Sau Khi Phá Sản, Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng - Chương 86

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-25 07:23:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Và ngay lúc , tác dụng của cây gậy trong tay Diệp Vũ Thư dịp thể hiện!

Diệp Vũ Thư cứ một gậy hạ một tên, giống như trò đập chuột chũi, đ.á.n.h cho đám lưu manh ôm đầu chạy tán loạn, kể còn các âm sai thấy động tĩnh cũng xông lên giúp một tay. Chẳng mấy chốc, đám lưu manh gây sự đều đ.á.n.h rạp đất.

Các vị khách hành hương vốn đang vô cùng kinh hãi, khi chứng kiến cảnh tượng thì chỉ : “????”

Diệp Vũ Thư đ.á.n.h xong một bài côn pháp, thản nhiên thu gậy, chắp tay n.g.ự.c: “A Di Đà Phật.”

Nhìn những khách hành hương đang ngơ ngác, Diệp Vũ Thư ôn tồn : “Bần tăng cũng học võ.”

Khách hành hương chợt hiểu … hóa đây là vị đại sư thuộc hệ “siêu độ vật lý”!

Đến khi cảnh sát tới nơi, Diệp Vũ Thư sớm “giấu công danh”, ở cửa tiếp đón khách hành hương như chuyện gì xảy .

Và qua sự việc , Diệp Vũ Thư trong mắt khách hành hương trở thành… “Vị đại sư dùng lý độ .”

Ờm, cái “lý” trong “vật lý”.

Tuy nhiên, đối với Tề Độ Thành mà , đây đều là chuyện . Dù Diệp Vũ Thư cũng là võ tăng, chẳng là tiết kiệm một khoản tiền thuê bảo vệ .

Quá hời!

Một trận chiến giúp Diệp Vũ Thư xoay chuyển ít hình tượng, ngay cả các âm sai vốn thích hòa thượng cũng vài phần sắc mặt với .

Ngoài chuyện đó , Tề Độ Thành còn chú ý đến băng nhóm ba bảy lượt đến gây hấn.

Lần thứ hai đe dọa đến sự an của khách hành hương, Tề Độ Thành thể coi trọng? Biết chúng sẽ mang cả xăng đến đốt luôn Miếu Thành Hoàng chừng!

Chỉ là, Tề Độ Thành nghĩ mãi rốt cuộc đắc tội với ai? Không thể nào căm ghét một cách vô duyên vô cớ như .

Trương Phỉ Dữ nhắc nhở: “Cứ dăm ba bữa đến phá hoại, chắc chắn là cực kỳ hận . Loại thù hận đến mức thì chỉ một khả năng thôi.”

Tề Độ Thành thấy manh mối, liền hỏi: “Gì cơ?”

Trương Phỉ Dữ: “Dĩ nhiên là chặn đường sống của !”

Truyện của Gió lười~

Trương Phỉ Dữ đầy kinh nghiệm: “Chặn đường tài lộc chẳng khác nào g.i.ế.c cha , thử nghĩ kỹ xem, đạo lý đó ? Rồi nghĩ xem gần đây chặn đường tài lộc của ai, chẳng sẽ rõ ngay .”

Tề Độ Thành: “...”

Dù lời của Trương Phỉ Dữ chút oán khí, bởi nếu vì Tề Độ Thành thì vẫn đang mở cái nhà ma một Nam Thành . lời cũng cảnh tỉnh Tề Độ Thành, chuyện liên quan đến tiền bạc thì...

Tề Độ Thành suy ngẫm một lát, chẳng bao lâu một dự đoán.

Chẳng lẽ là Vô Tướng Phường tố cáo lúc ?

“Gần đây cũng chỉ kết thù với mỗi nhà thôi, đa phần là bọn họ chứ sai .” Trương Phỉ Dữ khẳng định.

Chỉ là...

Tề Độ Thành chút khó hiểu, dù quá che giấu hành tung của , nhưng của Vô Tướng Phường tra đến tận Miếu Thành Hoàng ?

“Nghĩ thì xem một chút là ngay.” Kiến Uyên lên tiếng.

