Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 138: Ngoại truyện 8: Mộ Hành Tắc, thiếu niên trong bộ đồ đua xe màu đỏ (Giả tưởng)
Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:36:55
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trời nghiêng về phía Tây, những đám mây nơi chân trời ánh chiều tà nhuộm đỏ, một mảng màu tím thẫm, một mảng đỏ rực, thêm một mảng vàng sẫm, chen chúc trải dài đến tận chân trời.
Cố Tuế An và cô bạn là Tô Thư đang vỉa hè của đại lộ Đế Đô. Tuy lập thu, nhưng bầu trời buổi chiều tối vẫn còn oi bức.
“Thư Thư, lát nữa đến trung tâm thương mại chúng mua một ly sữa lạnh , nóng quá, bây giờ tớ chỉ uống đồ lạnh thôi.” Cố Tuế An lấy tay quạt liên tục phe phẩy, khuôn mặt nhỏ xinh phủ một lớp mồ hôi mỏng, cảm giác cả cũng dính nhớp.
Trong ký ức của cô, Đế Đô hề nóng thế !
Cô lớn lên ở Đế Đô từ nhỏ, chỉ là bố cô điều chuyển đến thành phố S, nên cô và đều theo. Lần , thời hạn điều chuyển của bố cô kết thúc, mà cô cũng còn một năm nữa là thi đại học, nên cả nhà về Đế Đô.
Cố Tuế An học sớm, vốn nhỏ hơn bạn bè cùng trang lứa một tuổi, vì thông minh nên cô nhảy hai lớp. Tô Thư là bạn cô quen khi cô nhảy lớp. Nhiều năm qua hai vẫn giữ liên lạc, bây giờ học cùng một trường. Tô Thư bèn hẹn cô cuối tuần dạo phố. Những năm Đế Đô đổi nhiều, cô chỉ về dịp lễ Tết, Cố Tuế An cũng dạo nên đồng ý, chỉ là ngờ trời nóng đến thế.
Tô Thư thấy sữa thì vui vẻ gật đầu: “Được nha, nha, tớ một quán ngon tuyệt vời, tớ dẫn .”
Lời cô dứt, bên tai hai liền truyền đến một tràng âm thanh nổ ống xả dữ dội. Hai theo bản năng về phía đại lộ, liền thấy từng chiếc xe sang trọng lướt qua mắt: Lamborghini SVJ biển Kinh A, Porsche Panamera Turbo S, McLaren F1. Chiếc McLaren F1 ở cuối cùng thậm chí còn giảm và nhả ga ngay khoảnh khắc lướt qua, tiếng pô nổ ba khiến cửa kính ô tô rung lên bần bật, cuối cùng chúng kiêu ngạo biến mất khỏi tầm mắt hai .
Cùng với tiếng pô xe dần biến mất, bên tai Cố Tuế An vang lên giọng kích động của Tô Thư. Cô nắm cánh tay Cố Tuế An ngừng lay động: “Tuế Tuế, Tuế Tuế, những trong xe là nhóm của Mộ Hành Tắc đấy!”
Cố Tuế An vốn nóng, lay đến choáng váng đầu óc. Cô nắm lấy bàn tay đang lay của Tô Thư và hỏi: “Cậu quen họ ?”
Sở thích hóng chuyện của Tô Thư nổi lên, cô bắt đầu hăng hái kể cho Cố Tuế An về thứ: “Tuế Tuế, mới đến trường chúng một tuần nên lẽ . Cái tớ , Mộ Hành Tắc, là hot boy của trường đấy, còn học cùng lớp với nữa, chỉ là tuần đầu khai giảng việc nên đến trường. Cậu chỉ trai mà còn là thiếu gia nhà giàu đấy, chiếc McLaren F1 là của đấy, cả một “mục tiêu nhỏ” luôn đó nha!”
(Cả một “mục tiêu nhỏ” đấy nha! Đây là một cách châm biếm nổi tiếng mạng, ám chỉ con 100 triệu tệ, xuất phát từ câu của một tỷ phú Trung Quốc rằng mục tiêu ban đầu chỉ là “kiếm một trăm triệu tệ”, mà 100 triệu tệ là giá trị tương đương với siêu xe McLaren F1).
Nghe thấy lời , suy nghĩ đầu tiên của Cố Tuế An là: “Học sinh cấp ba cũng thể thi bằng lái xe ?”
Tô Thư câu hỏi bất ngờ cho ngơ ngác: “Chắc… chắc là thể, Mộ Hành Tắc còn thích đua xe.”
Cố Tuế An hứng thú với những chuyện . Dù cũng xe đua của cô, nhiệm vụ hàng đầu của học sinh cấp ba là học tập, hơn nữa bây giờ cô chỉ nhanh ch.óng uống ly sữa mát lạnh giải nhiệt mà thôi: “Thư Thư, chúng nhanh thôi, ở đây thật sự nóng.”
“Được .” Tô Thư gật đầu, nhưng vẫn hăng hái kể cho Cố Tuế An những chuyện phiếm trong trường họ.
Đô thị phồn hoa, màn đêm thậm chí còn rực rỡ hơn cả ban ngày, ánh đèn lấp lánh, càng thêm vẻ tráng lệ.
Tại trường đua xe lớn nhất Đế Đô.
