Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 112: Họ Lan, tên Thương Tự

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:08:44
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Trình ghế, đôi mắt xinh đen láy đến híp mí của sư phụ , thì lắp bắp hỏi: “Sư phụ, Người tìm con việc gì ạ?”

 

“Tiểu Chanh T.ử , con xem, sản lượng lúa lai mỗi mẫu cao như thế , nên phổ biến ngoài để nhiều bách tính hưởng lợi ?” Cố Tuế An khéo léo gợi mở.

 

Nghe , Ngô Trình sửa nét mặt nghiêm túc trả lời: “Sư phụ đúng ạ!”

 

Cố Tuế An mỉm Ngô Trình, suy nghĩ một lát quyết định một nửa sự thật: “Con cũng , hạt giống lúa lai cần mới mỗi năm. Sư phụ định bán loại hạt giống với giá cao hơn 20% so với lúa thông thường. một mối lo ngại, đó là thể để lộ phận của . Lý do thì sư phụ tạm thời thể . Lúa nước một khi truyền bá ngoài, chắc chắn sẽ thu hút vô chú ý. Tiểu Chanh Tử, nếu đến điều tra, con rằng giống lúa lai là do con nghiên cứu .”

 

Ngô Trình lập tức kinh ngạc, cần suy nghĩ bật dậy luống cuống xua tay: “Không ạ, Sư phụ, lúa nước là do nghiên cứu , con thể chiếm đoạt thành quả của , ạ.”

 

Cố Tuế An ngay với tính cách của Ngô Trình thì nàng sẽ từ chối. Nàng kéo Ngô Trình xuống nữa: “Tiểu Chanh Tử, sư phụ thể để lộ phận, nếu thể sẽ nhốt suốt đời. Con nỡ lòng nào để sư phụ nhốt ?” Nói xong, nàng còn Ngô Trình bằng ánh mắt đáng thương.

 

Ngô Trình sư phụ để lộ phận giam giữ, nhưng sư phụ ắt cũng lý do riêng. Chỉ là việc nàng thực sự thể

 

Ngô Trình trầm tư một lát : “Sư phụ, là thế , nếu đến dò hỏi thì cứ để đồ mặt tiếp. Những năm qua, ngoài những trong trang viên và ông nội con thì ai là sư phụ của con. Nếu ai hỏi, con sẽ hạt giống lúa nước là do sư phụ con nghiên cứu , nhưng sư phụ con thích ngao du sơn thủy, hành tung bất định, cũng khác phận của .”

 

Chiêu Võ bên cạnh thấy kế hoạch , suy nghĩ một chút : “Phu nhân, cách quả thực khả thi. Ta thể sắp xếp một chút, ám chỉ vị sư phụ ngao dư xuân thuỷ chính là chủ nhân Vương Thiết Trụ và Liễu Thúy Hoa. Lương thực sẽ bán danh nghĩa của nhà họ Vương, đến lúc đó việc sẽ do Vương Thiết Trụ và Tiểu Chanh T.ử mặt. Còn phu nhân chỉ là một phụ nhân sống ở nhà , sẽ gây chú ý cho khác ạ.”

 

Cứ như , sự vụ đó đều do Chiêu Hạ và Ngô Trình mặt. Để bách tính Kinh Châu tin rằng hạt giống của nhà họ Vương thể đạt sản lượng cao, cần mượn đến các biện pháp chính thức từ quan phủ. Khi lúa lai chín, Cố Tuế An đặc biệt nhờ Tiểu Hòa mời Tri phủ đại nhân Ôn Minh đến trang viên một nữa. Sau đó, Ngô Trình và Chiêu Hạ đích dẫn ông thăm một vòng cánh đồng.

 

Ôn Minh vốn Tiểu Hòa về sản lượng lương thực cao thì tin, nhưng Tiểu Hòa khó khăn lắm mới cầu xin ông một , ông cũng nỡ từ chối. Dù cũng chỉ là một chuyến, xem xem rốt cuộc nhà họ Vương tìm ông mục đích gì!

