Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 131: Ngoại truyện 1: Hiệp khách áo đỏ
Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:36:48
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mưa lớn như trút nước, ào ào đổ xuống con đường núi gập ghềnh.
Một cỗ xe ngựa cũ lao vun v.út trong màn đêm, xe mưa xối rửa đến mờ mịt, bánh xe nghiền qua bùn lầy, liên tục hất tung những vệt nước đục ngầu.
Trong xe ngựa la liệt nhiều cô gái hôn mê, tay chân trói, miệng bịt kín, mắt che . Những cô gái ai nấy đều dáng vẻ yểu điệu, trông trẻ trung. Không chỉ , trong đó thậm chí còn cả trẻ em.
Chiếc xe ngựa vẫn tiếp tục lao trong đêm mưa, mà hề trong rừng cây xung quanh nhiều kẻ áo đen đang bám theo.
Toàn Triều Dương mặc áo đen, đầu đội nón lá rộng vành, ánh mắt dõi c.h.ặ.t cỗ xe ngựa .
Những năm qua nàng phiêu bạt bên ngoài nên võ công tiến bộ ít. Lần đến huyện Ninh Phong vốn chẳng định dừng chân lâu, nhưng ở một ngày phát hiện nơi đây thật kỳ lạ: phố hầu như thấy thiếu nữ trẻ, ngay cả bé gái cũng cực kỳ hiếm.
Hỏi thăm kỹ mới , trong gần một năm qua ở huyện Ninh Phong phụ nữ và bé gái liên tục mất tích. Quan phủ điều tra , dân chúng thì khổ sở vô cùng, phụ nữ chẳng còn dám khỏi nhà. Nghe thấy chuyện như , Triều Dương tất nhiên rời mà quyết định ở để điều tra cho rõ.
Đám vô cùng xảo quyệt, Triều Dương ở huyện Ninh Phong điều tra suốt một tháng mà vẫn tìm thấy tung tích của chúng, cứ như thể biến mất .
lúc , con gái của một tạp dịch tại quán trọ nàng đang ở mất tích. Cô bé mới chỉ sáu tuổi, Triều Dương tức giận đến cực độ, bọn súc sinh !
Thế nhưng chính vì cô bé , mà của Triều Dương cuối cùng cũng manh mối về đám .
Nàng xem rốt cuộc là kẻ súc sinh nào cái chuyện trái với luân thường đạo lý !
“Công chúa, mệt ?” Bên cạnh Triều Dương là một nữ t.ử sát theo nàng . Nữ t.ử ăn mặc giống hệt Triều Dương, chiếc nón lá rộng vành là một gương mặt hết sức bình thường. Nếu phố, ai nhận nàng chính là một ấm vệ từng g.i.ế.c gớm tay.
“Không mệt! Xem bọn họ sắp đến nơi , chúng nhanh theo kịp !” Nói xong sử dụng khinh công nhanh ch.óng đuổi theo.
Các ám vệ xung quanh cũng lập tức theo sát.
Xe ngựa chạy suốt quãng đường, cuối cùng dừng ở cửa của một trang viên cũ nát lưng chừng núi.
Một từ trang viên bước , mặc áo tơi, đội nón lá, khuôn mặt mờ ảo trong màn mưa. Người đó quanh bốn phía, phát hiện điều gì khác lạ thì mới dắt xe ngựa trong trang viên.
Vào một sân nhỏ trong trang viên, khiêng các cô nương và bé gái trong xe ngựa , khiêng cả hai một căn phòng.
Một đàn ông trung niên mặc đồ đen với vẻ mặt hung dữ lạnh lùng hỏi: “Lô hàng tháng ít thế?”
Người đàn ông dắt xe ngựa trang viên cúi đầu : “Hiện tại, ở huyện Ninh Phong, phụ nữ và trẻ em gái hiếm khi ngoài, đây là lượng chúng cố gắng tìm cách lấy ạ.”
Người đàn ông mặc đồ đen cau mày mà gì thêm, ông để hơn mười canh gác trong và ngoài căn phòng, về phía một sân khác.
