Sau Khi Sống Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Hoàng Đế - Chương 56: Ta vốn đã tâm duyệt cô nương, sao gọi là lỡ dở.
Cập nhật lúc: 2026-01-25 10:56:28
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Mật ngày tháng ghi thư, nếu Ninh Châu khởi hành từ sáng nay thì đến chập tối sẽ tới hành cung.
Nàng lên đỉnh màn, trong đầu thoáng qua vô vàn suy nghĩ.
Thôi ma ma bưng bát canh hầm xong bước , mấy ngày nay bà thấy Tam cô nương tinh thần sa sút, lúc nào cũng mơ màng buồn ngủ, như thể tỉnh . Bà lén tìm Cố viện phán kê thêm t.h.u.ố.c, nhưng ông chỉ tâm bệnh chữa bằng tâm d.ư.ợ.c, uống bao nhiêu t.h.u.ố.c cũng vô ích.
Bà cũng hiểu tại Tam cô nương nặng lòng đến thế, công cứu giá chẳng là chuyện ?
Thôi ma ma nhẹ nhàng : "Cô nương, uống chút canh gà ác hầm táo đỏ , ninh nhỏ lửa cả đêm thơm lắm."
Khương Mật định ăn, nhưng nàng nếu cứ chìm đắm trong cảm xúc tiêu cực thì thể sẽ càng tồi tệ hơn. Sau khi Tiêu Hoài Diễn rời , khoảnh khắc nàng cảm thấy mệt mỏi rã rời, buông xuôi tất cả, cứ chìm giấc ngủ, tỉnh cũng . Như sẽ đối mặt với chuyện tiến cung và tai họa nữa.
ông trời cho nàng cơ hội sống , nàng bỏ cuộc như . Dù sự giãy giụa của nàng tác dụng gì , nhưng thà gì đó còn hơn gì.
Nếu thành công, thì cũng chẳng thể tệ hơn kiếp .
Khương Mật gật đầu: "Đỡ con dậy."
Thôi ma ma và Thu Ngọc đều vui mừng, cô nương chịu ăn là .
Khương Mật uống vài ngụm canh, lấy chút sức, nàng : "Thôi ma ma, Tiết cô nương phủ Trấn Quốc công sẽ đến hành cung, ma ma sắp xếp cho ở viện gần đây nhé."
Thôi ma ma gật đầu: "Cô nương yên tâm, lão nô sẽ sắp xếp thỏa. Tiết cô nương đến bầu bạn với cô nương cũng , đỡ buồn chán."
Khương Mật uống hết bát canh nhỏ, nghỉ ngơi một lát .
Khi nàng tỉnh , trong phòng lên đèn.
Có tiếng động sột soạt vang lên, Khương Mật sang, thấy một tiểu cô nương đang bên bàn ăn điểm tâm, phủi vụn bánh tay, định uống nước thì đầu bắt gặp ánh mắt của Khương Mật.
Tiết Ninh Châu vội vàng chuyện, bánh trong miệng kịp nuốt xuống khiến nàng ho sù sụ.
Khương Mật bất đắc dĩ : "Ninh Châu, uống nước xong hãy , kẻo nghẹn."
Tiết Ninh Châu bưng chén uống một cạn sạch, vỗ n.g.ự.c xuôi khí, uống nốt chỗ nước còn mới thấy thoải mái.
Nàng chạy vội đến bên giường, nắm tay Khương Mật: "Khương tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng tỉnh . Muội đợi tỷ cùng dùng bữa tối đấy."
Khương Mật lắc đầu: "Ninh Châu, đường vất vả, đừng đợi tỷ, tỷ cũng chẳng ăn bao nhiêu."
Tiết Ninh Châu đưa tay chạm mặt Khương Mật, xót xa: "Khương tỷ tỷ, tỷ gầy . Thôi ma ma bảo khuyên tỷ ăn nhiều . Tỷ ăn cùng , ăn tỷ thấy ngon miệng."
Khương Mật lay chuyển Tiết Ninh Châu, đành để Thôi ma ma dọn bữa tối .
