Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 115: Chấp niệm
Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:08:47
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Nguyên Triều mở to đôi mắt trong tranh, dung nhan tuyệt sắc thoát tục, rõ ràng chính là Cố Tuế An của . Nghe những lời kinh hãi từ miệng Bệ hạ, bàn tay cầm cuộn tranh của cũng run rẩy ngừng.
Điên !
Thật sự là điên !
Một vị Đế vương, chấp niệm thể sâu nặng đến mức .
Năm năm trôi qua, vẫn hiểu vì Bệ hạ vẫn chịu buông bỏ. Trong suốt năm năm , Bệ hạ như thể phân tách thành hai con : khi xử lý chính sự thì mưu lược thấu đáo, bình tĩnh lý trí như một minh quân; nhưng hễ liên quan đến Tuế Tuế thì biến thành một hôn quân và bạo quân còn chút lý trí nào. Người mê tín, say đắm đạo thuật, triệu tập khắp nơi những đạo sĩ, khiến hoàng cung trở nên hỗn loạn và u ám. Người còn kiên quyết chịu lập kế hậu, nạp phi tần. Khi các đại thần dám liều c.h.ế.t can gián, thì Người vung d.a.o c.h.é.m xuống ở ngay mặt bọn họ.
Nhìn vị đế vương hóa điên cuồng như thế, với tư cách là thần t.ử, vì giang sơn xã tắc từng cho Người rằng Tuế Tuế c.h.ế.t. con vốn dĩ đều sự ích kỷ: đó là mà từ nhỏ nâng niu trong lòng bàn tay. Huynh nàng chịu một chút buồn khổ nào, chỉ mong nàng thể sống trọn đời trong hạnh phúc.
Lý Trọng Yến Cố Nguyên Triều đang im lặng, thần sắc u ám khó đoán: “Không giống ? Vì ngươi gì?”
Cố Nguyên Triều nhắm mắt run rẩy đáp: “Bức họa vĩnh viễn cũng thể vẽ thần vận của .”
Lý Trọng Yến khựng cúi đầu Cố Tuế An ở trong tranh. Trong thoáng chốc, lời khiến đau nhói đến mức bật , nhưng cuối cùng vẫn cố nén . Hắn thu hồi bức họa, chậm rãi bước về phía ghế rồng: “Nhất định sẽ . Trẫm sẽ vẽ thần vận của nàng. Ngươi lui .”
Trong lòng Cố Nguyên Triều khẽ thở dài một tiếng, xoay rời .
Lan Thương Tự bên cạnh chứng kiến tất cả. Từ khi điều nhiệm kinh thành, khi hoàng hậu qua đời thì bệ hạ ngày càng trở nên điên loạn. Hắn nghĩ, nếu Tiểu Yên cũng gặp chuyện, e rằng chính cũng sẽ phát điên, đau khổ đến mức sống bằng c.h.ế.t.
Hắn nhớ đến bức họa thấy, hiểu vì , luôn cảm thấy vô cùng quen thuộc…
“Tấu .” Từ vọng xuống là giọng nhàn nhạt của Đế vương, qua thì khá lý trí và bình tĩnh.
Lan Thương Tự cúi đầu cung kính : “Thần đến Kinh Châu tra xét rõ ràng, quả thực một loại giống lúa thể đạt năng suất năm trăm, thậm chí sáu trăm cân mỗi mẫu. Một dân chúng ở Kinh Châu gieo trồng một năm, lúa thu hoạch so với loại thường càng thêm ngon ngọt, dễ no bụng, ăn cũng hề điều gì bất . Thần cũng gặp cô gái tên là Ngô Trình, tuổi còn nhỏ, tròn độ hoa niên, nhưng đối với việc đồng ruộng quả thật nhiều kiến giải. Chỉ là về sư phụ của cô gái , thần tra xét lâu nhưng vẫn tìm .”
Lý Trọng Yến đối với việc chính sự vẫn vô cùng bình tĩnh, còn thấy dáng vẻ điên cuồng . Hắn đặc biệt coi trọng việc xuất hiện giống lúa năng suất cao. Những ngón tay thon dài khẽ v**t v* cuộn tranh, một lát nhàn nhạt cất lời: “Giống lúa thật sự cần mới mỗi năm ?”
Lan Thương Tự sớm dự liệu rằng bệ hạ sẽ hỏi đến việc , liền cụp mắt đáp: “Thần cùng với Tri phủ Kinh Châu là Ôn đại nhân lấy một phần nhỏ lúa thu hoạch năm nay giống gieo xuống. Về việc liệu giảm năng suất thì đợi đến năm mới thể chứng thực.”
Lý Trọng Yến khẽ “ừ” một tiếng, tiếp tục hỏi: “Giống lúa là do một thương nhân tên Vương Thiết Trụ bán , phận của điều gì khả nghi ?”
Lan Thương Tự nhớ những điều điều tra , khi cân nhắc kỹ lưỡng liền : “Thân phận của Vương Thiết Trụ tạm thời gì khả nghi, gia đình đơn giản, tổ tiên vốn ở huyện Thanh Hà, khi ăn thất bại mới đến Kinh Châu. Vương Thiết Trụ hẳn chỉ là bán mặt nổi, phía chắc chắn còn chủ nhân thực sự. Tuy nhiên, thần điều tra sâu hơn, phát hiện một vài manh mối cho thấy Vương Thiết Trụ dường như liên hệ với Cố thừa tướng…”
Nếu giống lúa quả thực cần mới mỗi năm, thì về khi loại lúa năng suất cao gieo trồng khắp Đại Ung, kẻ nắm giữ giống lúa chẳng khác nào nắm giữ huyết mạch của cả quốc gia. Cô nương tên Ngô Trình vốn dĩ hề khả năng nghiên cứu giống lúa, chỉ đôi chút bề ngoài. Còn Cố thừa tướng là đầu trăm quan, nếu trong chuyện thực sự bàn tay của ông , thì… mục đích của ông rốt cuộc là gì?
