Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 107: Đán phùng lương thần, thuận tụng thời nghi
Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:46:19
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất cả trong trang viên đều bắt đầu bận rộn. Bà đỡ dặn dò từ , và bây giờ cử đón ngay lập tức.
Thực việc chuyển cũng trong dự liệu, đại phu từng Cố Tuế An cũng chỉ trong thời gian mà thôi. Tuy Chiêu Hạ và Chiêu Vũ lo lắng, nhưng bọn họ vẫn sắp xếp việc một cách trật tự.
Ban đầu Cố Tuế An chỉ thấy đau nhẹ, nàng còn để tâm, nhưng đó thì càng lúc càng đau, đau đến mức nàng bắt đầu buông lời mắng mỏ cái tên khốn nạn Lý Trọng Yến. May mắn , lẽ đứa bé trong bụng là một “tiểu thần tiên”, nên chẳng bao lâu chào đời và cất tiếng oe oe vang dội.
Bà đỡ bế em bé gần Cố Tuế An, nét mặt rạng rỡ: “Ôi chao phu nhân ơi, đây là đầu tiên thấy một em bé xinh đến nhường ! Chúc mừng phu nhân, chúc mừng phu nhân, là một tiểu công t.ử ạ!”
Xinh ?
Quả thực nàng và Lý Trọng Yến đều dung mạo tệ. Cố Tuế An đầy mong đợi tới, nhưng ngay khoảnh khắc thấy đứa bé ————
Trời ơi! Đây là con do nàng đẻ !?
Xấu quá mất!
Cố Tuế An sự xí đó cho tối sầm cả mắt và ngất lịm .
Chủ nhà mừng quý t.ử, Chiêu Hạ chủ cho các nha và nô bộc nhiều tiền thưởng, cả trang viên đều hân hoan vui vẻ.
Lúc Cố Tuế An tỉnh nữa thì là ngày hôm .
Vừa mở mắt nàng thấy đứa bé đặt cạnh , nhỏ xíu, đỏ nhăn nheo. Rốt cuộc là ở chỗ nào chứ, Cố Tuế An mà nước mắt, tất cả đều tại Lý Trọng Yến, chắc chắn là di truyền từ .
Cố Tuế An chọc chọc tay má em bé: “Bảo bối, con ngàn vạn đừng giống cái tên ba ba ngốc nghếch của con đấy nhé.”
Chiêu Hạ thấy tiếng động thì đẩy cửa bước : “Cô nương, tỉnh . Người đói ? Tiểu Hòa cô nương đến , còn món ngon cho nữa.”
Nghe thấy Tiểu Hòa đến và còn đồ ăn ngon cho , Cố Tuế An lập tức mừng rỡ mặt gật đầu: “Đói , đói !”
Tiểu Hòa bưng đồ ăn phòng, : “Liễu Nương, nấu canh cá diếc đậu phụ cho tỷ , tỷ nếm thử xem.”
Cố Tuế An ngửi thấy mùi thơm từ xa, thấy tô canh cá diếc đặt mặt . Đôi mắt xinh tóc mái che khuất một phần của Cố Tuế An long lanh Tiểu Hòa: “Tiểu Hòa, cảm ơn cô nhé.”
Tiểu Hòa xuống một bên, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú và trắng trẻo ửng hồng: “Không cần cảm ơn , Liễu Nương. Chúng là bạn mà.” Và cũng là bạn đầu tiên của nàng .
Tiểu Hòa đặt tô canh cá diếc lên chiếc bàn nhỏ: “Liễu Nương, uống nhanh , nhiệt độ đó.”
Cố Tuế An mỉm gật đầu, tô canh cá diếc trắng sữa, nàng cầm muỗng lên uống một ngụm. Vị canh đậm đà và tươi ngon, Cố Tuế An thật lòng khen ngợi: “Ngon quá mất, Tiểu Hòa giỏi thật đấy! Cô học tài nấu nướng từ ai mà giỏi thế!?” Ngon hơn cả món trong Ngự Thiện Phòng trong cung luôn !
