Chương 6
“Vậy giúp đuổi Minh Chiêu khỏi phủ . Ta thấy nàng vu oan cho là bực .”
“Hoắc gia của trả ân tình cho nàng thì tự Hoắc gia trả. Dựa để và chịu ấm ức?”
Ánh mắt Hoắc Lẫm trầm xuống, chằm chằm .
“‘Hoắc gia của là ?”
“Chẳng lẽ nàng Hoắc gia?”
Ta: “……”
“Từ ngày gả cho , nàng nên rõ, nàng cũng là Hoắc gia.”
Ta nhất thời gì.
“ Minh Chiêu rõ ràng cố ý đẩy xuống nước. Ta nuốt trôi uất ức thì ?”
“Vậy chút chuyện khiến nàng vui, để nàng quên bớt phiền não.”
Hoắc Lẫm ôm , về phía giường.
Ta đ.ấ.m mấy cái thật mạnh.
“Chàng chẳng ba ngày một ? Mới tối qua còn…”
“Nếu nàng thích, thể vì nàng mà phá lệ một .”
Ta là thích.
nghĩ đến việc Hoắc Lẫm chỉ để đừng tiếp tục bám lấy Minh Chiêu buông.
Ta liền thấy phiền.
Ta sẽ bỏ qua Minh Chiêu !
Đào Sương vì rơi xuống nước, ngày hôm liền cảm lạnh.
Hoắc Diễm lo cho nàng, xin nghỉ ở học đường, mà tự tay sắc t.h.u.ố.c cho Đào Sương.
Minh Chiêu chuyện nàng cũng trách nhiệm, liền giành lấy việc sắc t.h.u.ố.c.
Ta , liền chặn Minh Chiêu ở hành lang khi nàng đang mang t.h.u.ố.c .
“Muội sẽ uống t.h.u.ố.c do ngươi sắc. Đổ .”
Minh Chiêu khiêu khích .
“Sao? Sợ hạ độc ?”
“Đám nữ t.ử thương nhân các ngươi, tâm tư thật bẩn thỉu và hèn hạ.”
Ta khẽ nhạo Minh Chiêu.
“Vậy ngươi cao thượng như thế, Hoắc Diễm lấy ngươi?”
“Có ở đây, cả đời ngươi đừng mơ gả cho Hoắc Diễm.”
“Giống như bát t.h.u.ố.c ngươi sắc , đều là công cốc.”
Ta vượt qua Minh Chiêu, về phía .
nàng đột nhiên thò chân khiến một cái.
Theo phản xạ, đưa tay định bám lấy nàng để vững.
nàng ngã xuống .
Ta thấy tay nàng sắp ấn lên chiếc bát sứ vỡ nát.
Ta liền nàng một bước, trực tiếp ấn tay xuống mảnh sứ, còn tay nàng chậm hơn một nhịp, chỉ đè lên tay .
Ta lớn tiếng :
“Ngươi buông tay ! Tay sắp ngươi ấn đứt !”
Sắc mặt Minh Chiêu lập tức tái mét.
Như gặp quỷ, nàng vội rụt tay .
Ta còn kịp động đậy, bỗng một bàn tay to, các khớp xương rõ ràng, nắm lấy bàn tay đang chảy m.á.u của .
Ngẩng đầu lên…
Là Hoắc Lẫm, sắc mặt lạnh như băng.
Ta càng t.h.ả.m hơn.
“Phu quân, chủ cho ! Nàng hủy tay !”
Giọng Minh Chiêu run rẩy:
“Không… . Là tẩu tẩu đẩy ngã, thương tay , ai ngờ tự thương…”
Giọng Hoắc Lẫm lạnh đến đóng băng:
“Ta tận mắt thấy ngươi ấn tay nàng xuống mảnh sứ.”
“Thu dọn đồ đạc, rời khỏi Hoắc phủ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-ta-va-ty-ty-cung-len-nham-kieu-hoa/chuong-6.html.]
Hoắc Lẫm bế tìm thái y.
Ta đầu , Minh Chiêu mềm nhũn bệt đất, gương mặt nhỏ trắng bệch, nở một nụ thắng lợi.
Hoắc Lẫm bỗng ghé sát tai , thấp giọng một câu:
“Cười vui lên một chút nữa, như khác mới nàng là cố ý thương tay để hãm hại Minh Chiêu.”
…
Trời ơi.
Tim suýt thì ngừng đập một nhịp.
Ta lén ngước mắt dò xét sắc mặt Hoắc Lẫm.
Rồi đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của .
Ta hoảng hốt cúi đầu xuống.
Sau khi băng bó xong tay.
Ta thấy cần giải thích một chút.
“Ta cố ý vu oan cho nàng . Là nàng chìa chân khiến vấp .”
“Nếu tự thương, thì thương ở tay sẽ là nàng , nàng sang vu oan cho .”
“Ừ.”
“Ta thấy, nên mới để nàng rời .”
“Chỉ là cách của nàng, thương địch một trăm, tự tổn hại cả ngàn.”
“Nàng đúng là… ngốc.”
Ta ngốc.
Ta rõ ràng là Hoắc Lẫm sẽ ngang qua hành lang đúng lúc đó, nên mới canh thời điểm chọc giận Minh Chiêu.
Chỉ là ngờ…
Hoắc mẫu đến cầu tình cho Minh Chiêu.
“Minh Chiêu với , là do nó vô ý vấp Đào Sương, mới khiến Đào Sương thương ở tay.”
“Nó sai.”
“Con đừng đuổi nó .”
“Ta thích nó, giữ nó .”
Giọng Hoắc Lẫm trầm thấp mà nghiêm nghị:
“Hôm nay nàng thể vô ý thương tay phu nhân của con, ngày mai cũng thể vô ý phu nhân con thương chỗ khác.”
“Con thể để phu nhân của rơi nguy hiểm.”
“Hôm nay nàng nhất định .”
Hoắc mẫu lộ vẻ hài lòng:
“ con cũng thể chỉ nghĩ cho Đào Sương, con cũng nghĩ cho Hoắc Diễm.”
“Minh Chiêu từng cứu mạng Hoắc Diễm, hai đứa hợp tính. Giờ Minh Chiêu ép gả, để Hoắc Diễm nạp Minh Chiêu.”
Ta lén Hoắc Lẫm, sợ sẽ mềm lòng.
Hoắc Lẫm trầm ngâm một lát:
“Vậy bàn với Hoắc Diễm .”
“ nếu Minh Chiêu gả cho Hoắc Diễm, phép gần phu nhân của con.”
Hoắc mẫu thở phào nhẹ nhõm:
“Như cũng .”
Ta nhịn mà lên tiếng:
“Hoắc Diễm lấy con , còn thể nạp nữa?”
Hoắc mẫu sững , hỏi ngược :
“Sao thể?”
“Giờ nội vụ trong phủ do con quản. Nếu Hoắc Diễm nạp , thì chính con còn lo liệu.”
Ta nén cơn giận:
“Con thể lo liệu.”
“Phụ con giàu như mà cũng chỉ cưới một mẫu con.”
“Từ tận đáy lòng, con xem thường những nam nhân tam thê tứ .”
Lời dứt…
Không khí bỗng yên lặng đến đáng sợ.
Hoắc mẫu với vẻ thể tin nổi.