Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 102: Đắc tội với Diêm Vương rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:46:14
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba tháng , t.h.a.i nhi cơ bản thành hình.

 

Trong bụng nàng một sinh mệnh nhỏ bé.

 

Cố Tuế An ngơ ngác giường, nhẹ nhàng đưa tay sờ bụng .

 

Bảo bối, chắc con đắc tội với Diêm Vương nên mới đầu t.h.a.i nhầm chỗ.

 

Phá t.h.a.i bằng t.h.u.ố.c thời cổ đại liệu hết ? Có sẽ đau ? Từng giọt từng giọt nước mắt lăn dài từ đôi mắt của Cố Tuế An.

 

Lúc , bụng nàng bắt đầu đau quặn. Có lẽ vốn dĩ cần dùng t.h.u.ố.c, đứa bé cũng giữ .

 

Mấy ngày đó Cố Tuế An đều yếu ớt giường. Mặc cho Chiêu Hạ thế nào thì Cố Tuế An cũng chịu uống t.h.u.ố.c an thai. Chiêu Hạ chỉ thể để thầy t.h.u.ố.c kê một ít t.h.u.ố.c bổ khí cho cô nương nhà thôi.

 

Cố Tuế An đang chờ, chờ đứa bé tự biến mất.

 

lẽ đứa bé cũng cảm nhận nguy hiểm, nên dần dần bụng của Cố Tuế An còn đau quặn nữa.

 

Lão đại phu một nữa Chiêu Hạ lịch sự mời đến. Sau khi bắt mạch, ông cũng cảm thấy kinh ngạc: “Đứa bé quả là kiên cường. Phu nhân, xin lời khuyên của lão phu: đứa bé cũng xem như duyên với ngươi. Đã hơn ba tháng , nếu dùng t.h.u.ố.c để phá sẽ gây tổn hại lớn đến cơ thể ngươi, nhất định sẽ giảm tuổi thọ của ngươi. Ngươi hãy suy nghĩ kỹ .”

 

Lão đại phu cũng cảm thấy khó hiểu, ông trượng phu của phu nhân cũng với nàng , con chẳng nên vui mừng , còn bỏ đứa bé . Tuy nhiên, lão đại phu cũng rõ điều gì nên hỏi và điều gì nên hỏi, chuyện riêng tư của khác ông cũng cảm thấy hứng thú.

 

Trước khi rời , ông vẫn kê cho Cố Tuế An vài thang t.h.u.ố.c dựa tình trạng cơ thể của nàng.

 

Cố Tuế An thể xuống giường . Nàng cửa sổ, lặng lẽ những đứa trẻ đang chơi đùa ở lầu, lâu, lâu.

 

Chiêu Hạ bưng t.h.u.ố.c phòng: “Cô nương, đến giờ uống t.h.u.ố.c .”

 

Cố Tuế An đầu Chiêu Hạ, nhận t.h.u.ố.c mà hỏi: “Chiêu Hạ, ngươi đồng xu ?”

 

Chiêu Hạ đặt bát t.h.u.ố.c lên bàn, lấy một đồng xu và đưa cho Cố Tuế An: “Cô nương, cần đồng xu gì ạ?”

 

Cố Tuế An nhận lấy đồng xu, nàng đồng tiền đồng lỗ vuông nhỏ bé : “Mặt chữ ngửa lên thì giữ đứa bé , mặt hoa văn ngửa lên thì… thì cũng… cũng giữ…” Nói xong, nàng lập tức tung đồng xu lên.

 

Đồng xu rơi xuống đất phát tiếng “Đing”, đó nó xoay mãi xoay mãi, xoay đến gầm bàn gỗ, dựng tựa chân bàn.

 

Chiêu Hạ trợn tròn mắt: “!”

 

Cố Tuế An kết quả , nàng cụp mi và mím môi . Thực ngay lúc chọn tung đồng xu thì nàng d.a.o động ? Bất kể là xét về vấn đề sức khỏe của bản đối với đứa bé .

 

Không còn do dự nữa, Cố Tuế An bưng bát t.h.u.ố.c bàn lên uống cạn một , nhanh ch.óng lấy kẹo mứt để chiếc đĩa nhỏ đặt bàn và cho miệng ăn.

 

Ăn xong, Cố Tuế An hỏi: “Chiêu Hạ, thủ tục sang tên trang viên đó tiến hành đến ?” Mấy hôm nay Chiêu Hạ mua trang viên ở trấn Lê Hoa.

 

Chiêu Hạ hồn cú sốc: “Cô nương, thủ tục sang tên thể tất trong hôm nay. Lát nữa nô tì sẽ đến quan phủ để lấy ạ.”

 

Cố Tuế An gật đầu. lúc ở bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Chiêu Hạ tưởng là tiểu nhị, liền dậy mở cửa. Nhìn thấy ngoài cửa, Chiêu Hạ trợn tròn hai mắt.

 

“Ngươi… ngươi…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-102-dac-toi-voi-diem-vuong-roi.html.]

Người ngoài cửa híp mắt : “Đã lâu gặp.”

 

Chiêu Hạ kéo trong, ngang ngó dọc bên ngoài, thấy ai thì đóng cửa phòng : “Sao ngươi ở đây?”

 

Lúc Cố Tuế An bước tới, thấy thêm một nam t.ử dung mạo bình thường, liền nghi hoặc cất tiếng: “Chiêu Hạ? Đây là ai ?”

 

Chiêu Võ thu nụ , cung kính hành lễ với Cố Tuế An nghiêm túc: “Cô nương, thuộc hạ là Chiêu Võ, thứ hai trong bảng Ám Vệ, tuân lệnh thừa tướng đến đây bảo vệ cô nương ạ.”