Trong bóng tối, Triều Dương những kẻ đó mà mắt phun lửa, nhưng nàng vẫn bình tĩnh khẽ với bên cạnh: “Ảnh Cửu, ngươi theo đàn ông đó, xem chủ mưu đằng là ai, nhất là tìm bằng chứng. Ta và những khác sẽ cứu , ngươi hãy cẩn thận.”
Ảnh Cửu gật đầu, “Vâng.” Nói xong liền lóe lên biến mất tại chỗ.
Triều Dương thấy Ảnh Cửu thì cùng các ám vệ khác tính tiến căn phòng để cứu , nhưng những kẻ súc sinh quá đỗi thận trọng, cho dù cẩn thận hết mức vẫn phát hiện.
May mắn là ám vệ của nàng cũng ít, hai bên lập tức giao chiến.
Triều Dương nhân lúc hỗn loạn đá văng cửa phòng, nàng chạy nhưng thấy ai trong nhà cả.
Có mật thất!
lúc xông , một lời liền vung kiếm c.h.é.m về phía Triều Dương. Nàng tránh , đang chuẩn đ.â.m trả một nhát thì phát hiện kẻ một nhát kiếm xuyên qua cổ họng.”
Triều Dương , cả nàng lập tức kinh ngạc tột độ.
Người đàn ông mặc hồng y, tóc đuôi ngựa buộc cao, tay cầm trường kiếm bước , chẳng là tình cũ đáng thương của Tuế Tuế đó !!
Sao ở đây!!
“Mộ Hành Tắc?”
Mộ Hành Tắc vẻ mặt lành gì với của tình địch, cũng trả lời Triều Dương mà tự bắt đầu tìm kiếm lối mật thất trong phòng.
Triều Dương cũng Hoàng nhà , nên nàng hiểu Mộ Hành Tắc mắt. Haizz, nợ của Hoàng cũng là nợ của mà.
Thấy Mộ Hành Tắc để ý đến , Triều Dương cũng gì thêm nữa. Hiện tại điều quan trọng nhất là tìm thấy những cô gái và bé gái .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-131-ngoai-truyen-1-hiep-khach-ao-do.html.]
Lúc , thêm một thiếu niên từ bên ngoài nhảy chân sáo bước cửa: “Biểu ca, đám bên ngoài giải quyết gần xong , may mà thêm những từ tới, nếu thật sự tốn thêm kha khá công sức.” Thiếu niên đó chính là Chu Dự.
Lúc Chu Dự thấy bóng lưng của Triều Dương thì tò mò hỏi: “Ối — cô là ai thế?”
Triều Dương đầu , vẻ mặt Chu Dự trông như thấy ma, miệng lắp bắp: “Công công công công…”
Triều Dương ngắt lời đầy bất lực: “Ta là công chúa, công công. Nếu ngươi còn gọi như thì sẽ cho ngươi công công đấy.”
Một tay của Chu Dự bịt miệng , một tay che chắn chỗ nào đó, mở to hai mắt lắc đầu lia lịa.
Bộ dạng đó khiến Triều Dương thấy buồn , đúng là khá đáng yêu.
lúc tiếng động truyền đến từ bên cạnh, Mộ Hành Tắc mở mật thất và tự bước .
Triều Dương và Chu Dự vội vàng theo.
Bước mật thất, Triều Dương và Chu Dự phát hiện Mộ Hành Tắc giao chiến với bốn năm canh giữ bên trong. Hai vội vàng tiến lên giúp đỡ, nhanh đó ba giải quyết hết đám trong mật thất. Tuy nhiên, Chu Dự may một nhát kiếm c.h.é.m chân, nhưng cũng để tâm, cà nhắc tiếp tục theo Mộ Hành Tắc.
Mộ Hành Tắc đẩy một cánh cửa khác trong mật thất, ba cùng bước .
Bên trong là phụ nữ và trẻ em gái, lúc từng trong họ đều ba xa lạ với vẻ kinh hoàng, thể sợ hãi đến mức run rẩy.
Triều Dương lập tức phẫn nộ, nàng ất hít một thật sâu dịu dàng : “Các ngươi đừng sợ, chúng đến để cứu các ngươi.”
