Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-04-11 20:06:10
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nguyễn cô nương, để đề cho ngươi nhé?” Triều Dương mỉm bước đến mặt Nguyễn Lưu Tranh .

 

Nghe , mới thu ánh mắt đang hướng lên tầng hai.

 

“Vậy mời Triều Dương công chúa cứ việc đề.” Nụ của Nguyễn Lưu Tranh phần gượng gạo.

 

Triều Dương về phía Từ cô nương: “Từ cô nương, nếu đề thì ngươi ý kiến gì khác chứ?”

 

Lúc Từ Diệu Nhi vẫn còn luyến tiếc nỡ dời ánh mắt , nàng Triều Dương và cung kính đáp: “Diệu Nhi dĩ nhiên tin tưởng Công chúa điện hạ.”

 

“Rất .” Triều Dương gật đầu.

 

Triều Dương suy nghĩ một lát, ánh mắt đột nhiên sáng lên: “Hay là Nguyễn cô nương hãy lấy khung cảnh hôm nay để một bài thơ , thế nào?”

 

Nụ của Nguyễn Lưu Tranh bỗng chốc nghẹn . Khung cảnh ngày hôm nay thì thơ như thế nào chứ.

 

Nàng nhanh ch.óng lục lọi những bài thơ thuộc lòng, nhưng thể nhớ một bài nào phù hợp với khung cảnh hiện tại.

 

Nàng suy nghĩ một lúc lâu.

 

Lúc tất cả mặt ở đó đều lộ vẻ mặt chút khác thường.

 

Sắc mặt Nguyễn Lưu Tranh cũng trở nên khó coi.

 

Ánh mỉa mai trong mắt Từ Diệu Nhi ngày càng đậm nét.

 

“Nguyễn cô nương nghĩ ư? Có đề mục quá khó ? Vậy thì Bản công chúa đổi đề khác nhé.” Triều Dương quả thực hề khó Nguyễn Lưu Tranh.

 

Nàng chỉ góp vui thôi mà.

 

Thế nên nàng cũng hề ý định đề quá khó. Việc lấy khung cảnh tại chỗ để một bài thơ là một đề tài phổ biến. Con cháu của các thế gia khi học tập thơ ca thường phu t.ử kiểm tra. Phu t.ử đôi khi lười biếng nghĩ đề thì sẽ bảo học trò lấy cảnh vật tại chỗ để một bài thơ.

 

Phần lớn đều thể , chỉ là phân biệt thơ thơ dở mà thôi.

 

Thế nhưng nàng ngờ rằng vị Nguyễn cô nương .

 

Nguyễn Lưu Tranh dĩ nhiên là thể , nàng học thơ, chỉ thuộc lòng thơ mà thôi.

 

“Công chúa, đề quả thực khó , xin Công chúa hãy đổi sang đề khác.” Nguyễn Lưu Tranh tự nhiên thừa nhận. Nàng chứ thần thánh, cho dù là Thi Tiên thì cũng lúc , nên nàng thì chứ.

 

điều mà Nguyễn Lưu Tranh là, việc lấy khung cảnh tại chỗ để thơ là một việc đơn giản đối với tất cả mặt. Thế mà vị Nguyễn cô nương thể những bài thơ xuất sắc như .

 

Trong chốc lát, vẻ mặt nàng càng trở nên khác lạ hơn.

 

Vị Nguyễn cô nương lẽ nào ăn cắp thơ của khác thật ư…

 

Ngay cả Chu Cẩm Hy – cực kỳ sùng bái Nguyễn Lưu Tranh – cũng bắt đầu cảm thấy nghi ngờ đôi chút.

 

Dĩ nhiên là Nguyễn Lưu Tranh những điều .

 

Lúc Lư Thanh Uyển vui mừng c.h.ế.t . Nàng vốn từng nghĩ đến việc Nguyễn Lưu Tranh ăn cắp thơ của khác, vì dù trong tiệc mừng thọ của Tiên Đế , nếu tra là dùng thơ của khác thì đó là tội khi quân.

 

Nàng tại chỗ lời châm trọc rằng: “Nguyễn cô nương , cô nhưng thì đấy. Ta tin rằng hầu hết mặt ở đây đều . Một đề mục đơn giản như mà ngươi , thì còn ai tin rằng những bài thơ đó là do cô chứ.”

 

“Phải đó, Triều Dương công chúa, Người cũng cần đổi đề nữa . Ta thấy những bài thơ đây cô đều là ăn cắp của khác đấy.” Từ Diệu Nhi cũng châm chọc .

 

“Từ cô nương, cô thì bằng chứng chứ!” Tống Vọng Sinh lạnh lùng .

 

“Cái còn cần bằng chứng ư? Cô thơ chẳng chính là bằng chứng .”

 

Hướng Dịch Hiên cũng bắt đầu giúp Nguyễn Lưu Tranh: “Làm thơ cần linh cảm, ngay .”

 

“Được ! Bản công chúa đổi đề là đổi đề, gì mà cãi .” Triều Dương cũng còn vui vẻ nữa.

 

Nghe thấy giọng tức giận của Công chúa, đều dám gì nữa.

 

Triều Dương suy nghĩ một lát, đột nhiên phấn khích : “Nguyễn cô nương, nếu đề mục , thì hãy lấy dung mạo của Tuế Tuế để một bài thơ , thế nào? Chính là cô gái nãy ở bên cạnh Bản công chúa đó, cô cũng gặp nàng .”

 

Triều Dương cảm thấy cực kỳ thông minh. Nếu Nguyễn Lưu Tranh thật sự , thì Tuế Tuế nhất định sẽ vui.