 

Khuôn mặt của Cố Tuế An lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc: “Cha c.h.ế.t ư?”

 

Chiêu Võ cung kính đáp: “Thừa tướng tin cô nương xảy chuyện, thêm việc Chiêu Hạ hề trở về nên thừa tướng càng tin, lập tức sai điều tra kỹ lưỡng. Lớp ngụy trang của Chiêu Hạ thì quen thuộc với chúng , nên nhanh tìm thấy tung tích cô nương và Chiêu Hạ ạ.”

 

Thì là thế, , Chiêu Hạ về nên cha chắc chắn sẽ sinh nghi. Nghĩ đến việc nhà , Cố Tuế An lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Bây giờ ngoài cha thì những khác nghi ngờ gì ?” Đặc biệt là Lý Trọng Yến!

 

Chiêu Võ đáp: “Tạm thời ạ. Thừa tướng xóa bỏ dấu vết của cô nương và Chiêu Hạ. Biết cô nương quyết định cư trú ở Kinh Châu, trùng hợp thuộc hạ đang nhiệm vụ ở gần Kinh Châu, nên thừa tướng hạ lệnh cho thuộc hạ đến Kinh Châu bảo vệ cô nương. Đây là thứ thừa tướng nhờ thuộc hạ chuyển giao cho cô nương.” Nói xong, Chiêu Võ lấy từ trong lòng hai phong thư giao cho Cố Tuế An.

 

Cố Tuế An mở một phong thư , bên trong là một bức thư do chính tay cha nàng . Trên đó rằng bảo nàng sống ở Kinh Châu, đừng lo lắng về bất kỳ hậu họa nào, đợi khi chuyện lắng xuống thì ông sẽ dẫn đến Kinh Châu thăm nàng, và còn dặn dò nàng tự chăm sóc bản nữa.

 

Cố Tuế An mở phong thư còn , bên trong là một xấp ngân phiếu, trông chừng vài ngàn lạng bạc.

 

Đôi mắt của Cố Tuế An cay xè. Cha nàng hề trách mắng một lời nào về việc nàng bỏ lời từ biệt, còn cho nàng nhiều ngân phiếu đến thế.

 

“Vất vả cho ngươi , Chiêu Võ. Ngươi đường chắc chắn mệt lắm. Bảo Chiêu Hạ dẫn ngươi tìm chủ quán xin một phòng nghỉ ngơi .”

 

Chiêu Võ gật đầu. Quả thực hai ngày chợp mắt : “Vâng, cô nương.”

 

Ngày hôm , Chiêu Hạ đề nghị với Cố Tuế An đến nhà bà mối để nhận vài nha và bà t.ử, để họ thu xếp trang trại cho gọn gàng, đồng thời cũng tìm sửa sang ngôi nhà.

 

Cố Tuế An suy nghĩ một lát, những thửa ruộng chắc chắn cũng cần chăm nom, cần nhổ cỏ. Vì cải tạo từ đất khô sang đất ướt, nên còn cày sâu, bón phân và thêm hàng loạt công việc khác.

 

Dựa bản nàng, nhất là hiện giờ trong bụng còn một đứa bé, chắc chắn là . Vốn dĩ trực tiếp thuê , nhưng nghĩ đến phận hiện tại của giữ bí mật, để phòng ngừa xảy sự cố, vẫn cần khế ước bán thì mới yên tâm , nàng lập tức gật đầu đồng ý.

 

Chiêu Hạ chuẩn để Chiêu Vũ việc , bởi Chiêu Vũ giỏi hơn nàng . Trước khi , Cố Tuế An đưa cho nàng hai nghìn lượng, dặn Chiêu Hạ bảo Chiêu Vũ hỏi xem ai mộc và trồng trọt .

 

“Một nghìn lượng bạc trong đó ngươi cứ giữ lấy .” Cố Tuế An .

 

“Đa tạ cô nương.” Chiêu Hạ gật đầu, cũng từ chối. Nàng hiểu rõ tính cách của cô nương, nên khi nhận lấy ngân phiếu thì tìm Chiêu Vũ.

 

Với sự cẩn trọng của một ám vệ, Chiêu Vũ chỉ tìm đến một nhà bà mối mà đến nhiều nhà khác . Tại những chỗ đó, nàng mua về tổng cộng hai bà t.ử nấu ăn, hai tiểu nha chuyên dọn dẹp trong nhà, chọn thêm bốn tạp dịch khá khỏe mạnh thể các việc nặng, trong đó hai trồng trọt.

 

Những đều là từ nhiều nơi khác bán đến Lê An, Chiêu Vũ chọn lấy một ai là bản địa.

 

Sau khi đưa những đó đến trang trại, Chiêu Vũ trở về khách đ**m để bẩm báo: “Cô nương, thợ mộc mà cô nương dặn dò, Chiêu Vũ tìm ạ.”

 

“Không tìm …” Cố Tuế An chút thất vọng, nhưng nghĩ cũng thấy bình thường. Thợ mộc vốn là một nghề riêng, tay nghề thì bán nô bộc cho . Không thì thôi, tìm một thợ mộc giúp guồng nước cũng .

 

Thực nàng cũng , hồi đại học từng chế tạo nhiều loại mô hình nông cụ khác . Trước đây ở phủ thừa tướng, chiếc guồng nước chính là do nàng tự , trong phủ chỉ phụ giúp. chiếc guồng nước đó nhỏ, vận hành bằng tay.

 

Còn chiếc guồng nước chuyển ống thì khác, quy mô hề nhỏ, bản nàng thể tự , nên vẫn tìm chuyên môn giúp.

 

Loading...