Sau Khi Phân Gia Với mẹ chồng, Xây Nhà Trữ Lương Thịt Đầy Kho - Chương 436
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:28:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong xưởng t.h.u.ố.c đây một khu vực việc nhỏ, chuyên phụ trách ghi chép sổ sách hàng hóa , phát tiền công, chi tiêu lương thực, y phục và vải vóc.
Dù xưởng bàn chải chật chội đến , khu vực nhỏ vẫn hề đổi.
Thủy Thanh đến chiếc bàn dài bằng gỗ, ba nữ nhi trải giấy mực b.út nghiên , nàng nhấn mạnh: “Ba đứa nhớ kỹ, ghi chép hàng hóa xuất nhập và các khoản chi tiêu là việc quan trọng nhất đối với chủ nhà, sổ sách luôn là trọng tâm hàng đầu! Nếu ngay cả sổ sách cũng lộn xộn giả dối, chúng ngay cả cách xem sổ sách cũng , thì bất cứ sinh ý kiếm bao nhiêu tiền mà giao tay cũng thể hỏng, suy bại chỉ là vấn đề sớm muộn, các con chỉ nhớ mà còn ghi khắc trong lòng.”
“Phát tiền công đối với công là quan trọng nhất! Nói cái gì cũng là lời suông, đừng ngại ngùng khi về bạc, bọn họ đến việc chẳng vì kiếm bạc , lẽ nào là vì thuần túy thích việc? Cho nên phát tiền công nhất định đúng hẹn, nếu bọn họ thêm thì đừng những lời hoa mỹ đạo mạo, bạc đưa đủ là thành ý lớn nhất.”
“Khu vực nhỏ , dù là giao cho các con quản lý xưởng, tiệm buôn, trang trại, thậm chí là tiểu gia đình riêng của các con, đều để một góc như thế . Đây là nơi cần đối đãi nghiêm túc nhất, hiểu ?”
Yến Thu hồi chút do dự gật đầu.
Vãn Hạ ngây một chút, chậm hơn một bước.
Thẩm giao xưởng, tiệm buôn trang trại cho bọn họ quản lý, những lời đó là với Yến Thu tỷ tỷ ? Nếu nàng gật đầu quá tự nhiên .
Thủy Thanh về phía Vãn Hạ.
Vãn Hạ vội vàng cam đoan: “Thẩm, con nhớ kỹ ạ!”
Thẩm dạy nàng và dạy con gái ruột của như , bao giờ giấu giếm, nàng nhất định sẽ cố gắng học tập, thể tự kiếm một phần gia nghiệp để báo đáp thẩm.
Thủy Thanh hiểu , Vãn Hạ gật đầu mà nhớ, đây là vì nàng nhận câu “giao xưởng, tiệm buôn” trong lời của nàng ?
Những đứa trẻ nhà nghèo lòng bụng luôn đặc biệt nhạy cảm với vàng bạc tiền tài, sợ chiếm dù chỉ một chút của khác, nếu ba ca của Vãn Hạ lời , chỉ sợ vui mừng che giấu .
Đứa trẻ Vãn Hạ cứng cỏi chăm chỉ, quyết tâm dựa để gây dựng gia nghiệp, chỉ là bất kể thời đại nào, việc tay trắng dựng cơ đồ đều là khó khăn nhất, vốn liếng vốn khởi nghiệp thì đường phát tài sẽ chịu ít khổ hơn.
Những khổ sở cần thiết đương nhiên giảm bớt, nếu sẽ những nỗi khổ bao giờ hết.
Nàng Vãn Hạ, nhẹ giọng : “Con và Yến Thu hồi như , bọn họ cái gì thì con cũng cái đó, ừm, chính xác là sáu đứa các con đều như .”
Vãn Hạ ngước đầu Thủy Thanh, trong khoảnh khắc kinh ngạc đến mức nên mở miệng thế nào.
Ở nhà thẩm lâu như , nàng Yến Thu tỷ tỷ và ba đứa nhi t.ử Giang, Hà, Hồ khác gì , nhưng con trai con gái cũng như bởi vì bọn họ đều là con của tiểu thúc và thẩm nha! Nàng, nàng chỉ là cháu gái của tiểu thúc, thậm chí cháu gái của thẩm, với thẩm hề chút huyết thống nào.
Thủy Thanh bộ dạng kinh ngạc khuôn mặt nhỏ nhắn của nha đầu, nhịn , bổ sung thêm một câu: “Phúc cùng hưởng, khi gặp khó khăn cũng thể nương tựa lẫn .”
Lần nha đầu còn do dự, chút do dự gật đầu.
Yến Thu lúc mới tiến lên, tủm tỉm : “Lát nữa sẽ đến , chúng sắp xếp sổ sách thôi.”
Vãn Hạ cho rằng vàng bạc tiền tài của nhà họ đều là của năm bọn họ, nhưng năm bọn họ đều hiểu đó là của phụ mẫu! Chỉ những thứ tự kiếm mới thuộc về , bọn họ phân biệt rõ ràng.