Tiểu Hòa đang một bên chơi đùa với em bé, thấy lời thì một tia buồn thoáng qua đáy mắt nàng , nhưng nàng vẫn trả lời: “Ta học từ của .”
Mẹ của nàng dựa tài nấu nướng để chiếm sự yêu thích của cha nàng. Mẹ dạy nàng học nấu ăn từ nhỏ, bảo rằng nắm cái dày của đàn ông thì thể nắm trái tim của đó. Có lẽ vì nàng thiên phú, nên lớn dần lên, món ăn nàng thậm chí còn ngon hơn cả .
Không hiện giờ . Sau khi nàng trốn thoát, nàng đàn ông đối xử với như thế nào. Nghĩ đến đàn ông trở nên vô cùng đáng sợ đó, Tiểu Hòa cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Cảm nhận tâm trạng của Tiểu Hòa vui, Cố Tuế An hỏi thêm nữa. Nàng thể cảm thấy Tiểu Hòa những bí mật, từng cử chỉ hành động đều giống một cô nương xuất bình thường. Ngoài tài nấu nướng thì giống một tiểu thư khuê các. tại nàng một mở một quán ăn nhỏ trong con hẻm ở trấn Lê Hoa, hẳn là cũng nỗi khổ bất đắc dĩ, giống như chính nàng …
Cố Tuế An uống canh đổi chủ đề: “Tiểu Hòa, cô đến chỗ thì quán nhỏ của cô đây?”
Tiểu Hòa sực tỉnh, nàng tiếp: “Quán ăn tạm thời đóng cửa một thời gian. Liễu Nương, đến ở trong trang viên của tỷ một thời gian ?”
Nàng từng phụ nữ sinh điều dưỡng thật , nếu sẽ dễ sinh bệnh. Liễu Nương thích món ăn nàng , khó khăn lắm nàng mới một bạn, nên nàng điều gì đó cho Liễu Nương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-107-dan-phung-luong-than-thuan-tung-thoi-nghi.html.]
Cố Tuế An hiểu ý nàng , trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp: “Tiểu Hòa, cô ở bao lâu thì cứ ở bấy lâu.” Đến lúc đó nàng sẽ bảo Chiêu Hạ lén đưa cho Tiểu Hòa ít bạc, vì nàng chỉ một nên cũng dễ dàng.
Đôi mắt của Tiểu Hòa cong cong, nàng mỉm : “Được!” Rồi đứa bé giường, nàng hỏi: “À đúng , Liễu Nương, đứa trẻ đặt tên ?”
A! Tên! Cố Tuế An vỗ trán, bấy lâu nay nàng từng nghĩ đến việc đặt tên.
Sau đó suốt nửa tháng tiếp theo, ngày nào Cố Tuế An cũng trăn trở nghĩ xem nên đặt tên gì cho đứa bé. Nàng đúng là một “kẻ vụng về trong việc đặt tên” a a a a!
Đêm giao thừa, cuối cùng Cố Tuế An cũng nghĩ cái tên, gọi là Cố Thần Nghi.
“Đán phùng lương thần, thuận tụng thời nghi.”
(Gặp thời khắc lành, điều thuận theo ý .)
Hy vọng thằng bé sẽ gặp nhiều điều trong cuộc đời , và việc đều thuận lợi.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, ngũ quan của Cố Thần Nghi dần dần hiện rõ, ngày càng đáng yêu, trông hệt như một em bé bước từ tranh tết, tất cả trong trang viên đều vô cùng yêu quý thằng bé.
Trong tháng ở cữ, Cố Tuế An sống , nàng mời một v.ú nuôi, mỗi ngày nàng ăn ngủ, ngủ ăn, hơn nữa vì còn trẻ, vài tháng nữa mới tròn hai mươi tuổi, nên cơ thể của nàng hồi phục và nhanh.
dù nữa, sức khỏe mới là vốn liếng để lên việc lớn, nên Cố Tuế An vẫn tiếp tục nghỉ ngơi thêm nửa năm nữa.
