Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 126: Khóe miệng của Bệ hạ cười ngày càng tươi hơn
Cập nhật lúc: 2026-04-25 12:59:56
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lan phủ.
Bên trong một tẩm phòng thanh nhã, trải sàn là t.h.ả.m với hoa văn như ý, tường treo một bức tranh sơn thủy. Dựa tường là chiếc giường Bạt Bộ chạm khắc hoa văn bằng gỗ t.ử đàn. Thân giường khắc đầy vân dơi và hoa văn mây trôi, tinh xảo và phức tạp, nhưng hề cảm giác chồng chất rối mắt, ngược còn toát vẻ ấm áp và hoài cổ của thời gian.
Lan Thương Tự giường, ôm Lan Yên đùi và hôn thắm thiết. Mắt nhắm nghiền, y phục chỉnh tề, thấy rằng chỗ nào đó của …
Sau khi ôm hôn lâu, cuối cùng cũng dừng . Đôi mắt của Lan Thương Tự mơ màng, nốt chu sa giữa ấn đường đỏ rực: “Tiểu Yê, thật sự nhanh ch.óng cưới nàng về nhà.”
Lan Yên th* d*c khe khẽ, nhưng trả lời câu hỏi của .
Lan Thương Tự khi cố gắng bình tĩnh thì cất lời: “Tiểu Yên, ngày mai cung nhé, Hoàng hậu nương nương gặp nàng.”
Lan Yên chút kinh ngạc. Nàng rõ rằng Liễu Nương chính là Hoàng hậu nương nương đương triều, lúc thì vô cùng chấn động. Sau đó nhớ đến ngày hôm Lan Thương Tự đột nhiên hỏi về đôi mắt của Liễu Nương, nàng liền hiểu lẽ chính Lan Thương Tự tiết lộ tung tích của Liễu Nương cho Bệ hạ. Vì chuyện mà nàng áy náy suốt một thời gian dài.
Liễu Nương là Bệ hạ cưỡng ép đưa cung, chắc chắn nàng hề . Tất cả đều là của nàng . Nghĩ đến đây, ánh mắt của Lan Yên liền trở nên u ám.
Lan Thương Tự xoa nhẹ l*n đ*nh đầu của Lan Yên: “Tiểu Yên, những điều nên thì , hiểu chứ? Nếu Hoàng hậu nương nương hỏi thì rằng thích trưởng, gả cho . Muội cũng thấy dì của tổn thương, đúng ?”
Lan Yên cúi đầu xuống, nhỏ giọng đáp “” một tiếng.
Ngày hôm , Cố Tuế An trực tiếp sai đưa Lan Yên cung. Vừa Triều Dương cũng trở về, Tuế Tuế ở bên ngoài kết giao một bạn mới tay nghề nấu nướng cực kỳ xuất sắc, nên nàng tò mò gặp ngay.
Trong cung Phụng Nghi, Lan Yên bước thấy Cố Tuế An thì ngây . Quá ! Thì khi Liễu Nương che giấu, dung nhan mỹ lệ đến thế, đến mức nàng quên cả hành lễ.
“Tiểu Hòa, ngẩn thế? Mau xuống .” Cố Tuế An thấy gương mặt của Lan Yên tràn đầy vui mừng, lập tức bước tới nắm tay nàng cùng xuống. Sau khi , Cố Tuế An giới thiệu bên cạnh: “Đây là Triều Dương, cũng là bạn của .”
Triều Dương mỉm híp mắt, vẫy tay chào Lan Yên giống như một chú mèo chiêu tài: “Xin chào nhé.”
Lúc Lan Yên mới sực tỉnh, nàng vội vàng dậy hành lễ: “Hoàng… Hoàng hậu nương nương, Công chúa điện hạ.”
Cố Tuế An lập tức kéo tay nàng : “Tiểu Hòa, chúng là bạn bè nên ngươi cần hành lễ. Về ngươi thể gọi là Tuế Tuế.”
“ đúng đúng, là bạn của Tuế Tuế cũng chính là bạn của , ngươi thể gọi là Triều Dương.” Triều Dương ở bên cạnh cũng mỉm híp mắt theo.
Lan Yên Cố Tuế An, sang Triều Dương: “Chuyện … chuyện hợp với quy củ ạ.”
Triều Dương : “Có gì mà hợp quy củ chứ, giữa bạn bè thì chẳng cần đến quy củ!”
Cố Tuế An cũng mỉm : “ , Tiểu Hòa, ngươi cứ đối xử với như là .”
Lan Yên mím c.h.ặ.t môi, nàng im lặng một lúc mới khẽ cất giọng: “Hoàng hậu nương nương, thần với . Chính vì thần mà mới Bệ hạ phát hiện, thần xứng đáng bạn với .” Sau đó Lan Yên cẩn thận giải thích bộ chuyện bức họa.
Cố Tuế An xong thì trong lòng chỉ xé nát Lan Thương Tự thành từng mảnh!
Thì là , chẳng trách Lý Trọng Yến đột nhiên tìm đến, hóa là cái tên ch.ó má Lan Thương Tự mách lẻo.
Cố Tuế An Lan Yên : “Tiểu Hòa, chuyện ngươi cố ý nên cần áy náy. Cho dù ngươi thì Lan Thương Tự sớm muộn cũng sẽ nhớ thôi. Ta vẫn bạn với ngươi, vẫn ăn món ăn ngươi nấu. Ngươi bạn với ?” Nói xong, nàng Lan Yên với vẻ đáng thương.