Tinh Hồi cũng xáp , nhỏ giọng nhắc nhở: “A nương , ba chúng phụ trách là khâu quan trọng nhất, bây giờ là ba chúng cùng phụ trách, đợi sẽ là một quyền nắm giữ! Chúng học và học tâm mới .”
A nương , Đại Giang thích trồng trọt, trồng trọt cũng , bây giờ Đại Giang đến Bắc Đô trồng trọt;
Đại Hà thích ăn buôn bán cũng thích chạy khắp nơi chân trời góc biển, điều cần ;
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-phan-gia-voi-me-chong-xay-nha-tru-luong-thit-day-kho/chuong-436.html.]
Đại Hồ thích sách, mới nhỏ tuổi thể trầm học tập cả ngày.
A nương còn , con đường sinh kế mà nữ t.ử thể lựa chọn ít hơn nam nhân, nhưng trong những việc thể ở đây, mạnh cũng thể đạt thành tựu, quản lý sản nghiệp trong chính sảnh là một trong đó.
Việc đại tỷ học nhất, cũng học nhanh, chỉ nàng là lo lắng, ai, nàng thể kéo chân !
Thủy Thanh vẻ mặt sầu não của nhị nữ nhi thì bật : “Chuyện giao cho các con, dạo một vòng chỗ khác, đợi ban đêm báo cáo sổ sách cho là , cũng như .”
Nàng tốn công vun trồng kế nghiệp, chẳng lẽ buông tay !
Việc gì cũng tự ôm đồm, hài t.ử thể trưởng thành, bản cũng sẽ mệt c.h.ế.t.
Ba tỷ Thủy Thanh xong liền dứt khoát rời , hề tỏ lo lắng bọn họ sẽ hỏng, trong lòng vô cùng hoảng hốt.
“Đại tỷ, bây giờ? Việc cần hôm nay nhiều hơn đây nhiều nha.” Tinh Hồi căng thẳng hỏi.
Trước đây việc A nương giao cho bọn họ hoặc là quan trọng, hoặc là nàng bên cạnh trông coi, thể tùy thời đổi, bây giờ A nương quản hỏi, nếu bọn họ sai thì sửa đổi thế nào?
Yến Thu hít sâu một , trấn tĩnh tâm thần, an ủi hai cũng là an ủi chính : “Không , chúng cứ theo những gì A nương dặn dò đó!”
Sớm muộn gì cũng một gánh vác, phụ mẫu tuổi càng ngày càng cao, bọn họ gánh vác nổi, nếu lúc phụ mẫu già yếu những hưởng phúc, mà còn chạy theo bọn họ dọn dẹp đống hỗn độn.
Mà nàng với tư cách là trưởng tỷ, càng gương .
Vãn Hạ cũng theo đó trấn tĩnh tâm thần hoảng loạn, đáp: “Ừm, chúng !”
Tinh Hồi suýt , Đại tỷ trầm thì thôi , Tiểu còn nhỏ hơn nàng nhiều mà cũng trầm hơn nàng!
Khoảng cách giữa với , quả nhiên lớn, chẳng lẽ là phế vật mà A nương từng .....
Thủy Thanh là dạo một vòng chỗ khác, thực tế cũng nhàn rỗi—bây giờ đang là giai đoạn khởi đầu, nếu cẩn thận nắm bắt và quy hoạch , thể thua đến mức còn một cái quần lót để mặc.
Nàng triệu tập tất cả phụ nữ trong xưởng trong phòng, sắp xếp công việc mà họ phụ trách.
Toàn bộ việc cán bàn chải đều thuê ngoài, những phụ nữ đây phụ trách mài giũa và đục lỗ đều thể rảnh rỗi.
Những hán t.ử chịu trách nhiệm c.h.ặ.t và chẻ trúc cũng cần kéo trúc về sân nữa, bọn họ khi c.h.ặ.t xong thì tự kéo về sân nhà , sân chính sảnh là nơi việc.
Mà cán bàn chải do nhà đều thể đổi lấy bạc, ở nhà việc giống như cho xưởng, thậm chí thể kiếm nhiều hơn, dù thì ở xưởng tiền công cố định mỗi ngày là hai mươi ba văn, về nhà là càng nhiều hưởng càng nhiều!
Làm nhiều thì kiếm nhiều.
Vì thế, tiền công của những công nhân tại xưởng bàn chải tăng lên. Ít nhất thì họ cũng phụ trách kỹ thuật cốt lõi, nếu kiếm còn bằng công việc ngoài thì chi bằng về nhà luôn .
Thủy Thanh tuyên bố: “Những phụ trách đ.á.n.h bóng và đục lỗ, lát nữa hãy dạy cho những từ trong thôn lên học. Bắt đầu từ hôm nay, các ngươi cần công đoạn đ.á.n.h bóng và đục lỗ nữa. Xưởng chúng chỉ cần phụ trách hai bước cuối cùng là đủ.
Ngoài , tiền công của tất cả nhân công trong xưởng tăng lên ba mươi văn một ngày.”