Tề Độ Thành bức tượng Lợi Tài Tôn Giả trong tay, mượn danh hiệu Thần Tài thì cứ để Thần Tài thật đến trò chuyện với nó .
Văn Dao thấy thần sắc giống như đang đùa, thầm nghĩ lẽ đây chính là phong thái của đại sư, khôi phục tâm tình một chút hỏi: “Vậy đại sư cần chuẩn gì cho ngài ?”
Tề Độ Thành cũng đầu thỉnh thần, ngẫm nghĩ đáp: “Cũng lưu ý gì đặc biệt, chỉ là đến lúc đó lánh mặt một chút.”
Văn Dao hiểu: “Tại ạ? Có kiêng kị gì ?”
Vẻ mặt trở nên ngưng trọng: “Chẳng lẽ bát tự của khắc Thần Tài?”
Tề Độ Thành: “...”
Tề Độ Thành chỉ nghĩ đến truyền thuyết thần tiên thường hiện chân mặt phàm, nên mới Văn Dao tránh , giải thích: “Không , chỉ cảm thấy ở đây thì ngài sẽ hổ.”
Văn Dao: “...”
Ồ, thế... thế ?
Văn Dao cảm thấy cách thật mới mẻ, nhưng vì tin tưởng Tề Độ Thành nên vẫn theo. Sau khi giúp Tề Độ Thành bày biện b.út nghiên chu sa, Văn Dao lui sang căn phòng bên cạnh.
Ở trong phòng, suy nghĩ một hồi vẫn thắng nổi trí tò mò, bèn áp tai tường...
Bên bức tường.
Tề Độ Thành hồi tưởng bùa thỉnh thần từng thấy đây, tập trung tinh thần bắt đầu vẽ bùa giấy vàng. Theo những hoa văn bùa chú bằng chu sa hiện hình, một đạo bùa thỉnh thần Triệu Công Minh liền xuất hiện bàn.
điều Tề Độ Thành chú ý tới là thần thái của bức tượng Lợi Tài Tôn Giả đặt bàn mặt bắt đầu đổi. Bức tượng vốn đờ đẫn từ từ chuyển động con ngươi, cuối cùng dừng Tề Độ Thành.
Ngay đó, bức tượng bắt đầu rung lắc dữ dội, một luồng sát khí thoát từ trong tượng lao thẳng về phía chính diện Tề Độ Thành!
Tề Độ Thành thu b.út thành nét cuối cùng của lá bùa, ngẩng đầu lên liền thấy sát khí ập đến, nhưng chỉ thấy luồng sát khí đó cách giữa mày Tề Độ Thành đúng một đốt tay thì bật ngược trở , bộ dội thẳng lên Lợi Tài Tôn Giả!
Sát khí đ.á.n.h tượng thần, chỉ một tiếng thét t.h.ả.m thiết truyền từ bên trong, đó thấy một bóng đen gầy cao thoát khỏi tượng, hì hục thở hồng hộc. Tề Độ Thành rõ ngũ quan của nó nhưng cảm giác trực quan rằng bóng đen đang với vẻ mặt đầy oán hận.
Tề Độ Thành đầu , nhưng lưng Kiến Uyên.
Chỉ thấy là một đàn ông tuấn mỹ, mặc bào đỏ, tay cầm Roi Đả Thần, dáng cao ráo, mày kiếm mắt sáng.
Tề Độ Thành ngẩn , đối phương thấy ngơ ngác thì nhướng mày hỏi: “Sao thế, ngươi mời đến ? Trông vẻ hoan nghênh lắm nhỉ?”
Lúc Tề Độ Thành mới hồn : “Ngài là Triệu Công Nguyên soái!”
Triệu Công Minh thấy nhận , hếch cằm gật đầu: “ .”
Tề Độ Thành vội : “Đến đúng lúc lắm, chuyện nhờ ngài tay!” Nói về phía bóng đen trong góc. Khi Triệu Công Minh đến chú ý tới bóng đen đó , chỉ thấy đối phương vẫn đang thở hồng hộc ở góc phòng, dường như đang tìm thời cơ lao lên c.ắ.n xé bọn họ!
Triệu Công Minh nhíu mày : “Thứ xí gì đây?”
