“Không thể nào…” Tề Độ Thành khản giọng .
“Mọi chuyện đều như những gì ngươi thấy.” Giọng điệu Kiến Uyên vẫn bình thản, nhưng từng lời từng chữ đều như b.úa tạ nện lòng Tề Độ Thành.
Theo ghi chép sổ, vợ chồng Tề gia vốn mệnh cả đời lận đận, nghèo khổ cô độc.
Mệnh con cái, việc khó thành!
“ mà…” Tề Độ Thành nhíu mày định phản bác, rõ ràng cha sinh đứa con trai là , hơn nữa kinh doanh thành đạt, vợ chồng hòa thuận.
khi đôi mắt của Kiến Uyên, dám khẳng định chắc nịch rằng đó mới là sự thật. Kiến Uyên : “Vợ chồng Tề gia vốn dĩ bôn ba vất vả cả đời, con cái, cô độc đến già.”
“Và biến đều đến từ hai mươi năm . Vị Thành Hoàng Nam Thành lẽ nhậm chức Đài Luân Hồi.” Kiến Uyên Tề Độ Thành, bình thản . “Phúc duyên do chính Thành Hoàng mang che lấp mệnh vốn của hai bọn họ.”
Tề Độ Thành thể hiểu nổi, nên hỏi: “Chẳng nó đổi ! Tại thể cứ tiếp tục như thế…”
Kiến Uyên , Tề Độ Thành xong liền rơi im lặng. Lúc Chung phán quan mới lên tiếng: “Lão gia, phàm câu tục ngữ: “Diêm Vương bảo ngươi canh ba c.h.ế.t, thể giữ ngươi đến canh năm”. Có những chuyện, một khi phát hiện thì thể nữa.”
Ví dụ như, nếu lúc đó Tề Độ Thành bước chân Miếu Thành Hoàng, thì lẽ hôm nay sẽ trở thành Thành Hoàng sống. Lại ví dụ như, nếu Lôi Tứ câu linh hồn của vợ chồng Tề gia , thì hai ông bà lẽ vẫn còn khả năng tỉnh .
thực tế “nếu như”, chuyện xảy thì chỉ thể chấp nhận hậu quả mà nó mang .
Tề Độ Thành im lặng hồi lâu, xoa mặt một cái, trầm giọng hỏi: “Thực sự thể hồn nữa ?”
Kiến Uyên: “Không thể.”
Tề Độ Thành im lặng, một lúc lâu mới : “ .” Cậu bảo các quỷ sai lui , nhưng gọi lão Triệu . Tề Độ Thành linh hồn đang lão Triệu dắt trong tay, mấp máy môi : “Giao họ cho .”
Lão Triệu do dự một chút : “Lão gia, linh hồn nên sớm sắp xếp đầu t.h.a.i ạ.”
Tề Độ Thành nhắm mắt mở , : “Ta . Chuyện tiễn họ đầu thai, cứ để .” Lão Triệu Tề Độ Thành, dù khó xử nhưng cũng từ chối, sợi xích câu hồn trong tay sớm đưa cho Tề Độ Thành. Cuối cùng lão Triệu cũng chỉ thể khô khốc : “Lão... lão gia vất vả .”
ai đáp lời .
Tề Độ Thành đưa linh hồn cha về nhà. Cặp vợ chồng xích câu hồn trói gương mặt đờ đẫn, còn vẻ linh động khi còn sống. Linh hồn bình thường câu đại để đều như , những linh hồn chấp niệm thì đích đến cuối cùng đều là bình thản bước luân hồi.
Tề Độ Thành đưa tay chạm họ, nhưng chỉ bắt khí, cuối cùng kìm mà vành mắt đỏ hoe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-pha-san-toi-tro-thanh-tan-thanh-hoang/chuong-98.html.]
“Ngươi nên lưu luyến.” Giọng của Kiến Uyên vang lên phía .