Hơn nữa, giống lúa Dã Bại mà nàng cần tìm vốn chỉ trổ bông và tung phấn tháng Mười, tức là đợi đến tháng Mười, tháng Mười Một mới thể bắt đầu lai tạo, vì Cố Tuế An cũng quá lo lắng, dù thì lo lắng cũng vô ích.
Đến tháng Sáu, Cố Tuế An cuối cùng cũng thể yên nữa. Lúa nước trong thời đại đều là lúa một vụ, mỗi năm gieo trồng một . Miền Nam thường gieo hạt tháng Năm, tháng Sáu và thu hoạch tháng Mười, tháng Mười Một, đúng là cùng thời kỳ với lúa Dã Bại.
Cố Tuế An chỉ đạo bốn tạp dịch cải tạo đất khô thành ruộng nước từ , còn mua hai con trâu để cày bừa ruộng nước cho .
Đất khô cải tạo thành ruộng nước, giá trị dinh dưỡng của đất sẽ giảm nhiều. Để đảm bảo đất đai màu mỡ, Cố Tuế An còn dặn dò hai bà v.ú trong nhà bếp đừng vứt bỏ rau củ và trái cây hỏng, mà hãy cho một cái chum lớn bằng gốm để phân hữu cơ.
Đương nhiên, vì nghĩ đến mũi của nên những cái chum đặt ở cổng của trang viên.
Lúc bấy giờ là mùa hè tháng Sáu, ánh nắng đầu ấm áp, gió thổi nhẹ nhàng, hoa nở rộ như gấm thêu, từng hàng cây xanh ngắt tươi .
Cố Tuế An giao hài t.ử cho Chiêu Vũ và v.ú nuôi, cùng với Chiêu Hạ và Vương Hổ đích chạy đến thành Lê An để chọn hạt giống lúa. Việc lựa chọn hạt giống lúa cũng cầu kỳ, độ thuần khiết, độ sạch, hàm lượng nước đều trong một phạm vi quy định. Mặc dù sản lượng của những giống lúa đều cao, nhưng Cố Tuế An vẫn “chọn cao nhất trong những lùn”, như thì tỷ lệ lai tạo thành công cũng sẽ cao hơn.
Cố Tuế An chạy qua mấy cửa tiệm mới chọn xong hạt giống, những hạt giống chỉ đủ trồng cho năm mẫu đất, đất còn sẽ dùng ruộng thí nghiệm và ruộng gieo mạ.
Hạt giống khi mua xong Vương Hổ chở về bằng xe bò, Cố Tuế An và Chiêu Hạ dự định đến quán ăn của Tiểu Hòa để ăn chút gì đó.
Quán ăn của Tiểu Hòa hiện giờ còn vắng vẻ như lúc mới mở cửa nữa. Dù danh tiếng vẫn nổi bật, nhưng quán nhiều khách quen, và còn thuê thêm một bà v.ú để phụ giúp công việc trong cửa hàng.
Tiểu Hòa đang bận rộn ở trong bếp, quán đang hai ba bàn khách . Cố Tuế An và Chiêu Hạ thẳng trong bếp.
Cố Tuế An bóng dáng đang bận rộn bếp thì và gọi một tiếng: “Tiểu Hòa.”
Tiểu Hòa thấy tiếng gọi lập tức ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng bất ngờ và mừng rỡ: “Liễu Nương, tỷ đến !”
Cố Tuế An tiến gần Tiểu Hòa, híp mắt : “ , cho món sườn non xào chua ngọt nhé, thèm quá , nhưng của thì cô đừng vội, cho khách bên ngoài .”
Ánh mắt của Tiểu Hòa mang theo ý , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng: “Được ạ, tỷ ngoài .”