.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-pha-san-toi-tro-thanh-tan-thanh-hoang/chuong-86.html.]

---------------------

Nam Thành, Vô Tướng Phường.

Tề Độ Thành tố cáo, Vô Tướng Phường khi đưa chỉnh đốn thì bộ cửa tiệm tiêu điều nhiều, hiện tại cũng kinh doanh nữa. Khi Tề Độ Thành và Kiến Uyên đến, chỉ thấy một cửa tiệm đang khép hờ.

Vừa tiến gần, Tề Độ Thành cảm nhận một luồng khí tức quen thuộc.

Cậu và Kiến Uyên , Kiến Uyên : “Là bọn chuột nhắt đó.”

Khí tức chính là khí tức của Phù Sơn Lợi Tài Tôn Giả mà Tề Độ Thành nhiều đối đầu! Tề Độ Thành ban đầu kinh ngạc, đó chuyển biến suy nghĩ, Vô Tướng Phường thể bức tượng Chính Thần Tài giấu tà thần bên chắc chắn tự nhiên, nên liên hệ với Phù Sơn Lợi Tài Tôn Giả cũng là lẽ thường tình.

“Không ngờ thể gặp ở đây." Tề Độ Thành , mấy để đối phương chạy thoát, cứ ngỡ sẽ bao giờ gặp nữa, ngờ nó vẫn còn ở trong Nam Thành!

“Vậy thì sẽ khiến nó thể chạy thoát nữa.” Kiến Uyên thản nhiên đáp.

Tề Độ Thành liếc Kiến Uyên, thấy thần sắc bình thản, trong lòng cũng thêm vài phần kiên định.

Một một quỷ đẩy cửa lớn của Vô Tướng Phường .

Ngay khi Tề Độ Thành bước chân cửa, một luồng âm khí cực mạnh ập thẳng mặt!

Ngay đó, khung cửa đóng sầm một tiếng thật c.h.ặ.t, cánh cửa đóng kín ngăn cách ánh sáng bên ngoài, bộ căn phòng chìm bóng tối.

“Khặc khặc khặc…”

“Không ngờ nha, tìm ngươi, ngươi tự dẫn xác đến cửa !”

Một giọng sắc nhọn ch.ói tai vang vọng trong phòng.

“Đã là ngươi chủ động đến nộp mạng, bản tôn sẽ khách sáo nữa, khặc khặc khặc…”

Giọng đó vang vọng quanh Tề Độ Thành, và thở nguy hiểm cũng dần áp sát. Tề Độ Thành còn là Tề Độ Thành của ngày xưa, ngay khoảnh khắc âm khí ập đến, nhanh nhẹn lách sang một bên!

Sau đó, căn phòng tối tăm, Tề Độ Thành cất tiếng mỉa mai: “Ta cứ tưởng là thứ gì, hóa chỉ là loại chuột nhắt giấu đầu hở đuôi như ngươi. Ẩn trong cái Vô Tướng Phường , thấy ngươi chắc cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ngoài gặp nhỉ!”

Bóng đen trong bóng tối lời trào phúng của Tề Độ Thành liền : “Ha ha ha ha... đừng tưởng thể chọc giận bản tôn, hôm nay ngươi đến thì chỉ con đường c.h.ế.t tay bản tôn mà thôi!”

Tề Độ Thành thấy đối phương mắc bẫy, liền nhíu mày, khi suy nghĩ một lát thì : “Đa phần là vì quá xí.”

“Anh thấy đúng , nhỉ?”

Kiến Uyên: “...?”

“Ừm.”

Tề Độ Thành hì hì : “Dù cũng chỉ là hạng chuột nhắt chỉ dám mượn mặt của Chính Thần Tài để tác oai tác quái, dám lộ diện là quá bình thường luôn!”

Kẻ trong bóng tối: “...!”

Tề Độ Thành tiếp tục: “Thứ mà mang về nhà, đến thần giữa cửa cũng kêu xui xẻo!”

“Ngươi! Ngươi!”

“Tức c.h.ế.t !!”

Loading...