Tiết Ninh Châu giữ quy tắc im lặng khi ăn, ăn ríu rít trò chuyện với Khương Mật.
Nhìn nàng ăn uống ngon lành, tâm trạng Khương Mật cũng thoải mái hơn đôi chút.
Khương Mật ăn chút cháo yến sào buông đũa.
Không lâu , Diệp y nữ bưng t.h.u.ố.c sắc xong .
Tiết Ninh Châu bát t.h.u.ố.c đen sì to tướng mà nhăn mặt, mùi t.h.u.ố.c nồng nặc đắng ngắt ngửi từ xa thấy sợ.
Không ngờ Khương tỷ tỷ uống cạn một đổi sắc mặt.
Nàng rùng .
Đắng đến thế nào chứ!
Khương Mật ngậm một miếng mứt quả, vẻ mặt nhăn nhó của Tiết Ninh Châu : "Ninh Châu, đây ."
Tiết Ninh Châu cầm miếng bánh sơn tra xuống bên giường, đưa cho Khương Mật, Khương Mật bảo nàng ăn , nàng liền c.ắ.n một miếng.
Khương Mật hỏi: "Ninh Châu, Thế t.ử hộ tống đến hành cung ?"
Tiết Ninh Châu gật đầu: " ạ, Thế t.ử ca ca tiện thăm tỷ, còn bảo gửi lời hỏi thăm nữa! Hôm đó tỷ lạc trong rừng, Thế t.ử ca ca cứ tìm tỷ mãi.
Đến khi quan binh phong tỏa núi, tin tức của tỷ, ca ca mới chịu rời ."
Khương Mật im lặng hồi lâu, Tiết Ninh Châu ăn hết miếng bánh tay.
Tiết Ninh Châu ở quá lâu, trò chuyện với Khương Mật một lúc thấy nàng buồn ngủ liền về phòng.
Vừa về đến viện Khúc Phong, Tiết Ninh Châu thấy tiếng tiêu du dương.
Nàng xách váy chạy tới, thấy Thế t.ử ca ca đang dựa gốc cây thổi tiêu.
Tiết Ninh Châu lẳng lặng hết khúc nhạc, mắt sáng long lanh Tiết Tĩnh Lâm: "Thế t.ử ca ca, thổi tiêu quá."
Tuyền Lê
Tiết Tĩnh Lâm thu tiêu , : "Chịu về ? Ta còn tưởng định ngủ bên đó chứ."
Tiết Ninh Châu lắc đầu: "Khương tỷ tỷ còn ốm, tinh thần , thể phiền tỷ mãi ."
Tiết Tĩnh Lâm về phía cung điện chìm trong bóng tối, hỏi: "Vết thương của cô nương vẫn đỡ ?" Đã bao nhiêu ngày , lẽ đỡ hơn chứ.
"Vết thương lưng Khương tỷ tỷ hình như đỡ hơn, nhưng trông vẫn yếu lắm." Giọng Tiết Ninh Châu trầm xuống: "Thế t.ử ca ca, cảm thấy Khương tỷ tỷ vui."
Tiết Tĩnh Lâm : "Sao nghĩ ?"
"Muội cũng rõ nữa, chỉ cảm thấy tỷ vui. Thế t.ử ca ca, cách nào dỗ Khương tỷ tỷ vui lên ?"
...
Trong giấc mơ, Khương Mật lờ mờ thấy tiếng tiêu, nhưng nhanh biến mất.
Sáng hôm nàng tỉnh dậy sớm hơn thường lệ, hình như thấy tiếng Ninh Châu và Thu Ngọc chuyện.
Một lát , Khương Mật thấy Tiết Ninh Châu và Thu Ngọc cùng bước , Tiết Ninh Châu vẻ mặt bí hiểm: "Khương tỷ tỷ, chuẩn cho tỷ một bất ngờ. Đảm bảo tỷ xem xong sẽ thích!"
Nói xong chạy biến .
Thu Ngọc vẻ mặt bất đắc dĩ, đến hầu hạ Khương Mật rửa mặt chải đầu, bưng bữa sáng lên.