Trước khi bẩm báo thì Lan Thương Tự cũng suy nghĩ lâu. Thân phận của Cố thừa tướng vô cùng đặc biệt: ông chỉ là đầu trăm quan, mà còn là phụ của nữ t.ử mà bệ hạ yêu thương nhất. Sự điên cuồng cố chấp của bệ hạ đối với hoàng hậu khiến kinh hãi. Nếu như vì yêu mà liên lụy đến cả nhà nàng, thì…
Trong điện lập tức trở nên im lặng.
Lý Trọng Yến một hồi lâu mới cất tiếng, giọng lộ chút cảm xúc nào: “Việc ngươi cứ tiếp tục âm thầm điều tra, tin tức gì thì trực tiếp bẩm báo với trẫm.”
Lan Thương Tự cúi đầu và nâng tay hành lễ: “Vâng, Bệ hạ.”
Lý Trọng Yến phất tay hiệu cho Lan Thương Tự lui xuống, nhưng Lan Thương Tự vẫn im, quỳ xuống: “Bệ hạ, thần còn một việc bẩm báo ạ.”
“Thần khẩn cầu bệ hạ ban hôn cho thần.” Lan Thương Tự mang theo vẻ mặt kiên định đưa thỉnh cầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-115-chap-niem.html.]
Thần sắc của Lý Trọng Yến chút gợn sóng, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Là tiểu thư nhà nào?”
“Không tiểu thư nhà nào cả, chỉ là một nữ t.ử thường dân. Vì trưởng bối trong nhà cho phép, nên thần chỉ thể khẩn cầu bệ hạ ban hôn thôi ạ.”
Lý Trọng Yến ngước mắt lên: “Là vị ôm nhầm trong nhà ngươi đó ?”
Bị chỉ thẳng , nhưng thần sắc của Lan Thương Tự cũng bất kỳ đổi nào: “ .”
Lý Trọng Yến hỏi thêm nữa: “Lui xuống , hãy việc trẫm giao phó thì trẫm sẽ để ngươi như ý nguyện.”
Lan Thương Tự dậy: “Tạ ơn bệ hạ thành , thần nhất định sẽ việc .”
Nhìn bóng lưng Lan Thương Tự rời , Lý Trọng Yến nghĩ đến giống lúa năng suất cao, đến Cố thừa tướng mà đầu âm ỉ đau, luôn cảm thấy dường như bỏ sót điều gì…
Lan Thương Tự khi khỏi cung cũng vẫn luôn nghĩ đến bức họa của tiên hoàng hậu. Hắn chắc chắn rằng từng gặp vị tiên hoàng hậu dung nhan tuyệt thế , nhưng vì luôn cảm thấy quen thuộc, đặc biệt là đôi mắt , giống như từng thấy qua một đôi y hệt, song thể nhớ là ai.
Vài ngày , buổi tối Lan Thương Tự xử lý xong chính sự liền đến viện của Lan Yên để bầu bạn cùng nàng. Để phòng ngừa xảy biến cố như năm năm khi Lan Yên bỏ trốn, từ lúc trở về kinh thành thì nàng giam giữ trong phủ, phép ngoài, và Lan Thương Tự cũng chỉ cho nàng gặp dì một duy nhất.
Khi Lan Thương Tự bước phòng thì Lan Yên đang gì đó. Hắn lưng nàng, vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh mai của nàng khẽ thì thầm bên tai: “Đang luyện chữ ?”
Thân thể của Lan Yên lập tức cứng đờ, bàn tay cầm b.út run lên, một giọt mực rơi xuống giấy. Nàng buông b.út xuống vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của Lan Thương Tự.
Lan Thương Tự siết c.h.ặ.t nàng trong lòng, nốt chu sa giữa mi tâm đỏ rực nổi bật, giọng khàn khàn: “Đừng động.”
Lan Yên dám cử động nữa, nàng bất động như khúc gỗ. Hiện tại, nàng chuyện với Lan Thương Tự.
Lan Thương Tự xoay Lan Yên , trao cho nàng một nụ hôn thật sâu. Khi kết thúc nụ hôn, Lan Thương Tự tiếp tục hỏi: “Muội vẫn với là đang gì?”
Người trong lòng động tĩnh gì, Lan Thương Tự dịu dàng : “Không , chúng chuyện khác.”
Lan Yên giật , cuối cùng cũng cất tiếng : “Muội đến Kinh đô cũng một thời gian , thư báo bình an cho Liễu Nương.”
Lan Thương Tự khẩy: “Muội đối với nàng thật là .”
Lan Yên nhíu mày: “Huynh thể buông ?”
Lan Thương Tự mỉm : “Không buông, để ca ca hôn thêm nữa.”
Nói xong, gương mặt tuấn tú ghé sát Lan Yên, định hôn xuống thì bất chợt trong đầu lóe lên điều gì đó, ánh mắt của chợt trở nên vô cùng sắc bén.
Liễu nương!
Liễu nương!
Người phụ nữ sự hiện diện mờ nhạt đến mức gần như lãng quên.
Đôi mắt , đôi mắt quả thực giống hệt với vị hoàng hậu khuất!!