Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 65: Ánh trăng sáng

Cập nhật lúc: 2026-04-11 20:06:07
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Bãi triều, Lý Trọng Yến trở về Ngự Thư Phòng, theo là Tổng quản Thái giám Hồng Quý.

 

Một bóng đen nhỏ gầy xuất hiện phía Lý Trọng Yến.

 

“Hiện giờ Tuế Tuế ?” Lý Trọng Yến đến Ngự án hỏi.

 

Giang Yên cúi đầu đáp: “Bẩm Bệ hạ, khi ở bên cạnh thì cô nương biểu hiện bình thường, nhưng khi ai thì cô nương thường xuyên ngẩn .”

 

Ngẩn ?

 

Nàng đang nghĩ về ai?

 

Chẳng lẽ là c.h.ế.t đó .

 

Sắc mặt của Lý Trọng Yến mờ mịt khó đoán. Hắn đến Ngự án bức họa của Cố Tuế An đặt đó, đó ch*m r** v**t v* khuôn mặt tuyệt mỹ bức họa.

 

Tuế Tuế, Trẫm sẽ cho nàng thêm chút thời gian để quên c.h.ế.t đó. Đừng bắt Trẫm chờ quá lâu.

 

“Từ nay về , nếu còn bất kỳ đàn ông nào dám tiếp cận Tuế Tuế, cần bẩm báo Trẫm, cứ trực tiếp g.i.ế.c là xong.” Ánh mắt của Lý Trọng Yến vẫn rời khỏi bức họa, khuôn mặt vô cảm dặn dò.

 

Lẽ khi Giang Lăng, nên để Giang Yên ở bên cạnh Cố Tuế An. Là mềm lòng .

 

của .

 

Tuế Tuế của còn nhỏ tuổi, ở bên cạnh trông chừng nên khác dụ dỗ cũng là điều dễ hiểu, trách nàng. Dù thì cũng c.h.ế.t .

 

, tuyệt đối sẽ cho phép tình huống xảy nữa.

 

Giang Yên khom lưng đáp: “Vâng, Bệ hạ.”

 

Sau khi bẩm báo xong, đối phương thoắt cái biến mất.

 

Lý Trọng Yến đến phía Ngự án và xuống, đó dặn dò Hồng Quý đang ở bên cạnh: “Đi truyền Giang Hồi tới đây.” Sau khi dặn dò xong bắt đầu xem tấu chương.

 

Hồng Quý: “Vâng, Bệ hạ.”

 

Chẳng bao lâu , Giang Hồi bước trong điện cúi hành lễ: “Bệ hạ điều gì dạy bảo ạ?”

 

Lý Trọng Yến vẫn chăm chú tấu chương trong tay, cũng ngẩng đầu lên mà chỉ lạnh nhạt : “Đi xử lý Lý Trọng Hy .”

 

Ngừng một chút, tiếp: “Đã nhổ cỏ thì nhổ tận gốc.”

 

Giang Hồi cảm thấy lạnh sống lưng, đáp: “Dạ.”

 

Tháng Mười Một, tiết trời dần trở lạnh.

 

Sau giờ Ngọ, Cố Tuế An lười biếng tựa trong sân uống rượu nho. Bên cạnh là một chiếc lò nhỏ, lò đang nướng khoai lang và hạt dẻ, tỏa mùi hương ngọt ngào thơm lừng.

 

Thỉnh thoảng cơn gió mát thổi qua, mang hương thơm bay xa hơn.

 

Xuân Lan bên cạnh bóc hạt dẻ, nàng đưa một hạt bóc sẵn cho Cố Tuế An : “Cô nương, hạt dẻ chín , thể ăn ạ.”

 

Cố Tuế An nhận lấy hạt dẻ cho miệng, đó gật đầu: “Ừ, thơm thật.”

 

lúc ở bên ngoài sân vang lên một giọng trong trẻo: “Tuế Tuế, đến đây.”