Vẫn bình thản, thậm chí là lạnh lùng tàn nhẫn như khi.
Tề Độ Thành thèm để ý đến . Kiến Uyên linh hồn cặp vợ chồng trung niên, giọng điệu vẫn hờ hững: “Ngươi là Thành Hoàng. Họ và ngươi còn trần duyên nữa .”
Truyện của Gió lười~
“...”
“... ngày mai sẽ tiễn họ luân hồi.” Giọng Tề Độ Thành khản đặc. Nghe , Kiến Uyên cũng gì thêm.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ rải xuống căn phòng. Dưới ánh trăng, căn hộ nhỏ càng vẻ thêm trống trải lạnh lẽo, bóng lưng gầy gò của thanh niên mang theo nỗi bi thương khó tả. Tề Độ Thành dù kiên cường đến thì tuổi đời cũng mới chỉ hai mươi, đáng lẽ là một sinh viên trong trường học, mà sớm đối mặt với sự vô thường của thế sự.
Dưới ánh trăng, thanh niên và hai linh hồn trong phòng lời nào. Ánh trăng nhuộm lên linh hồn một lớp bạc trong trẻo, nhưng càng tăng thêm vẻ xa cách sắp lìa xa, cảm giác cô độc bủa vây khắp căn nhà.
Từ nay về , thực sự còn nhà nữa ...
Tề Độ Thành ngày hôm sẽ tiễn vợ chồng Tề gia luân hồi, đêm hôm liền ly hồn. Dẫn theo linh hồn của hai vị trưởng bối, thẳng đến Miếu Thành Hoàng. Tối qua, Tề Độ Thành tháo xích câu hồn, linh hồn vợ chồng Tề gia nhanh ch.óng khôi phục thần trí, cũng sớm hiểu rõ cảnh của .
Đêm nay, bầu khí lúc ba đến im lặng đến kỳ lạ, quỷ sai đều ý gì nhiều, chỉ dẫn Tề Độ Thành bước lên con đường Hoàng Tuyền.
Trên đường Hoàng Tuyền, cát bụi bay mù mịt, chỉ quỷ sai của Nam Thành mà khắp bốn phương tám hướng đều quỷ sai dắt linh hồn vội vã về hướng địa phủ. Có mấy quỷ sai gấp, đ.â.m sầm Tề Độ Thành liền giật kinh hãi : “Sao một sinh hồn đến đây!”
khi thấy bên cạnh Tề Độ Thành một đội quỷ sai theo, họ lập tức im bặt và vội vàng tiếp.
Lần đầu tiên Tề Độ Thành đường Hoàng Tuyền, mà là dẫn theo linh hồn của cha . Chung phán quan cử lão Triệu dẫn đường cho Tề Độ Thành, đồng thời hiểu vì , Kiến Uyên cũng theo. Có điều Tề Độ Thành chẳng còn tâm trí mà quan tâm đến những chuyện đó.
Đi một đoạn đường, lão Triệu : “Lão gia, phía chính là sông Vong Xuyên. Đi tiếp nữa là cầu Nại Hà, uống canh xong là thể luân hồi .”
Tề Độ Thành ngước mắt lên, chỉ thấy quỷ hồn ở địa phủ đông đúc như dòng , náo nhiệt ồn ào, quỷ sai dùng xích câu hồn dắt xếp thành một hàng để đầu thai.
Nước sông Vong Xuyên chảy xiết ngừng, thấp thoáng còn thấy những linh hồn đang vùng vẫy gào giữa dòng sông.
Tề Độ Thành hỏi: “Cầu ?”
Trước mắt chỉ một cây cầu vàng, nhưng cầu Mạnh Bà đưa canh như lời đồn. Lão Triệu thấy hoang mang liền : “Lão gia, ngài tiễn đến đây là , đoạn đường tiếp theo là nơi ngài thể tiễn nữa.”
Lão Triệu bảo: “Tiên đường tiên, đường .”