Khương Mật uống một ngụm nước mật ấm, hỏi: "Ninh Châu định gì thế?"
Thu Ngọc đáp: "Tiết cô nương hình như tìm mấy nhạc công đến đàn hát cho cô nương . Cô nương, nếu thấy ồn ào, để nô tỳ khuyên Tiết cô nương nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-song-lai-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-hoang-de/chuong-56-ta-von-da-tam-duyet-co-nuong-sao-goi-la-lo-do.html.]
Khương Mật : "Không , mãi cũng chán, khúc nhạc cũng ."
Thu Ngọc khoác áo choàng cho Khương Mật, đỡ nàng từ từ dậy, tránh động vết thương, nghiêng dựa gối mềm.
Bức bình phong phía dời , bằng một tấm màn vải tối màu, diễn trò núp tấm màn đó.
Tiết Ninh Châu xuống cạnh Khương Mật, vỗ tay: "Bắt đầu ."
Tiếng nhạc nổi lên, tấm màn sáng lên, một cái bóng điều khiển bằng dây từ trong bóng tối chạy ngoài sáng, kỹ thì là một con hồ ly trắng. Nó chạy trong rừng, chạy vội, đ.â.m sầm một thư sinh đang sách gốc cây, ngã chỏng vó.
"Chít chít chít..." Hồ ly trắng lăn lộn mặt đất.
Tiết Ninh Châu che miệng khúc khích.
Khương Mật hiểu , Tiết Ninh Châu chuẩn cho nàng xem một vở múa rối bóng.
Nghệ nhân múa rối tấm màn tay nghề cao, bắt chước tiếng , tiếng hồ ly đều giống y như thật.
Khương Mật cứ tưởng câu chuyện sẽ giống như trong các thoại bản, hồ ly trắng thư sinh cứu sẽ hóa thành mỹ nữ báo ân, nào ngờ vở kịch theo lối mòn đó.
Hồ ly trắng đúng là thư sinh cứu, tránh sự truy bắt, nuôi nấng t.ử tế.
Nó cũng thực sự báo ân, nửa đêm bắt trộm gà, ném cửa nhà thư sinh.
Hôm hàng xóm đến bắt đền.
Thư sinh mắng hồ ly, hồ ly lăn lộn xin tha, khiến thư sinh mủi lòng, cũng khiến Tiết Ninh Châu và Khương Mật bật .
Hồ ly nhỏ hóa thành , cách báo ân của nó gây đủ chuyện dở dở , khiến thư sinh bất lực nỡ trách phạt.
Cuối cùng, hồ ly báo ân xong, từ biệt thư sinh trở về rừng, một con hồ ly tự do tự tại.
Tiếng nhạc dừng , nhạc công lui , chỉ còn nghệ nhân điều khiển con rối hồ ly biến mất trong rừng cây.
Tiết Ninh Châu xem , thắc mắc: "Sao để nó theo thư sinh mãi mãi chứ! Thư sinh dù lấy nương t.ử cũng sẽ đối với hồ ly mà!"
Một giọng trong trẻo vang lên: "Bởi vì nó thích tự do tự tại hơn."
Khương Mật giọng , vẻ mặt kinh ngạc, chỉ thấy từ tấm màn bước một , tay cầm con rối hồ ly trắng, khuôn mặt thanh tú vương nét nhàn nhạt.
"Tiết thế t.ử!" Khương Mật ngờ nghệ nhân múa rối là Tiết thế t.ử.
Tiết Tĩnh Lâm chắp tay hành lễ: "Khương cô nương, mạo , mong cô nương thứ ."
Tiết Ninh Châu : "Khương tỷ tỷ, bất ngờ ?"
Đối với Khương Mật, quả thực là bất ngờ.
Nàng đang gặp Tiết thế t.ử một .
Tiết Ninh Châu qua giữa hai , dậy : "Muội xem bữa trưa chuẩn xong ." Nói xong liền chạy .
Lúc trong phòng chỉ còn Khương Mật và Tiết Tĩnh Lâm.
