Sau Khi Sống Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Hoàng Đế - Chương 79: Nhưng hắn nào phải biểu huynh của nàng
Cập nhật lúc: 2026-01-27 05:35:57
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự xuất hiện của Khương Mật khiến Tô phủ cực kỳ coi trọng.
Viện của Tô lão thái thái chật ních các phu nhân và tiểu thư của các chi. Tô lão thái thái sinh hai nam một nữ, Tô thị chính là con gái út của bà.
Người Tô gia sớm tò mò về Khương Mật, đích trưởng nữ của nhị phòng do nguyên phối sinh , Thái hậu sủng ái, còn hứa hôn với thế t.ử Trấn Quốc công. Một cô nương phận như cùng Tô thị về Tô phủ khiến bọn họ đều cảm thấy vẻ vang lây.
Khi Khương Mật theo Tô thị bước , mắt trong phòng đều sáng rực lên.
Mỹ nhân Giang Nam tuy nhiều, nhưng dung sắc cỡ quả thực hiếm thấy, mỗi cái nhíu mày nụ đều kiều mỵ ngây thơ, khiến thấy thương.
Tô lão thái thái vui mừng khôn xiết, tiếng rộn rã khắp phòng.
Khương Mật cũng quen với nhà họ Tô, nhận mặt các thái thái, cô nương, thiếu phu nhân của đại phòng và nhị phòng.
Chẳng bao lâu , mấy vị thiếu gia cũng tới, trong đó nhị biểu ca mà A Dung từng nhắc đến.
Đại công t.ử thành gia lập thất, trông khá chững chạc; Nhị công t.ử đôi mắt hoa đào, mở miệng dỗ lão thái thái tít mắt; Tam công t.ử mười lăm mười sáu tuổi, trông vẻ ngượng ngùng.
Khương Mật và Khương Dung cùng hành lễ với họ, ba vị công t.ử đều quy củ đáp lễ, họ nán lâu liền xin phép lão thái thái cáo lui.
Khương Mật Tô lão thái thái giữ dùng cơm trưa, đó Tô thị và Khương Dung đưa về viện sắp xếp cho nàng.
Viện bài trí thanh u nhã nhặn, nét giống viện Nguyên Chỉ của nàng, thể thấy tốn ít tâm tư.
Đám nha Thu Ngọc, Hạ Nhược đều ùa đón.
Tô thị dặn dò Khương Mật nghỉ ngơi cho khỏe, vốn định đưa Khương Dung cùng, nhưng Khương Dung xưa nay ngoan ngoãn nằng nặc ở với a tỷ.
Khương Mật xoa đầu A Dung chiều theo ý nàng, Tô thị đành rời .
Khương Mật chuyện với đám Thu Ngọc một lát, thấy Hương Vân đang phía , bèn bảo Thu Ngọc đưa nàng an trí .
Khương Mật chút mệt, giường ngủ trưa cùng Khương Dung. Nàng nhắm mắt hỏi: “A Dung, thấy Bùi đại nhân là thế nào?”
Khương Dung vốn đang mơ màng sắp ngủ, a tỷ hỏi thì đáp ngay cần suy nghĩ: “Là ạ! Ngài từng giúp a tỷ, cũng từng cứu , nên là ạ!”
Khương Mật lời Khương Dung, thầm nghĩ: Nếu kiếp khi Khương gia lụi bại, Bùi Trì ép nạp , còn cảm thấy là nữa ?
Khương Dung dụi mắt: “A tỷ, còn nhờ Bùi đại nhân gửi nút bình an cho tỷ, tỷ gặp Bùi đại nhân ?”
Khương Mật im lặng một lát đáp: “Vẫn .”
Khương Dung chút tiếc nuối: “Không a tỷ, để tết cho tỷ cái khác.”
Khương Mật mỉm : “Được , mau ngủ .”
...
Mấy ngày trôi qua, Khương Mật đợi Tiết thế t.ử tới, nhưng nhận thư phái gửi sang.
Khương Mật mở xem, đầu thư là những lời hỏi thăm ân cần, phía rằng vài việc lỡ dở nên vẫn còn ở Tô Châu, thọ yến của Tô lão thái thái e là kịp tới, nhưng chuẩn lễ mừng thọ. Cuối thư đợi đến Kim Lăng sẽ tới gặp nàng.
Khương Mật gấp thư , trong lòng cứ nhớ tới khuôn mặt đứa bé . Nàng chút thấu Tiết thế t.ử, cũng đây rốt cuộc trùng hợp .
Nàng bên án thư, cầm b.út hồi âm, xong vài lời, cuối cùng thêm một câu: “Thế t.ử, khi nào ngài hồi kinh?”
Trấn Quốc công phủ, Chiêu Dương Đại trưởng công chúa, Ninh Châu đều ở kinh thành, Tiết thế t.ử là vướng bận ở đó.
Khương Mật xong, bèn đưa cho Thu Ngọc chuyển cho đưa tin, nhờ chuyển tới tay Tiết thế t.ử.
