SAU KHI TA VÀ TỶ TỶ CÙNG LÊN NHẦM KIỆU HOA - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-12 15:15:34
Lượt xem: 4,343

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 4

 

“Ngày mai sẽ với rằng phu quân lợi hại, hề bệnh gì, lời đồn tự nhiên sẽ tan.”

 

Ánh mắt Hoắc Lẫm sáng rực, đầu ngón tay thô ráp chà nhẹ lên môi , giọng mang theo ý nhạt:

 

“Muộn .”

 

“Bây giờ dù nàng chịu nổi, cũng chỉ thể cố gắng chịu cho thôi.”

 

Bàn tay to lớn của giữ cằm , cúi đầu hôn xuống.

 

Không còn là nụ hôn dịu dàng như , mà mang theo ý xâm lấn rõ rệt.

 

Môi nặng nề ép lên môi , lưỡi mạnh mẽ mở hàm răng .

 

Ta hôn đến đầu óc choáng váng, như rút cạn sức lực, chỉ thể hé môi, để mặc tùy ý chiếm đoạt.

 

Cho đến khi Hoắc Lẫm cởi y phục , bàn tay nóng rực mò dọc theo eo, thể mềm nhũn của bỗng cứng .

 

Ta vội đầu né tránh môi :

 

“Ta… thật sự .”

 

Nụ hôn của rơi xuống má , xoay mặt , ép thẳng mắt .

 

“Là vì… nàng vẫn còn nghĩ đến chuyện bỏ trốn?”

 

Ta chấn động, mắt bất giác mở lớn.

 

“Ta .”

 

“Ngươi đừng bậy.”

 

Hoắc Lẫm hạ giọng hỏi:

 

“Vậy câu chạy mau, giúp giữ chân ý gì?”

 

 

Thấy mặt rõ mấy chữ ngươi , Hoắc Lẫm đưa tay nhéo nhẹ má .

 

“Giọng lớn như , thấy cũng khó.”

 

“Nói , vì cùng lén bỏ trốn?”

 

Ta thực sự toát mồ hôi lạnh.

 

chuyện , nhất định đ.á.n.h trống lảng cho qua.

 

“Chúng thật sự định bỏ trốn.”

 

“Chỉ là lúc Hoắc Diễm cưỡi ngựa lao tới, dáng vẻ hung gấp, trông như sắp hại .”

 

“Ta sốt ruột trong lòng, nên mới bảo chạy mau.”

 

Hoắc Lẫm chăm chú mắt .

 

“Lời là thật chứ?”

 

“Ừm.”

 

Hoắc Lẫm dường như thở phào nhẹ nhõm.

 

“Là hiểu lầm .”

 

“Có điều Hoắc Diễm cũng sẽ tổn thương của nàng. Hắn chỉ ham chơi một chút, nhưng dạo gần đây, thấy khá lời nàng.”

 

“Vậy nên nàng đừng bận tâm chuyện của bọn họ nữa, cứ an tâm cùng vi phu động phòng .”

 

Vẫn động phòng ư?

 

Được thôi.

 

Ai bảo Hoắc Diễm chỉ ngoài mặt lời Đào Sương, lưng lén nuôi nữ nhân khác, tổn thương lòng nàng .

 

Ta coi như nợ, trả.

 

Ta nhất định để Hoắc Lẫm khiến sung sướng một phen.

 

Thế nhưng, khi tràn đầy mong đợi, thì thứ cảm nhận khoái lạc, mà là đau đớn.

 

Sau khoảnh khắc sững sờ ngắn ngủi, đau đến mức thét lên.

 

Dù Hoắc Lẫm phản ứng nhanh, dùng sức bịt c.h.ặ.t môi , nhưng tiếng kêu thất thanh vẫn khiến thể khẽ run lên.

 

“Không kêu.”

 

Giọng Hoắc Lẫm khàn thấp, như dỗ dành, như mệnh lệnh.

 

Toàn căng cứng, từng đường gân xanh men theo cổ tay bò dọc lên cả cánh tay.