Chu Dự cũng vội vàng trấn an theo, nhanh đó, những phụ nữ xoa dịu và còn sợ hãi nhiều nữa.
Ba vội vàng cởi trói cho những phụ nữ và dẫn họ khỏi mật thất
Lúc , những kẻ bên ngoài ám vệ của Triều Dương giải quyết xong. Ảnh Cửu xách một đàn ông đẫm m.á.u, ném xuống đất như một con ch.ó c.h.ế.t: “Công chúa, là tên Huyện lệnh huyện Ninh Phong cấu kết với bọn súc sinh đó, bán những phụ nữ và trẻ em sang huyện khác để trục lợi. Thuộc hạ tìm bằng chứng ạ.”
Triều Dương lộ rõ vẻ chán ghét: “Ảnh Thất, mau đưa bằng chứng về Kinh đô. Những còn đưa các cô gái về nhà.” Nàng suy nghĩ một lát thêm: “Nhớ chuẩn cho họ một bộ quần áo mới .”
Các ám vệ đáp: “Vâng, Công chúa.”
Mộ Hành Tắc im lặng việc, thấy chuyện xử lý thỏa thì định rời .
Trước khi , vẫn nhịn đầu , đôi mắt hoa đào về phía Triều Dương khẽ mấp máy môi.
Triều Dương thấy vẻ mặt thì liền hỏi gì. Haizz, chữ “tình” quả thực hại ít. Nàng Mộ Hành Tắc và : “Tuế Tuế .”
Mộ Hành Tắc cúi đầu im lặng một lúc, đó ngẩng lên, khóe môi cong lên, “Ừm.” Nói xong liền sử dụng khinh công rời khỏi nơi .
Chu Dự vốn đang buồn bã vì biểu ca nhà vẫn mắc kẹt trong lưới tình thoát , thì đột nhiên thấy bóng dáng màu đỏ đang rời , liền vội vàng kêu lớn: “Ối — Biểu ca…” Chân thương mà! Đợi với! còn kịp gọi xong thì biến mất thấy tăm .
Chu Dự đờ tại chỗ, Triều Dương với vẻ đồng cảm: “Hắn là biểu ca ruột của ngươi ?”
Chu Dự đơ mặt : “Giờ thì nữa .”
Triều Dương bật thành tiếng: “Thôi , gọi một tiếng ‘tỷ tỷ’ , Bổn công chúa sẽ đưa ngươi .”
Chu Dự lập tức rạng rỡ nở một nụ ngọt ngào, nịnh nọt : “Công chúa tỷ tỷ tìm cõng tìm đại phu nhé.”
Triều Dương hừ một tiếng: “Cũng điều đấy.” Nói xong, nàng lập tức tìm một ám vệ để cõng tìm đại phu.
Thời gian trôi qua trong chớp mắt.
Không từ bao giờ, giang hồ xuất hiện một kiếm khách áo đỏ thần bí. Hắn luôn khoác lên bộ hồng y rực rỡ như ngọn lửa, còn thanh trường kiếm trong tay lạnh lẽo tựa sương giá buốt.
Hắn trừ bạo an dân, diệt trừ những kẻ cậy mạnh bắt nạt kẻ yếu. Người đời chỉ thấy kiếm quang lướt qua là gian tà tiêu diệt hết, nhưng ai tên tuổi lai lịch của . Bách tính đều ngừng ca ngợi , chỉ cảm thấy tiêu sái như gió.
Những năm qua Mộ Hành Tắc khắp Nam Bắc, gặp ít , nhiệt tình như lửa, cũng lạnh lùng như băng; cũng ít câu chuyện, chuyện trong trẻo động lòng như suối ngọt, chuyện hỗn tạp khó phân biệt như dòng nước đục.
điều khiến khó quên nhất vẫn là bóng hình mà năm xưa, chỉ một gặp gỡ khiến thể nào quên nữa.
Bóng hình dường như hòa m.á.u thịt, trở thành một phần nhịp tim của . Dù biển đổi nương dâu, cũng cách nào rửa trôi nàng…
(Hết phần cổ đại của A Tắc)