 

Cố Tuế An cảm thấy bất đắc dĩ, dạo gần đây Triều Dương luôn chạy sang chỗ nàng. Theo lý mà , nay Lý Trọng Yến đăng cơ, là ruột duy nhất của Hoàng đế, Triều Dương lẽ nhận thiệp mời từ các thế gia ở kinh thành. Thế nhưng nàng đều từ chối hết, chỉ thích rủ nàng ngoài dạo chơi mà thôi.

 

nàng khỏi phủ.

 

Thật sự chẳng chút hứng thú nào cả.

 

Hơn nữa, suốt nửa năm nay kinh thành chẳng hề yên , hoàng quyền đổi, nam chính, nam phụ, nữ chính, nữ phụ các phe phái đ.á.n.h như thần tiên giao chiến khiến m.á.u chảy thành sông. Với phận là một bia đỡ đạn nhỏ bé như nàng, thì việc ngoan ngoãn ở nhà vẫn là an nhất.

 

nàng cũng Triều Dương là lòng , cũng hiểu vì nàng thường xuyên đến tìm như .

 

Thế nhưng nàng cần thời gian.

 

Có thể là một năm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-65-anh-trang-sang.html.]

Cũng thể là hai năm, thời gian thực sự thể xoa dịu nhiều thứ.

 

Nàng cũng là kiểu phụ nữ vì một đàn ông mà màng sống c.h.ế.t, càng sẽ sống cả đời chỉ vì một đàn ông.

 

nàng đoán rằng cả đời cũng thể quên Mộ Hành Tắc.

 

Ở thời hiện đại, nàng thường lướt xem mấy đoạn video Douyin về “ánh trăng sáng” “nốt chu sa” gì đó. Trước nàng hiểu, giờ thì thể thấu hiểu sâu sắc .

 

Triều Dương bước sân, ánh mắt sáng rực khi thấy khoai lang đang nướng bếp lò: “Ta ngửi thấy mùi thơm từ ngoài .”

 

“Cung chúc Công chúa điện hạ an khang.” Xuân Lan và Tứ Hỷ hành lễ.

 

Về phần Chiêu Hạ, vì Cố Tuế An khỏi phủ nên nàng cũng rảnh rỗi bèn luyện võ.

 

Triều Dương xua xua tay, xuống ghế: “Miễn lễ, mau mau, cho một củ khoai nướng .”

 

Cố Tuế An kéo dòng suy nghĩ về với thực tại, nàng cũng dậy mà vẫn lười biếng tựa ghế. Giữa nàng và Triều Dương nhiều lễ nghi khách sáo: “Đợi thêm chút nữa , hiện tại vẫn chín .”

 

“À, , sẽ đợi thêm chút nữa.” Triều Dương chút thất vọng.

 

“Tỷ ở trong cung ăn bao nhiêu sơn hào hải vị , thèm một củ khoai nướng ?” Cố Tuế An bất lực .

 

“Sao mà giống .” Không hiểu vì mà ăn gì ở chỗ Tuế Tuế nàng cũng thấy ngon hơn ở trong cung.

 

Nghĩ đến mục đích của chuyến , Triều Dương hăng hái : “Tuế Tuế, lâu khỏi phủ . Nghe vài ngày nữa ở hồ Minh Nguyệt sẽ tổ chức thi thơ, do thư viện Hương Sơn chủ trì. Sẽ nhiều nữ t.ử tài hoa và học sĩ tham dự, chắc chắn sẽ náo nhiệt. Chúng cùng xem nhé.”

 

Cố Tuế An Triều Dương: “Tỷ thơ ?”

 

Triều Dương ngẩn : “Không .”

 

Cố Tuế An mỉm : “Trùng hợp thật, cũng . Vậy chúng thi thơ gì?”