 

Đôi mắt đen thẫm chằm chằm, cánh mũi khẽ phập phồng, thở phả nóng rực và nặng nề, tựa như đang cố nhịn điều gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ta-va-ty-ty-cung-len-nham-kieu-hoa/chuong-4.html.]

 

Ta đau đến mức nước mắt sinh lý trào .

 

Chỉ thể nghẹn ngào rên rỉ khe khẽ.

 

“Đau quá… đau quá…”

 

Trong mắt Hoắc Lẫm lóe lên một tia do dự.

 

cuối cùng vẫn chịu buông tha .

 

Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn giọt nước mắt nơi hàng mi , thấp giọng dỗ dành:

 

“Nữ nhân đầu đều như , một lát nữa nàng sẽ thấy dễ chịu thôi.”

 

Nghĩ đến việc Đào Sương cũng từng chuyện khoái lạc.

 

Thôi , thôi , tin một .

 

 

Ta tin đúng .

 

Đến lúc sung sướng nhất, chỉ cảm thấy cả mềm nhũn, xương cốt như tan .

 

Nếm vị ngọt.

 

Ta liền thêm nữa.

 

Hoắc Lẫm như lão phu t.ử nhập hồn, trầm giọng dạy dỗ :

 

“Phu nhân, nàng tiết chế d.ụ.c vọng, chứ để d.ụ.c vọng chi phối.”

 

“Sau ba ngày một , tham nhiều.”

 

Chuyện khác quản thì thôi cũng .

 

Loại chuyện cũng quản ?

 

Ta đúng là đầu tiên thấy kiểu cổ hủ đến thế.

 

May mà cũng chẳng định sống với cả đời.

 

Ta ngáp một cái, :

 

“Vậy thôi.”

 

 

Sáng hôm , tìm Đào Sương bàn chuyện trốn .

 

Đào Sương thở dài, giọng đầy lo lắng:

 

“Binh lính canh thành giờ đều nhận hai chúng . Muốn khỏi thành thì cải trang kỹ lưỡng, hoặc mượn danh thương đội bình phong, trong thời gian ngắn e là khó .”

 

nghĩ đến việc Hoắc Diễm nữ nhân bên ngoài, thấy buồn nôn, huống chi ban đêm còn ngủ chung với .”

 

Ta thương tỷ tỷ, trong lòng phẫn nộ thôi.

 

“Vậy tỷ cứ đuổi ngoài, cho ngủ chung giường nữa.”

 

“Nếu lời, tỷ cứ như đây, cầm roi quất .”

 

Đào Sương lắc đầu.

 

“Trước dùng roi là để thúc ép việc học của , trong Hoắc gia đều ủng hộ .”

 

“Nếu vì nữ nhân bên ngoài mà đ.á.n.h , mang tiếng ghen tuông thì sợ, chỉ sợ thanh danh hỏng sẽ liên lụy đến , phụ mẫu , còn mấy đường tỷ trong nhà.”

 

Tỷ tỷ quen nghĩ cho đại cục, xưa nay từng tùy hứng.

 

Ta sợ tỷ uất ức trong lòng, liền nũng:

 

“Vậy tạm thời đừng nghĩ nữa, chúng hồ ngắm hoa, hít thở chút khí .”

 

Đào Sương đồng ý.

 

Hai chúng mang theo nha , khỏi phủ.

 

Bên hồ náo nhiệt, thưởng hoa, bày sạp, cũng thả diều giấy…

 

Đào Sương đang sánh vai cùng ngắm hoa.

 

Bỗng phía vang lên một tràng bước chân dồn dập.

 

Đào Sương kêu lên một tiếng, thể chúi về phía , “tõm” một cái rơi thẳng xuống hồ, b.ắ.n lên một mảng nước lớn.

 

Ta sững trong chốc lát.

 

Rồi vội vã dùng tay kéo Đào Sương từ trong nước lên.

 

Toàn Đào Sương ướt sũng, tóc tai rối tung, dính bết mặt, trông vô cùng khó coi.

 

 

Loading...