đối với cái đuôi vô tình lộ , nhiều sẽ chọn cách nhanh ch.óng khỏa lấp nó, dùng một lời dối để lấp l-iếm một lời dối khác.
Quả nhiên, khi lời Tần Tư Tư, đáy mắt Chu Di xẹt qua một tia hoảng hốt, nét mặt vô tình biến đổi, cô cố gượng giải thích.
“ , những yêu ẩm thực như chúng quả thực sức đề kháng với đồ ngon, còn chuyện con phố đó giải tỏa gì đó chỉ miệng thôi, chị đừng để tâm nhé."
Tần Tư Tư nở một nụ thấu hiểu, nhàn nhạt .
“Mọi đều là quen cả, để tâm chứ?
Vì cả hai chúng đều thích ẩm thực, khi nào rảnh ngoài dạo quanh nhiều hơn, tìm kiếm sở thích chung mới ."
Bà chị đây để tâm đấy, nhưng thể , chỉ thể từ từ quan sát xem cô rốt cuộc là trọng sinh xuyên thôi.
Quả nhiên, khi thấy vẻ mặt thản nhiên của Tần Tư Tư, sự lo lắng trong mắt Chu Di dần tan biến, cô phụ họa.
“ , khi nào rảnh hai chúng hẹn dạo phố, tìm kiếm đồ ngon!"
Nhận thấy đối phương nới lỏng sự phòng đối với , Tần Tư Tư lắc lắc túi quả xương rồng trong tay, vẻ ấm ức .
“Cho nên, cô nàng yêu ẩm thực ơi, cái túi quả xương rồng nếu cô còn nhận lấy thì đổi ý mang về đấy nhé, đến lúc đó thưởng thức là tự đến con phố lúc nãy mà mua đấy."
“Ái chà, thì cảm ơn chị Tư Tư nhé!"
Chu Di nhận lấy túi quả xương rồng từ tay Tần Tư Tư, vẻ mặt kinh ngạc lạ lùng ban nãy dần tan biến, bằng gương mặt tươi ngây thơ vô tội.
Cứ như , khi hai chào tạm biệt, chiếc xe từ từ lăn bánh xa.
Chu Di tại chỗ, chằm chằm chiếc xe khuất, chậm rãi thở một dài, tự lẩm bẩm.
“May quá, suýt chút nữa là lộ !"
Không ngờ Tần Tư Tư tâm tư tỉ mỉ như , tính phòng cao đến thế, cô chỉ thuận miệng một câu mà phụ nữ âm thầm ghi nhớ trong lòng còn thăm dò cô nữa.
Cũng may lúc nãy diễn xuất và biểu cảm của cô đạt yêu cầu mới đủ để Tần Tư Tư nới lỏng sự cảnh giác, nếu , để Tần Tư Tư là trọng sinh, ngộ nhỡ cô báo cảnh sát, để cơ quan nghiên cứu bắt cô , nhốt căn phòng nhỏ để nghiên cứu thì hỏng bét.
Sự trọng sinh của cô để cống hiến cho nghiên cứu nhân loại, mà là để cứu vãn tình yêu và tiền tài ở kiếp .
Cô nhất định gả cho Giang Dịch Bạch, mượn sức mạnh và tiền tài của để đỉnh cao quyền lực, ngạo thị chúng sinh.