 

Lỡ như đến đó, bắt hai nàng thơ mà nổi thì chẳng mất mặt . Tuy rằng nàng sợ mất mặt, dù thì danh tiếng ‘bình hoa di động’ của nàng cũng truyền xa như , nhưng cần gì tự chuốc lấy phiền toái chứ?

 

Triều Dương nào nghĩ nhiều đến thế, nàng chỉ hội thơ sắp tới sẽ náo nhiệt, mục đích chẳng qua là đưa Tuế Tuế ngoài dạo chơi một chút mà thôi. Tuế Tuế cứ ru rú trong phủ thế , Triều Dương thật sự sợ nàng sẽ buồn chán đến phát bệnh mất.

 

“Có bổn công chúa ở đây, chúng thơ thì ai dám ép chứ? Tuế Tuế, chúng góp vui một chút , mà~” Triều Dương chịu bỏ cuộc, nắm tay Cố Tuế An lắc lắc nũng nịu khuyên nhủ.

 

Cố Tuế An vẫn động lòng.

 

Triều Dương c.ắ.n răng, giả vờ thẹn thùng : “Tuế Tuế… thật … thật đến hội thơ để gặp thầm thương. Muội cùng nhé…”

 

Cố Tuế An rùng , nàng vẻ mặt giả vờ thẹn thùng của Triều Dương cho nổi da gà.

 

“Tỷ đừng giả bộ nữa.” Nếu nàng còn cái vẻ mặt đó nữa, nàng sợ sẽ nổi hết cả gai ốc mất.

 

Triều Dương như thể phát hiện điểm yếu của Tuế Tuế, lập tức buông thả bản mà nhào lên Cố Tuế An, nũng nịu : “Tuế Tuế Tuế Tuế Tuế Tuế~ với với với mà~”

 

Cuối cùng Cố Tuế An cũng đồng ý cùng Triều Dương đến hội thơ dạo chơi, bằng nàng sợ sẽ nàng cho phát ngấy mà c.h.ế.t mất.

 

Hội thơ chắc nữ chính cũng sẽ tham gia, đến lúc đó kiểu gì cũng một nhân vật bia đỡ đạn ngu ngốc đến gây khó dễ, nữ chính vả mặt ngược .

 

cũng là định luật của tiểu thuyết ngược luyến tàn tâm mà, nàng xem náo nhiệt cũng .

 

Ngày diễn hội thơ, hồ Minh Nguyệt quả nhiên náo nhiệt.

 

Cố Tuế An trong xe ngựa, thấy vô đang vui chơi nơi đây, mặt hồ xanh biếc lấp lánh, từng chiếc thuyền nhỏ lững lờ trôi mặt nước.

 

Hội thơ tổ chức một chiếc thuyền lớn ở giữa hồ, thể chứa đến cả trăm . Thuyền hai tầng, đều chế tác tinh xảo, lan can chạm trổ, tranh vẽ rực rỡ, đó chẳng khác gì mặt đất bằng phẳng cả.

 

Lúc hội thơ vẫn bắt đầu, thuyền một danh kỹ đang gảy đàn, tiếng đàn du dương vang vọng, quả thật tao nhã vô cùng.

 

Hôm nay cách ăn mặc của Cố Tuế An và Triều Dương đều khá giản dị.

 

Có lẽ là do Triều Dương sớm nhắn nhủ với quen, nên một vị phu t.ử của đơn vị tổ chức là thư viện Hương Sơn trực tiếp dẫn họ lên gian phòng riêng ở tầng hai của thuyền lớn. Từ cửa sổ, thể bao quát bộ boong tầng một.

 

Lúc boong thuyền nhiều công t.ử thế gia, tiểu thư khuê các, cùng một học sĩ tụ hội.

 

Triều đại Đại Ung phong tục khá cởi mở, vì chỗ chỉ chia hai bên: một bên dành cho khách mời nam, một bên dành cho khách mời nữ, ở giữa bình phong vật gì che chắn cả.

 

Loading...