Điêu Điêu nghiêng đầu chỉnh lông vũ, mổ mấy cái như nhớ điều gì, kêu thêm hai tiếng nữa.
"Ừm? Có điểm trắng ở gần ?"
Nhận thức của động vật và con khác , một cách gọi tên cho động vật, Lâm Thiên Du cho bọn chúng chúng mới bắt chước gọi theo cách đó.
Còn điểm trắng ... Lâm Thiên Du nghĩ một lúc, thể là báo hoặc ếch độc.
Tuy nhiên, Điêu Điêu chắc chắn sẽ sợ ếch độc.
Lâm Thiên Du tới lúc Điêu Điêu bay trời báo động, lẽ chồn túi thương báo nhòm ngó, nên bảo chồn túi con tìm cô, Điêu Điêu bay lượn xung quanh để canh chừng, nếu Điêu Điêu tự bay tới tìm cô thì chồn túi con và nó lẽ cầm cự đến khi cô tới.
Đến nơi thấy báo , thể là thấy tới nên do tính cảnh giác cao rời .
Lâm Thiên Du uốn ngón tay cọ cằm nó:
"Cô dời tổ ? Hôm nay tìm thấy cả."
Điêu Điêu chớp mắt nhẹ, vỗ cánh, định bay lên dẫn Lâm Thiên Du tới tổ mới của nó.
Lâm Thiên Du vội đưa tay đặt lên cánh ép nó xuống:
"Ê... vội, chờ chồn túi chúng cùng ."
"Két két!"
"E hèm, điều vẻ khó khăn."
Thú y bên trong lau mồ hôi trán.
Cửa xe đóng, động vật hoang dã trong môi trường xa lạ dễ kích động bất an, nếu đóng cửa , gian kín sẽ khiến chúng càng hoảng loạn.
Vật vã thoát lúc đó chỉ nặng thêm vết thương.
Ở góc độ , Lâm Thiên Du ôm chồn túi con thể thấy chồn túi giường bệnh bên trong. Nghe , cô tiến lên hỏi:
"Bị thương nặng lắm ?"
Bác sĩ lắc đầu
"Không thể gọi là nặng. Đây lẽ là bẫy thú chuyên dùng cho động vật lớn, loài nhỏ chạm cơ chế, khép ở giữa vẫn còn khe hở, chồn túi may mắn, kẹt ở vị trí lệch, dẫm thẳng mà kích hoạt, chỉ mắc kẹt thôi. Theo lý thì bôi t.h.u.ố.c là thể thả ."
lạ là một yếu tố chắc chắn.Bác sĩ cân nhắc:
"Chỉ là tinh thần chồn túi suy nhược. Lúc kiểm tra, chạm tay là nó kêu nhỏ liên tục, thấy vấn đề gì phim, các chỉ khác cũng bình thường, kỳ lạ... đưa về trạm cứu hộ, mới thể kiểm tra kỹ hơn."
Chỉ một chiếc xe, thiết kiểm tra cho động vật còn hạn chế.
Thanh Thiên
Phần lớn kiểm tra vẫn cần bác sĩ dựa kinh nghiệm và kỹ thuật để tự mò mẫm.
Băng bó chân nhưng chạm tay là kêu, khiến bác sĩ khá bối rối.Nói xong, bác sĩ ngước lên
"À, chồn túi là cô..."
Thấy Lâm Thiên Du bên cạnh con gấu, vai còn đậu đại bàng...
Bác sĩ: "???"Tình huống gì đây?
Dù việc ở khu rừng mưa một thời gian, trải qua nhiều, nhưng thấy cảnh tượng bác sĩ vẫn sững sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-noi-chuyen-voi-dong-vat-hoang-da-tren-show-thuc-te-toi-noi-tieng-roi-zvtq/chuong-54.html.]
"Cô... "
Bác sĩ nuốt nghẹn, khó tin mở to mắt, từ "cô" do dự mãi thêm gì
"Hả?"
"Hả cái gì hả ông nội?"
Nhân viên bảo vệ xe hạ cửa sổ xuống, vẫy tay:
"Không bảo ? Đóng cửa , đợi điều chỉnh bản đồ, tranh thủ ..."
Giọng dần mất , ánh mắt rơi xuống bên ngoài một con thú dữ và một con chim dữ đang trừng mắt , dù qua cửa kính, giọng vẫn nghẹn .
Cây cối um tùm và dây leo mọc lan tràn, con đường che phủ gần như kín mít, Điêu Điêu dẫn đường bay lớp tán tự nhiên, nhân viên bảo vệ và bác sĩ thấy khi tới.
Lúc , hai con vật xuất hiện cùng một khung hình, vẫn xảy xung đột.
Trong khi Lâm Thiên Du giữa, dường như quen với việc Điêu Điêu và Gấu đen bao quanh, một lúc, nhân viên bảo vệ nên bất ngờ điều gì.
Cái , cái cái ... hợp lý chút nào!!
[Ha ha ha nhân viên bảo vệ choáng váng .]
[Nhân viên bảo vệ: là ai, đang ở , hôm nay ngày mấy?]
[Anh bảo vệ đừng hoảng, thành thật mà , chúng cũng quen lắm.]
Lâm Thiên Du hỏi:
"Trạm cứu hộ cách đây xa ? thể mang theo con non cùng ?"
Ôm con non trong tay, suy nghĩ xem đặt nó lên xe cô cầm nó cùng .
Chỉ là bây giờ đang livestream, nếu trạm cứu hộ cách xa, cô xe, vi phạm quy định .
Bác sĩ ấn ngón tay lên chồn túi, phản ứng tiếng kêu, :
"Không xa lắm, nhưng trạm cứu hộ cho phép ngoài nhân viên . Cô là khách mời show, thì thể gửi báo cáo, nhưng... đại bàng và Gấu đen chắc ."
Dừng một chút, hỏi:
"Chồn túi cũng do cô nuôi ?"
Lâm Thiên Du lắc đầu, nên gọi là... "nhặt ."
Bác sĩ nét mặt nghiêm túc:
"Không giống vết thương do bẫy thú gây , cũng vết thương nào khác, nhưng tiếng kêu đau đớn."
Như minh họa, ngón tay chạm .
"A!"
Chồn túi bụng trực tiếp tặng một cái tát.
Lâm Thiên Du: "???"