...
Chớp mắt đến ngày đại thọ của Tô lão thái thái, trong Tô phủ chăng đèn kết hoa, khí vui mừng náo nhiệt.
Từ sớm tinh mơ mời gánh hát nổi tiếng về xướng khúc.
Trên tiệc thọ, nhà họ Tô lượt dâng lễ mừng thọ cho lão thái thái, vật quý giá, cũng vật tự tay , ai nấy đều dốc hết tâm ý.
Tiết Tĩnh Lâm phái gửi tặng một đôi ngọc như ý vạn thọ, khiến Tô lão thái thái bất ngờ vui vẻ.
Người Tô gia đều Tiết thế t.ử tặng lễ là nể mặt Khương Mật.
Khương Mật cũng dâng lên lễ vật chuẩn sẵn.
Thấy lễ vật dâng gần xong.
Lúc quản gia Tô phủ vội vã bước bẩm báo: “Lão thái thái, bên ngoài đến tặng lễ, là do biểu của Khương cô nương phái tới.”
Khương Mật thì sững sờ. Biểu của nàng ư?
Tô lão thái thái và Tô thị đều ngạc nhiên, vội bảo quản gia mời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-song-lai-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-hoang-de/chuong-79-nhung-han-nao-phai-bieu-huynh-cua-nang.html.]
Khương Mật thấy một gã sai vặt lạ mặt, tay bê một hộp gỗ t.ử đàn. Hắn mở hộp , : “Chúc lão thái thái phúc như Đông hải, thọ tỷ Nam sơn. Công t.ử nhà dâng tặng một bức tượng Ngọc Quan Âm.”
Ánh mắt đều đổ dồn bức tượng Ngọc Quan Âm . Bức tượng điêu khắc sống động như tự tỏa phật quang, chất ngọc cực phẩm, qua là giá trị liên thành.
Dẫu cho Tô gia là cự phú bậc nhất vùng , cũng từng chiêm ngưỡng pho tượng Ngọc Quan Âm nào cực phẩm đến thế.
Tô lão thái thái rời khỏi chủ vị, vịn tay nha bước đến pho tượng Ngọc Quan Âm. Bà thậm chí chẳng dám chạm tay , ánh mắt đầy vẻ thành kính, miệng lẩm bẩm:
“Thứ ... thứ quả thực quá quý giá.”
Tô lão thái thái sang Khương Mật, thần tình chút kích động: “Khương cô nương, lễ vật biểu ca cô nương gửi tặng thực sự quá mức quý trọng .”
Ánh mắt Khương Mật cũng dừng pho tượng ngọc . Các biểu của nàng đều ở tận Thanh Châu xa xôi, thể ngày sinh thần của Tô lão thái thái, càng đừng đến việc tặng pho Ngọc Quan Âm cỡ .
Tác phong việc thế , ngược giống hệt một .
nào biểu của nàng.
Khương Mật nhận Tô lão thái thái vô cùng yêu thích pho tượng , bèn : “Lễ mừng thọ cốt ở tấm lòng, lão thái thái cứ nhận lấy ạ.”
Tam công t.ử Tô gia là Tô Cảnh Thần cũng phụ họa theo: “Tổ mẫu, Khương cô nương , cứ vui vẻ mà nhận lấy. Cháu đây vẫn còn một món lễ tặng nữa đấy!”
Tô lão thái thái lúc mới từ chối nữa, sai cẩn thận đưa Ngọc Quan Âm trong phật đường.
Sau đó bà sang hỏi Tô Cảnh Thần: “Thằng nhóc con chuẩn trò gì nữa đây?”
Tô Cảnh Thần : “Đã châu ngọc phía , cháu vất vả lắm mới tìm bức ‘Ma Cô hiến thọ đồ’ , tổ mẫu thích .”
Tô Cảnh Thần mở bức tranh , mặt đều đổ dồn mắt .
Rất nhanh thấy lạc khoản, kinh hỉ reo lên: “Nhị ca ca, đây là bức ‘Ma Cô hiến thọ đồ’ của Vân Khanh đại sư ?”
“Thế mà là b.út tích thực của Vân Khanh đại sư!”
“Bức tranh đáng giá ngàn vàng, cầu còn đó!”
Tô lão thái thái bảo Tô Cảnh Thần mang tranh gần chút nữa, tỉ mỉ ngắm các tiên nữ dâng thọ trong tranh. Đây đúng là phong cách quen thuộc của Vân Khanh đại sư, tiên tư yểu điệu, thoát tục.
Khương Mật là yêu tranh, nàng vốn cực kỳ yêu thích tranh của Vân Khanh đại sư. Bức “Mẫu đơn mỹ nhân đồ” khi đại sư qua đời, nàng cũng từng mô phỏng .
Khi thấy Tô Cảnh Thần lấy bức “Ma Cô hiến thọ đồ” , nàng liền sững sờ.