 

khi ông đến cánh đồng trong trang viên, đập mắt là một màu vàng kim rực rỡ và ch.ói lọi. Từng bông lúa trĩu nặng oằn cong cọng rơm, những hạt thóc mẩy căng chen chúc dày đặc khắp các đầu bông, hạt nào hạt nấy đầy đặn, tuyệt đối hạt lép.

 

“Cái , cái !” Ôn Minh cảnh tượng mắt, đôi mắt trợn to, mặt đỏ bừng, hai tay run lẩy bẩy ngừng, môi run rẩy, hồi lâu nên lời. Ông xúc động đến mức thăm bộ cánh đồng trong trang viên một lượt.

 

Cuối cùng, khi khó khăn lắm mới bình tĩnh , Ôn Minh run rẩy hỏi Ngô Trình: “Giống lúa thể đạt sản lượng bao nhiêu một mẫu?”

 

Ngô Trình bình tĩnh, nàng hề nao núng đáp: “Ở giai đoạn hiện tại, sản lượng mỗi mẫu thể đạt năm trăm cân. Sư phụ trong tương lai còn thể cao hơn nữa.”

 

Ôn Minh thứ mắt chỉ cảm thấy như đang ở trong mơ, thể tin . Ông vội vàng hỏi: “Sư phụ ngươi là ai? Có thể cho gặp một ?”

 

Ngô Trình đáp: “Xin Ôn đại nhân, sư phụ thích ngao du bốn phương, hiện mặt ở Kinh Châu. Hơn nữa, thích sự chú ý, nên sự vụ đều giao cho và nhà họ Vương xử lý.”

 

Ôn Minh nheo mắt : “Nhà họ Vương và sư phụ của ngươi quan hệ gì?”

 

Chiêu Hạ theo bên cạnh mở lời: “Bẩm đại nhân, sư phụ của Ngô cô nương đây là chủ nhà của nhà họ Vương chúng . Đại nhân, hiện tại điều là quan trọng nhất, mà điều quan trọng nhất là giống lúa nước , đúng ạ?”

 

Ôn Minh hiểu rằng thể hỏi gì nữa. Hiện tại điều quan trọng nhất quả thực là giống lúa . Còn về chủ nhà của nhà họ Vương, ông sẽ tự điều tra : “Nói cho ý tưởng của các ngươi .”

 

Chiêu Hạ mời Ôn Minh sảnh đường, Ngô Trình ở bên cạnh tỉ mỉ giảng giải với Ôn Minh sự vụ, bao gồm việc hạt giống cần mới mỗi năm và việc bán với giá cao hơn thị trường 20%.

 

Mặc dù Ôn Minh vẫn giữ thái độ hoài nghi về việc hạt giống cần mới hàng năm, nhưng điều thể xác thực . Khi xuất hiện một giống lúa thần kỳ như , lẽ Ôn Minh lập tức tấu sớ gửi về kinh đô báo cáo cho Bệ hạ, nhưng ông luôn việc cẩn trọng và thoả. Hiện tại ông chỉ mới thấy lúa nước trong trang viên sinh trưởng , ông đảm bảo rằng giống lúa lai thực sự thể đạt mức sản lượng mới tấu lên.

 

Ôn Minh cũng là quyết đoán, và ông thực lòng vì bách tính mà suy nghĩ. Ông trực tiếp mua bộ hạt giống lúa trong trang viên, đó cho phép các hộ nông dân dùng hạt giống lúa thông thường để đổi lấy hạt giống lúa lai. Phần giá chênh lệch 20% sẽ do quan phủ gánh vác.

 

Trước khi đổi, Ôn Minh rõ ràng với bách tính rằng, hạt giống lúa lai thể đạt sản lượng năm trăm cân mỗi mẫu, nhưng hạt giống chỉ thể sử dụng một năm, sang năm thứ hai sẽ cần tự mua .