 

thì cô nương nào mà thích khen ngợi là xinh chứ.

 

Nguyễn Lưu Tranh lập tức sững sờ, nàng nên thở phào nhẹ nhõm nên khó chịu đây.

 

Thở phào nhẹ nhõm là vì nàng thuộc lòng những câu thơ miêu tả mỹ nhân, khó chịu là vì nàng thực sự dùng thơ để ca ngợi dung mạo của Cố Tuế An.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-68.html.]

lúc nàng thể từ chối nữa, nếu thì danh tiếng của nàng sẽ hủy hoại .

 

Thế là nàng lạnh nhạt mở lời: “Được.”

 

Sau đó giả vờ trầm tư một lát.

 

Một lúc lâu , nàng cũng lấy b.út mà trực tiếp tự tin mở lời :

 

“Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung,

 

Xuân phong phất hạm, lộ hoa nùng.

 

Nhược phi Quần Ngọc sơn đầu kiến,

 

Hội hướng Dao Đài nguyệt hạ phùng.”

 

(Dịch thơ: Nhìn mây nhớ đến xiêm áo, thấy hoa nhớ đến dung nhan, Gió xuân thổi nhẹ qua hiên, sương đẫm. Nếu ở mé núi Quần Ngọc, Thì cũng là thấy ở trăng chốn Dao Đài.) – Trích Khúc Hát Thanh Bình của Lý Bạch – Nguồn Thivien.

 

Sau khi nàng xong thì cả khoang thuyền im lặng hẳn, đều hướng mắt lên Cố Tuế An ở lầu hai, nhưng phát hiện vị Cố cô nương từ lúc nào đóng cửa sổ . Mọi đều cảm thấy thất vọng thu ánh mắt.

 

Triều Dương lớn vỗ tay: “Thơ ! Thật là một câu “Vân tưởng y thường hoa tưởng dung” tuyệt vời! Nguyễn cô nương, cô quả thực giỏi, danh hiệu Đệ nhất tài nữ Đại Ung là cô thì còn ai đây nữa!!!”

 

Tuế Tuế bài thơ chắc chắn sẽ vui!

 

Tất cả mặt đều khen ngợi tài hoa của Nguyễn Lưu Tranh, ngay cả Từ Diệu Nhi cũng gì nữa.

 

Ngoài mặt thì Nguyễn Lưu Tranh tươi vui vẻ, nhưng trong lòng hề vui vẻ như .

 

Ở một bên khác, lúc Cố Tuế An hề vui mừng như Triều Dương tưởng tượng.

 

Cố Tuế An đàn ông tuấn mỹ đang ở vị trí ban đầu của Triều Dương, nàng gượng : “Biểu… Bệ hạ, Người ở đây ạ?”

 

Không lâu khi Triều Dương rời , Giang Yên đột nhiên xuất hiện đóng cửa sổ khiến nàng giật , đó Lý Trọng Yến liền ung dung bước .

 

Đôi mắt đen láy của Lý Trọng Yến chằm chằm Cố Tuế An với cảm xúc khó lường.

 

Nàng gầy một chút.

 

trạng thái tinh thần vẻ hơn nhiều.

 

Lý Trọng Yến cảm thấy khá hài lòng.

 

Xem lâu nữa Tuế Tuế của sẽ quên c.h.ế.t .

 

“Trẫm hôm nay thi hội, nên đến xem thử.”

 

Cố Tuế An nghĩ đến Nguyễn Lưu Tranh ở lầu, nàng hiểu rằng đây là đến xem nữ chính.

 

“Biểu lâu cung , Mẫu hậu thường xuyên nhắc đến đấy.” Ánh mắt của Lý Trọng Yến vẫn rời khỏi Cố Tuế An, từ từ mở lời.

 

Cố Tuế An chợt sững sờ, hình như kể từ khi nhận tin của A Tắc thì nàng từng cung nữa. Quả thật nàng nên thăm di mẫu tránh để lo lắng: “Tuế An , ngày khác sẽ cung thăm di mẫu ạ.”

 

Lý Trọng Yến ‘Ừ’ một tiếng.

 

Không mà Cố Tuế An luôn cảm thấy ánh mắt Lý Trọng Yến kỳ lạ. Hơn nữa, từ khi đăng cơ Hoàng đế, thì khí thế so với đây càng thêm áp bức.

 

Nàng cũng về một thủ đoạn tàn nhẫn của khi lên ngôi, ngay cả cha nàng giờ đây cũng chút e ngại vị Tân Đế mới đăng cơ lâu .

 

Cố Tuế An chút bồn chồn yên. Nàng vội vàng dậy: “Bệ hạ, Người cứ tiếp tục xem , thần… …”

 

“Ngồi xuống.” Lý Trọng Yến nàng định gì, kịp để nàng hết vô cảm ngắt lời nàng.

 

Nàng ở cùng với đến .

 

thấy khi nàng ở bên c.h.ế.t , thì nàng cực kỳ vui vẻ!

 

Lý Trọng Yến thể kiểm soát cơn giận của , thực sự hận… hận đến tê cả lưỡi.

 

Tuy nhiên, khoảnh khắc đó nghĩ đến việc c.h.ế.t , thì cơn giận tiêu tan một chút.

 

Hắn chấp nhất và ghen tị với một c.h.ế.t gì chứ.

 

Giọng Lý Trọng Yến dịu dàng : “Biểu đừng vội như , bên Trẫm một lát nữa .”

 

Cố Tuế An Lý Trọng Yến ở mặt, nàng cảm thấy ngày càng thất thường .

 

Loading...