Bởi vì kiếp , nàng từng thấy bức tranh ở chỗ Tiêu Hoài Diễn. Tiêu Hoài Diễn từng với nàng, nguyên bản góc bên trái của bức tranh một vết ấn ký, là do ấu t.ử của Vân Khanh đại sư lúc chơi đùa vô tình quệt . Hắn phân biệt thật giả, chỉ cần ấn ký đó.
Tuyền Lê
bức mà Tô Cảnh Thần đang cầm, góc trái bên sạch sẽ trơn tru, ngay cả vân mây chân tiên t.ử so với bức trong cung cũng chút khác biệt nhỏ. Nhìn những nàng Ma Cô dâng thọ , nét b.út quả thực giống phong cách Vân Khanh đại sư, nhưng nếu là thực sự từng mô phỏng b.út tích của đại sư sẽ nhận điểm khác biệt.
Khương Mật thấy Tô lão thái thái vui vẻ như , nghĩ đến Tô nhị công t.ử mấy ngày nay tuy đồn hành sự chút phóng khoáng trói buộc, nhưng đối với lão thái thái cực kỳ hiếu thuận.
Cho nên thể nào cố ý mua hàng giả về để lừa gạt lão thái thái .
Sau khi tiệc tan, Khương Mật lén tìm gặp Tô thị, nàng hỏi: “Thái thái bức tranh của Tô nhị công t.ử là lấy từ ?”
Tô thị đáp: “Đường Đường cũng mua tranh ? Ta tranh của Cảnh Thần là mua ở ‘Hữu Viên’. Nó còn khoe tiệc là tốn cả vạn lượng bạc mới mua b.út tích thực đấy, vét sạch cả cái kho riêng của nó .”
Khương Mật nghi hoặc: “‘Hữu Duyên’?”
Tô thị đáp: “Là chữ ‘Hữu’ trong ‘ứng hữu tận hữu’ (cái gì cũng ), cũng thể hiểu là ‘hữu cầu tất ứng’ (cầu gì nấy). Tên là ‘Hữu Viên’. Mấy năm gần đây, Hữu Viên cực kỳ ưa chuộng ở Kim Lăng, lui tới đều là những kẻ lắm tiền nhiều của, ngay cả ít quan quyến cũng đến ủng hộ. Trong viên đủ loại kỳ trân dị bảo bất ngờ, cũng những loài hoa cỏ quý hiếm khó tìm, cảnh trí . Muốn viên giao dịch đều quen dẫn dắt mới . Bên trong cái , cái vui, cái gì cũng . Cảnh Thần ném ít bạc đó , vài ngàn thì cũng cả vạn lượng, nó mà cứ tiêu pha thế thì chẳng còn bạc mà cưới vợ nữa .”
Tô gia tuy tiền, nhưng cũng chịu nổi cách tiêu xài . Lần bỏ nhiều bạc như mua tranh thật của Vân Khanh đại sư là để dỗ lão thái thái vui, nên nhị tẩu của nàng mới nhịn phát tác.
Khương Mật : “Tô nhị công t.ử đều mua đồ ở đó ? Có thể để con xem thử ?”
Tô thị hiểu tính Khương Mật, cũng với phận của nàng thì thứ gì mà từng thấy qua, cứ hỏi mãi về đồ Cảnh Thần mua.
Tô thị hỏi: “Đường Đường, chỗ nào ?”
Khương Mật đáp: “Thái thái, nếu Tô nhị công t.ử thực sự còn mua cả thư họa cổ đổng ở đó, bảo mang tới cho con xem thử ạ.”
Tô thị dám chậm trễ, lập tức sai tìm Tô Cảnh Thần tới.
Tô Cảnh Thần im lặng hết lời Khương Mật , chút dám tin. Bốn món đồ cổ mua về, chỉ một món là thật, hơn nữa giá trị căn bản xứng với tiền bỏ .
Điều khiến khó chấp nhận nhất là bức tranh Vân Khanh đại sư dâng tặng tổ mẫu là đồ giả...
Thế nhưng vị tiểu cô nương mắt chỉ điểm sai của từng món đồ, càng càng thấy nàng lý.
Huống hồ là cháu gái Thái hậu, chẳng lý do gì để lừa .
Tô Cảnh Thần trầm mặc hồi lâu : “Khương cô nương, tin lời cô. ‘Hữu Viên’ giao thiệp với ít đạt quan quý nhân, đây cũng là lý do tin tưởng họ. Ta chỉ là họ cố tình bán đồ giả cho riêng , là đồ trong đó đa phần đều là giả, cốt để lừa gạt những thương nhân học đòi văn vẻ, bắt quàng quen với quan phủ như chúng . Nhất là cái danh ‘hữu cầu tất ứng’ của Hữu Viên, còn , gì là đáp ứng , ngay cả quan cũng , miễn là trả đủ giá.”
“Nếu Khương cô nương chê, thể cùng một chuyến đến ‘Hữu Viên’ xem thử ? Vừa khéo mấy của Bách Hoa Viên trong đó đang nở rộ, đến ngắm cảnh.”