 

Nhiều bách tính tin, thể đạt sản lượng năm trăm cân mỗi mẫu, hơn nữa năm thứ hai còn mua hạt giống. Vì , một sẵn lòng tin tưởng Ôn đại nhân thì đổi nhiều hạt giống lúa lai hơn một chút, còn đa những tin thì hoặc là đổi ít , hoặc là dứt khoát đổi. Dù thì chuyện còn liên quan đến khẩu phần lương thực cả năm của họ, nếu lỡ như hạt giống trồng lương thực, thì họ tìm ai mà than đây.

 

đến khi lúa chín năm thứ hai, họ thấy những nhà đổi nhiều hạt giống lúa lai đều mặt mày rạng rỡ, thu hoạch đầy ắp, ai nấy đều ghen tị đến đỏ mắt, hận bản khi đó tin tưởng Ôn đại nhân.

 

Chiêu Hạ và Chiêu Võ sớm mua mỗi một cửa tiệm ở trấn Lê Hoa và thành Lê An. Và năm nay, tất cả các hộ nông dân ở Kinh Châu đều tranh đến cửa tiệm của nhà họ Vương theo lời Ôn đại nhân để mua hạt giống lúa, dù giá cao hơn 20% thì họ cũng bằng lòng.

 

Ôn Minh thấy vụ thu hoạch bội thu đầy ắp lương thực, cuối cùng tấu sớ báo cáo lên triều đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-112-ho-lan-ten-thuong-tu.html.]

 

Hôm nay, Ôn Minh đến trang viên là vì do triều đình phái đến đến Kinh Châu, đó đích gặp Ngô Trình. Ôn Minh vốn định triệu Ngô Trình đến phủ Tri phủ, nhưng vị đại nhân rằng tự đến trang viên để xem xét.

 

Trên bờ ruộng, Cố Tuế An ôm phốc bánh bao nhỏ lên: “Đi thôi, chúng tìm Ôn gia gia.”

 

Chiêu Hạ nhắc nhở: “Liễu Nương, ngoài Ôn đại nhân thì còn một vị đại nhân nữa đến từ Kinh đô, đó đặc biệt gặp Tiểu Chanh Tử.”

 

Cố Tuế An thấy từ “kinh đô” thì khựng : “Là… là ai?”

 

“Là vị Thượng thư Hộ Bộ mới nhậm chức hai năm nay. Nghe nguyên là Tri phủ Du Châu, nhờ chính tích xuất sắc nên Bệ hạ đích phong chức, họ Lan, tên Thương Tự.”

 

Nghe thấy cái tên xa lạ, Cố Tuế An thở phào nhẹ nhõm, may mắn quen. “Đã là đến tìm Tiểu Chanh Tử, Tiểu Trình T.ử qua gặp một chút .”

 

Ngô Trình gật đầu: “Vâng, sư phụ.”

 

Nhìn theo bóng lưng Ngô Trình rời , Cố Tuế An bánh bao nhỏ ở trong lòng, chợt nghĩ đến điều gì đó thì : “Chiêu Hạ, bánh bao nhỏ vị Lan đại nhân thấy ?”

 

Chiêu Hạ trấn an: “Cô nương yên tâm, Lan đại nhân thấy bánh bao nhỏ. Những năm qua chúng giấu bánh bao nhỏ kỹ như , ngoài sẽ dễ dàng thấy ạ.”

 

Cố Tuế An thở phào nhẹ nhõm. Hiện tại bánh bao nhỏ giống Lý Trọng Yến, nếu lỡ như từ kinh đô đến thấy, nàng chỉ sợ sẽ gây nghi ngờ.

 

Lúc trong sảnh đường, Ngô Trình bước thấy đàn ông bên cạnh Ôn đại nhân. Không vì lý do gì khác, chỉ vì đó quá đỗi xuất sắc. Đối phương mặc y phục màu xanh lam, đôi mắt mày đen nhánh như mực, giữa đôi mày một nốt ruồi son. Dung mạo cực kỳ thanh tú, khí chất đoan trang ôn nhã, lúc đang mỉm , thoạt qua khiến cảm thấy đối phương là vô hại.