Lan Yên…
Lan Yên ngẩn , quá , dáng vẻ khiến bất kỳ ai cũng nỡ từ chối. Nàng ngơ ngác : “Muốn… ạ.”
Cố Tuế An mỉm : “Thế chẳng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-126-khoe-mieng-cua-be-ha-cuoi-ngay-cang-tuoi-hon.html.]
Hơi thở của Lan Yên khựng , nụ của Hoàng hậu nương nương càng thêm rạng rỡ, tựa tiên t.ử .
Cố Tuế An an ủi Lan Yên xong, nghĩ đến chuyện Tiểu Hòa gả cho cái tên mách lẻo Lan Thương Tự .
Nàng vội vàng hỏi: “Tiểu Hòa, ngươi gả cho Lan Thương Tự, chuyện là thế nào ? Hắn… chẳng là trưởng của ngươi ?”
Nghe nàng , Lan Yên mới hồn : “Dạ, là trưởng cầu xin Bệ hạ ban hôn.”
“Cái gì!?” Cố Tuế An đập mạnh xuống bàn, gương mặt đầy phẫn nộ, lập tức bật dậy tìm Lý Trọng Yến để tính sổ. Cái tên đàn ông khốn kiếp còn dám là !
Lan Yên giật , nàng chợt nghĩ đến điều gì đó liền vội vàng kéo tay Cố Tuế An : “Hoàng… Tuế Tuế, … nguyện ý gả cho trưởng.”
“Á?” Cố Tuế An ngẩn : “Ngươi thích trưởng của ?”
Lan Yên gật đầu: “Ừm, thích.”
Cố Tuế An nắm lấy tay Lan Yên: “Tiểu Hòa, ngươi uy h**p ? Đừng sợ, là Hoàng hậu, chuyện gì cũng thể giúp ngươi.”
Lan Yên mỉm : “Ta thật sự thích trưởng mà. Việc Bệ hạ ban hôn thực là giúp , nếu thì chủ mẫu và phụ sẽ chẳng bao giờ đồng ý.” Nàng từng với Tuế Tuế một , thể gây thêm phiền toái cho nàng nữa.
Cố Tuế An Lan Yên, nàng vốn là tính cách che giấu, e rằng ngay cả bản cũng nhận nụ của giả tạo đến mức nào.
Trong lòng Cố Tuế An thở dài một tiếng, thôi , để nàng nghĩ cách khác giúp nàng .
Sau đó Cố Tuế An trò chuyện với Lan Yên thêm một lúc nữa. Triều Dương nhận tâm trạng của Lan Yên , nên ở bên cạnh trêu chọc nàng khiến nụ của Lan Yên trở nên rạng rỡ hơn nhiều, cách với Cố Tuế An cũng dần biến mất.
Sau khi Lan Yên rời cung, Triều Dương lắc đầu cảm thán: “Một cô nương như , gả cho Lan Thương Tự.” Lan Thương Tự bề ngoài thoạt như tiên khí phiêu dật, nhưng cách hành xử hiểm độc và gian trá, nổi tiếng khắp triều đình.
Cố Tuế An cũng thở dài: “ …”
Chuyện nàng nghĩ thêm cách khác.
Đột nhiên nhớ đến Triều Dương, năm năm nàng vẫn một : “Triều Dương, ngươi thật sự trong lòng ?”
Triều Dương vội vàng xua tay lắc đầu như trống bỏi: “Không , Tuế Tuế, tuy rằng Hoàng chẳng gì, nhưng suốt năm năm qua thấy sống bằng c.h.ế.t, như một cái xác . Cái thứ gọi là tình ái đáng sợ quá, cũng quá dày vò con , tuyệt đối dám chạm .”
Cố Tuế An thì im lặng một lúc, hỏi: “Triều Dương, ngươi trách ? Dù cũng là Hoàng của ngươi mà.”
Triều Dương mỉm : “Nói gì thế, Hoàng yêu ngươi là chuyện của . Huynh bản lĩnh khiến ngươi yêu thì trách ngươi gì.”
Cố Tuế An mỉm ôm lấy khuôn mặt Triều Dương, cọ nhẹ cổ nàng : “Triều Dương, ngươi thật .”
Triều Dương ôm lấy Cố Tuế An: “Đương nhiên .” Triều Dương nghĩ ngợi một chút hỏi: “ mà Tuế Tuế , ngươi thể thử thích Hoàng của , thử xem ?” Dù từ nhỏ luôn bảo vệ nàng , Triều Dương rõ, nếu Hoàng che chở phía thì nàng cũng chẳng thể sống thoải mái như bây giờ. Nàng cũng giúp đỡ cho Hoàng của .
Thích Lý Trọng Yến ?
Cố Tuế An im lặng hồi lâu khẽ: “Ta sẽ thử xem.” Dù thì cũng chẳng thể trốn thoát.
Hai trò chuyện mà Lý Trọng Yến ngoài cửa từ lâu. Ban đầu chỉ định thấy Lan Yên khỏi cung thì cũng để Triều Dương nhanh ch.óng xuất cung. lúc đoạn đối thoại , Lý Trọng Yến lặng lẽ thêm một lúc xoay trở về Ngự thư phòng.
Hồng Quý theo bên cạnh Bệ hạ, rõ ràng thấy khóe miệng của Bệ hạ ngày càng nở nụ tươi, kiềm chế . Trong lòng ông cũng tràn đầy vui mừng.