SAU KHI TA VÀ TỶ TỶ CÙNG LÊN NHẦM KIỆU HOA - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:15:32
Lượt xem: 4,629

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 2

 

Lần thứ hai nũng, vẫn lạnh mặt: “Tối qua , .”

 

Đào Sương cũng thường với , cuối cùng vẫn thua nũng của .

 

Vì thế, tiếp tục nũng.

 

Hoắc Lẫm dùng đôi mắt đen sắc bén , :

 

“Nếu hôm nay cuốn sổ quản gia nàng nộp quá xuất sắc, nghi ngờ lấy nhầm .”

 

Cuốn sổ là do Đào Sương .

 

Tỷ tỷ thể cùng lúc quản lý hơn trăm cửa hàng, một tòa phủ tướng quân đối với nàng mà chỉ là chuyện nhỏ, nên việc Hoắc Lẫm khen ngợi cũng là lẽ đương nhiên.

 

Hoắc Lẫm dễ lừa như nghĩ.

 

Để manh mối, thêm lời nào, chỉ lặng lẽ tháo trâm cởi vòng.

 

Trong lòng uất ức đến cực điểm, đến cả vành mắt cũng đỏ lên.

 

Hoắc Lẫm khẽ thở dài.

 

“Thôi . Dù nàng giỏi giang đến , cũng chỉ là một tiểu cô nương mười sáu tuổi.”

 

“Chỉ là mặt ngoài, nũng như thế.”

 

Ta ngờ đổi ý.

 

, khác với Đào Sương, nên những việc khác, dám tùy tiện mở miệng nữa.

 

Chỉ viên phòng là khác.

 

Đào Sương , cùng Hoắc Diễm viên phòng vui.

 

Vậy thì… Hoắc Lẫm hẳn cũng sẽ đồng ý chứ?

 

Ta đem cuốn sách đưa cho .

 

“Đêm nay, chúng theo sách mà viên phòng, ?”

 

Sắc mặt Hoắc Lẫm biến đổi, nhíu mày hỏi:

 

“Thứ nàng lấy từ ?”

 

“Muội cho .”

 

Hoắc Lẫm sững .

 

“Muội , nàng cùng của ngươi chuyện , vui.”

 

“Ta hiếu kỳ, cũng thử.”

 

“Trong sách, đều mặc y phục, giúp ngươi cởi nhé?”

 

Hoắc Lẫm gì.

 

Ta cho rằng đồng ý.

 

Liền nhanh tay cởi dây áo trong của .

 

Lồng n.g.ự.c rắn chắc, đường nét cơ bắp rõ ràng, bộ hiện mắt .

 

Ta sững sờ đến ngây .

 

Rất lâu , từng vô tình thấy mã phu trong nhà tắm cho ngựa, cũng cởi trần nửa .

 

thể Hoắc Lẫm hơn mã phu quá nhiều.

 

n.g.ự.c vài vết sẹo, nhưng hề , trái mang theo dã tính và sức mạnh.

 

Ta kìm , dùng ngón tay trắng mịn khẽ chạm lên n.g.ự.c .

 

“Phu quân, chỗ của ngươi… thật lớn, hình như còn lớn hơn của .”

 

Hơi thở Hoắc Lẫm chợt khựng .

 

Hắn bàn tay mềm mại của , liếc sang n.g.ự.c , yết hầu sắc bén liên tục chuyển động.

 

Ta tiếp tục cởi thắt lưng .

 

tay đặt lên đai quần, Hoắc Lẫm liền giữ lấy tay , giọng khàn :

 

“Nàng còn quá nhỏ. Chờ nàng lớn thêm chút, chúng hãy viên phòng.”

 

Ta hiểu.

 

còn nhỏ hơn , nàng và của ngươi sớm viên phòng .”

 

lớn, nàng sẽ chịu nổi.”

 

“Hả? Ta ngươi lớn tuổi hơn , nhưng , chê ngươi già .”