Những chiếc xe đua lao vun v.út đường đua, xe gần như song song với mặt đất khi chạy với tốc độ cao. Bên trong trường đua là tiếng nhạc sôi động cùng tiếng reo hò của khán giả, tạo nên một khung cảnh sục sôi nhiệt huyết.
Bên trong khu vực khán đài VIP của trường đua, máy lạnh hoạt động hết công suất. Một thiếu niên mặc đồ đua xe màu đỏ lười biếng dựa lan can. Làn da trắng lạnh, mày kiếm mắt , khí chất vô cùng cao quý. Đôi mắt hoa đào đa tình của đang hờ hững xuống trận đấu phía .
Lộ Giản choàng tay qua vai Mộ Hành Tắc, trêu chọc : “A Tắc, hôm nay chỉ đua một trận rút lui ? Biết bao nhiêu em gái ở đang mòn mỏi mong chờ xuất hiện đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-138-ngoai-truyen-8-mo-hanh-tac-thieu-nien-trong-bo-do-dua-xe-mau-do-gia-tuong.html.]
Trần Dương cũng dậy khỏi chiếc ghế sofa ở phía , phụ họa : “ đó A Tắc, hôm nay hoa khôi trường Tam Trung đặc biệt chạy đến xem , chỉ đua một trận thì cô chẳng thất vọng c.h.ế.t .”
Mộ Hành Tắc lười biếng gạt tay Lộ Giản đang khoác vai , liếc hai , về phía chiếc ghế sofa đơn màu đen xuống với vẻ quan tâm: “Chuyện liên quan gì đến chứ, là khỉ trong sở thú mà cho họ ngắm .”
Lộ Giản dựa lan can hăng hái lớn: “Cậu đừng thế, thực sự giống con khỉ nhảy từ tảng đá, lòng sắt đá vô cùng. Số cô gái từ chối chắc đếm xuể nhỉ? Thật cô gái như thế nào mới lọt mắt xanh của đây.”
Mộ Hành Tắc hứng thú với con gái, nên lười chẳng thèm đáp lời.
Lộ Giản đảo mắt một vòng, đột nhiên nghĩ chuyện gì đó, lập tức hưng phấn : “Ây, A Tắc, tuần đến trường nên lẽ . Nghe lớp một nữ sinh siêu xinh mới đến. Trước đây mấy Dương Khê Đồng, Sở Linh, Lâm Toàn chẳng cứ tranh giành vị trí hoa khôi TSo, ai cũng chịu phục ai, ý kiến trong trường cũng khác . bây giờ, hễ là học sinh nào từng gặp cô gái đều nhất trí cho rằng cô hơn cả ba .”
Trần Dương gật đầu: “Tớ , hình như tên là Cố Tuế An.”
Lộ Giản thiếu niên đang chiếc ghế sofa đơn, gian : “Siêu xinh đó nha, A Tắc hứng thú ?”
Đôi mắt hoa đào của Mộ Hành Tắc chút gợn sóng: “Nhàm chán.”
Nói xong câu , liền dậy: “Về nhà ngủ đây.”
Lộ Giản chỉ bóng lưng Mộ Hành Tắc với Trần Dương: “Cậu xem, như thế hả, bây giờ mới chín giờ tối thôi đấy!”
Trần Dương cũng dậy theo: “ cũng về đây, thức khuya hại sức khỏe lắm A Giản .”
Lộ Giản lập tức cạn lời, hai thức trắng đêm qua chơi game với đến tận hai giờ sáng là ma hả.
hai hôm nay đều nổi hứng bỏ , ở một cũng chẳng ý nghĩa gì, bèn lẩm bẩm c.h.ử.i rủa theo.
…..
Trường trung học phổ thông Đế Đô, với tư cách là một trong những trường cấp ba trọng điểm lâu đời và nhất tại Đế Đô, cổng trường thứ Hai tấp nập qua ngừng nghỉ. Ngoài các học sinh mặc đồng phục thì còn nhiều phụ , xe sang thì nhiều đếm xuể.
Cố Tuế An xuống xe của bố cô và theo dòng trường. Trường trung học Đế Đô kỷ luật nghiêm khắc, bắt buộc mặc đồng phục. Đồng phục nam sinh là áo sơ mi trắng và quần đen, còn nữ sinh là áo sơ mi trắng và váy kẻ ca-rô dài ngang đầu gối. Thiếu niên thiếu nữ đang ở độ tuổi nhất, khắp cổng trường cũng là cảnh , ngoại trừ Cố Tuế An, vì mới chuyển đến nên cô vẫn đang mặc quần áo của .
Cố Tuế An bước trường thấy Tô Thư mặc bộ đồng phục học sinh: “Thư Thư, chào buổi sáng nha.”
Tô Thư thấy cô thì hớn hở chạy đến: “Tuế Tuế, trùng hợp quá.”
Hai họ chuyện vài câu đơn giản, Tô Thư học lớp Mười, Cố Tuế An học lớp Mười Hai, khi chào tạm biệt thì mỗi về phía tòa nhà học của .
Đến lớp thì thấy còn đông, Cố Tuế An xuống chỗ của . Cô mới đến lớp một tuần, tính cách hướng ngoại, nên vẫn quen với các bạn. Vì , khi xuống thì cô lấy sách tự một , nhưng hề rằng các bạn xung quanh đang lén lút cô.