Tiết Tĩnh Lâm Khương Mật, chiếc áo choàng màu mơ càng tôn lên làn da trắng muốt của nàng, cả trông thật mong manh, giữa hai hàng lông mày vương nét sầu muộn khiến kìm che chở.
Khương Mật là hợp lẽ, cũng chút tự nhiên. nàng nếu lúc , e là sẽ còn cơ hội nữa.
"Vết thương của Khương cô nương đỡ hơn ?"
"Vết thương của Tiết thế t.ử đỡ hơn ?"
Hai đồng thanh hỏi.
Cả hai cùng ngẩn , Tiết Tĩnh Lâm : "Vết thương nhỏ tay khỏi từ lâu . Ngược vết thương của cô nương nghiêm trọng, tĩnh dưỡng cẩn thận."
Khương Mật: "Cảm tạ Thế t.ử quan tâm."
Tiết Tĩnh Lâm : "Hôm nay tự ý diễn vở múa rối cho cô nương xem, thực sự đường đột. Ninh Châu thấy cô nương vẻ vui, nghĩ cách chọc cô nương . Cứ tưởng con bé ham chơi tự xem mượn danh nghĩa cô nương. thấy cô nương dường như tâm sự, vây hãm trong đó. Vở kịch chỉ thể cô nương vui vẻ chốc lát, chứ giải nỗi sầu của cô nương. Không Khương cô nương nguyện ý , thể giúp cô nương giải ưu."
Thấy Khương Mật im lặng, tiếp: "Khương cô nương đừng quên, còn nợ cô nương một lời hứa."
Khương Mật siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay, ngẩng đầu Tiết Tĩnh Lâm: "Thế t.ử thực sự chuyện gì cũng thể giúp ?"
Tiết Tĩnh Lâm đáp: "Cô nương , giúp ?"
Khương Mật hít sâu một , giọng vì căng thẳng mà khô khốc: "Nếu cung, Thế t.ử cũng thể giúp ?"
Tiết Tĩnh Lâm lộ vẻ ngạc nhiên, ánh mắt Khương Mật thêm vài phần nghiêm túc.
"Tại Khương cô nương suy nghĩ ? Thứ cho mạo , tổ mẫu Thái hậu nương nương ý đưa cô nương cung, nay cô nương công cứu giá, việc một vị trí trong hậu cung là điều dễ như trở bàn tay. Sao cô nương nảy sinh ý định cung?"
Khương Mật khỏi nản lòng, nàng lời sẽ khiến nghi hoặc và chùn bước. Xem Tiết thế t.ử giúp .
Tiết Tĩnh Lâm vẫn luôn quan sát thần sắc của Khương Mật, : "Cô nương , cách cũng dùng ."
Khương Mật thấy thái độ chân thành, bình tĩnh tự tin, dường như dọa sợ?
Nàng cụp mắt con hồ ly nhỏ tay , khẽ : "Có lẽ cũng cùng suy nghĩ với con hồ ly ."
Ánh mắt Tiết Tĩnh Lâm d.a.o động, trầm giọng : "Nếu cô nương thực tâm cung, một cách, chỉ cô nương nguyện ý ?"
Khương Mật: "Thế t.ử cứ ."
Tiết Tĩnh Lâm: "Khương cô nương, nguyện kết với phủ Trấn Quốc công ?"
Vẻ mặt Khương Mật phức tạp, nàng ngờ Tiết Tĩnh Lâm chủ động đề cập.
Nàng hiểu rõ, cung, trừ khi là gả chồng . Mà phu quân đó gia thế đủ để bảo vệ nàng và gia đình nàng.
Phủ Trấn Quốc công và Chiêu Dương Đại trưởng công chúa, khai quốc công thần là hoàng quốc thích, đây chắc chắn là lựa chọn nhất hiện tại.
Thấy Khương Mật im lặng hồi lâu, Tiết Tĩnh Lâm : "Là đường đột . Nếu cô nương thấy , ... ..."
Khương Mật khó khăn mở miệng: "Thế t.ử sợ lỡ dở nhân duyên ?"
Tiết Tĩnh Lâm nhẹ nhõm: "Ta vốn tâm duyệt cô nương, gọi là lỡ dở."
---