 

Hoắc Lẫm khẽ ho một tiếng, gương mặt lạnh lùng thoáng hiện một vệt đỏ nhạt.

 

“Ta là lớn tuổi.”

 

“Vậy là lớn chỗ nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ta-va-ty-ty-cung-len-nham-kieu-hoa/chuong-2.html.]

 

“……”

 

“Đừng hỏi nữa. Ngủ sớm .”

 

Hoắc Lẫm đặt xuống giường, dùng chăn quấn kín , xuống bên cạnh.

 

Trước ngủ như cũng chẳng .

 

ở trong phủ buồn đến mức sắp mốc meo .

 

Ta khó khăn lắm mới , khỏi phủ cũng chuyện thú vị như .

 

Vậy nên đương nhiên chịu nhượng bộ.

 

Vừa xoay , lăn lòng , dùng giọng mềm như mèo nhỏ nũng:

 

“Ta viên phòng… viên phòng… viên phòng…”

 

 

Hoắc Lẫm ước chừng lải nhải đến phiền, liền đưa tay che môi .

 

“Được . Ta chợt nhớ còn chút công vụ xử lý trong thư phòng, nàng ngủ .”

 

Hắn dậy, khoác y phục rời .

 

Ta ngẩn .

 

Hôm , vòng vo hỏi Đào Sương:

 

“Nếu phu quân, cứ mãi chịu cùng thê t.ử viên phòng, tỷ cho rằng là vì ?”

 

Đào Sương suy nghĩ giây lát:

 

“Hoặc là phu quân thể bệnh, hoặc là thích nàng .”

 

việc còn xem xét cụ thể.”

 

“Sao hỏi chuyện ?”

 

Ta mím môi, cuối cùng quyết định giấu tỷ tỷ nữa.

 

“Thật và tướng quân vẫn viên phòng.”

 

Đào Sương sững , mặt tràn đầy khó tin.

 

“Muội chẳng đêm tân hôn viên phòng ?”

 

Ta chột .

 

“Ta tưởng… hôn môi tính .”

 

Đào Sương cạn lời, đưa tay chọc trán .

 

“Hôm đó mẫu dạy chúng chuyện khuê phòng, cứ chê nhàm chán đến . Ta và mẫu đều nghĩ Hoắc Diễm ham chơi, chắc chắn sẽ tự dạy , nên mới ép học.”

 

“Không ngờ …”

 

“Haiz!”

 

“Vậy vì Hoắc Lẫm chịu cùng viên phòng?”

 

“Hắn còn nhỏ, sợ chịu nổi.”

 

“Nói bậy! Muội mười sáu tuổi , nhỏ cái gì mà nhỏ.”

 

Đào Sương trầm ngâm một lát, sắc mặt dần nặng nề:

 

“Chẳng lẽ… chúng đổi phận, nên mới chịu chạm ?”

 

Ta sợ đến mặt trắng bệch.

 

“Vậy ?”

 

Đào Sương xoa nhẹ mặt .

 

theo lý mà thì vẫn phát hiện mới đúng. Hơn nữa, nếu phát hiện thì cùng lắm thì hoà ly.”

 

“Hoà ly?”

 

“Ừ.”

 

Đào Sương thở dài.

 

“Hoắc Diễm vẫn luôn chê quản quá nghiêm, ngày ngày đối mặt với đều lạnh lùng.”

 

gần đây thấy sắc mặt vui vẻ, còn mua cuốn sách để dỗ .”

 

“Ta thấy khác thường, hôm nay lén theo , mới ở bên ngoài một căn nhà riêng, còn nuôi một nữ nhân bên ngoài.”

 

Ta kinh hãi, miệng há khép .

 

trông vẻ sợ tỷ, dám chuyện như lưng tỷ?”

 

Đào Sương khổ.

 

“Có lẽ nam nhân đều thích kiểu dịu dàng, mềm yếu như , vì như mới khiến họ sinh lòng che chở, chứ thích loại quá cứng rắn như .”

 

 

Loading...