Bóng đen hiểu , ném ánh mắt dữ tợn về hướng Triệu Công Minh. Tề Độ Thành liếc bóng đen, với Triệu Công Minh: “Đây cũng là một vị Thần Tài đấy.”
Triệu Công Minh vội xua tay: “Đừng đừng đừng, gì đồng nghiệp nào xí như thế !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-pha-san-toi-tro-thanh-tan-thanh-hoang/chuong-72.html.]
Câu bóng đen hiển nhiên hiểu, chỉ thấy nó càng trở nên phẫn nộ, lao vồ về phía hai !
Triệu Công Minh há thể để nó đắc thủ. Bóng đen vồ hụt, tinh thần càng thêm cuồng bạo, hùng hổ chuẩn lao tới nữa…
Truyện của Gió lười~
Tề Độ Thành hét lên: “Cẩn thận!”
Ngay lập tức thấy Triệu Công Minh vung Roi Đả Thần, quất mạnh bóng đen văng góc tường!
“Ao…!!”
Bóng đen phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, co quắp mặt đất run rẩy thôi.
Triệu Công Minh hừ lạnh: “Tà ám nhân gian mà cũng dám gào thét với bản tọa!” Triệu Công Minh ngoài việc là Chính Thần Tài, còn là một trong tứ đại nguyên soái, đồng thời là tướng soái Lôi bộ ở âm phủ, việc thu dọn hạng tiểu quỷ tự nhiên thành vấn đề!
Chỉ thấy Triệu Công Minh sang với Tề Độ Thành - nãy giờ vẫn còn đang ngây vì kinh ngạc: “Tiểu t.ử, cho kỹ đây!” Dứt lời, Triệu Công Minh một tay bắt quyết, ngay đó ngoài cửa sổ mây đen kéo đến bao phủ, trong tầng mây thỉnh thoảng truyền đến những tiếng sấm rền vang!
Triệu Công Minh về phía bóng đen quát: “Lôi hỏa khử tà…”
Từ trung, một đạo sấm sét kinh thiên động địa mang theo cương khí vạn quân giáng thẳng xuống vị trí của bóng đen!
lúc , bóng đen phản ứng kịp, mắt thấy lôi hỏa giáng xuống, nó liền vùng lên lao thẳng về phía Tề Độ Thành!
Bóng đen nhe nanh múa vuốt dữ tợn: “Ao ao ao…!!”
Tề Độ Thành: “!!!”
Chứng kiến luồng lôi hỏa trắng xóa truy đuổi theo bóng đen mà bổ xuống, Triệu Công Minh cũng kịp phản ứng, thậm chí kịp tay kéo Tề Độ Thành !
“Ầm!”
Tiếng sấm nổ vang trong phòng khiến cả căn nhà cũng rung chuyển!
Sau khi tiếng sấm dứt, mây đen lập tức tan biến, chuyện cứ như thể chỉ là một ảo giác.
Còn ở trong phòng, Tề Độ Thành bóng đen mang theo lôi quang lao về phía mà lòng lạnh toát, tiếp đó mắt là một mảnh trắng xóa, một lúc mới dần dần khôi phục thị giác.
Sau đó, thấy một giọng khiển trách: “Lôi pháp thể tùy tiện sử dụng!”
Giọng của Kiến Uyên truyền đến từ phía , Tề Độ Thành thấy đang che chở ở một bên, còn thì đang giận dữ chằm chằm Triệu Công Minh.
Triệu Công Minh thấy Tề Độ Thành mới thở phào nhẹ nhõm, cứu thế mà là Kiến Uyên thì khỏi ngẩn . Ngay đó, Triệu Công Minh Kiến Uyên mắng cho xối xả.
“Thần tiên lỗ mãng, thế cũng đáng đời!”
Triệu Công Minh: “...”
Mắng xong Triệu Công Minh, Kiến Uyên sang mắng Tề Độ Thành: “Ngươi còn cần mời hạng đến ? Đạo thuật học ngày thường đều trôi bụng ch.ó hết ?!”
Tề Độ Thành: “...”
Cả hai mắng đến mức cúi gầm mặt xuống, lén lút đầy sợ hãi, trông vẻ khá đồng cảm kiểu “ cùng cảnh ngộ”.