 

hiểu vì , Ngô Trình thấy vị Lan đại nhân khiến nàng nhớ đến một con rắn độc đa sắc màu nhưng ẩm ướt và lạnh lẽo.

 

Ôn đại nhân thấy Ngô Trình thì : “Nào, Ngô cô nương, vị đây chính là Lan đại nhân đến từ kinh đô, đặc biệt đến tìm ngươi đấy.”

 

“Xin chào Lan đại nhân.” Ngô Trình đang định hành lễ thì Lan Thương Tự tươi ngăn : “Ngô cô nương cần đa lễ.”

 

“Chắc hẳn Ngô cô nương cũng rõ vì đến tìm ngươi. Kinh đô nhận tấu sớ do Ôn đại nhân gửi đến, Kinh Châu xuất hiện một giống lúa sản lượng đạt tới năm trăm cân mỗi mẫu, khắp triều đình đều vô cùng kinh ngạc. Bệ hạ hạ lệnh cho đến Kinh Châu để điều tra xem việc đúng sự thật . Ngô cô nương, thể tường tận kể cho ?”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Ngô Trình tỏ vô cùng điềm tĩnh và trấn định: “Lan đại nhân điều gì? Chỉ cần dân nữ , nhất định sẽ hết giấu giếm.”

 

Ánh mắt của Lan Thương Tự ẩn chứa ý , ngón tay thon dài trắng trẻo vuốt nhẹ mép chén . Vừa định mở lời thì ánh mắt của vô tình một bóng dáng vô cùng quen thuộc ngoài cửa sổ thu hút. Khí chất lập tức trở nên cực kỳ đáng sợ. Hắn bỗng nhiên bật dậy, bước nhanh đến bên cửa sổ bên ngoài.

 

Ôn Minh và Ngô Trình hành động đột ngột của cho chút sững sờ.

 

Lan Thương Tự cửa sổ, chăm chú chằm chằm bóng dáng ngoài , khi xác nhận hề nhầm, khuôn mặt thanh tú của hiện lên một nụ rạng rỡ.

 

Tiểu Hòa hôm nay đến tìm Liễu Nương. Mấy hôm trời mưa, núi mọc nhiều nấm dại, cô hái nhiều thành mắm nấm. Nghĩ đến Liễu Nương là một “ háu ăn” nên cô mang theo hai lọ nhỏ đến tìm. Hiện tại cô đến trang viên quen đường quen lối, hỏi Vương Hổ xem Liễu Nương ở về phía bờ ruộng.

 

đang , cô cứ cảm thấy như một ánh mắt âm trầm và lạnh lẽo đang chằm chằm . Cảm giác khiến cô vô cùng quen thuộc. Cô rùng , từ từ đầu thì thấy đàn ông quen thuộc như ác mộng . Nhất thời, cô sợ đến mức chân mềm nhũn mà đơ tại chỗ.

 

Cố Tuế An thấy Tiểu Hòa từ xa, đang mừng rỡ định chào hỏi thì phát hiện cô về hướng căn nhà và khựng . Cố Tuế An giao bánh bao nhỏ cho Chiêu Hạ, ngạc nhiên tới: “Tiểu Hòa, cô thế?”

 

Nàng theo ánh mắt của Tiểu Hòa, thấy một đàn ông xa lạ vô cùng thanh tú đang mỉm dịu dàng vẫy tay chào Tiểu Hòa.

 

Người đàn ông xa lạ trong trang viên, chỉ thể là vị Lan đại nhân . “Tiểu Hòa, cô quen Lan đại nhân ?”

 

Khuôn mặt của Tiểu Hòa trở nên tái mét, nàng nên lời. Lan Thương Tự từ cửa sổ nhảy , từ từ bước đến mặt Tiểu Hòa : “Muội , thật sự khiến tìm khổ sở đấy.”

 

Cố Tuế An sửng sốt, Tiểu Hòa của Lan đại nhân ư!?

 

Tiểu Hòa cúi đầu, giọng run rẩy : “Huynh trưởng.”

 

Loading...