Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 69: Suốt đời

Cập nhật lúc: 2026-04-11 20:06:11
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc lầu vọng lên tiếng Triều Dương bảo Nguyễn Lưu Tranh lấy dung mạo của nàng đề tài để thơ.

 

Cố Tuế An cứng đờ cả .

 

Đây là tỷ thiết của nàng ? Đây là kẻ thù đội lốt bạn thì đúng hơn.

 

Lại còn ở ngay mặt nam chính, nàng ngượng đến mức đào một cái lỗ chui xuống cho xong.

 

Lý Trọng Yến Cố Tuế An như như : “Biểu cũng xuống xem .”

 

Cố Tuế An ngượng ngùng xuống ghế.

 

Không lâu , giọng của Nguyễn Lưu Tranh truyền từ lầu lên lầu hai.

 

Lý Trọng Yến vốn dĩ còn chút hờ hững, nhưng khi bài thơ xong, vô thức dời ánh mắt lên Cố Tuế An, ánh mắt dần trở nên mờ mịt và u ám.

 

“Vân tưởng y thường hoa tưởng dung… quả nhiên là miêu tả đúng.”

 

Cố Tuế An cũng ngờ nữ chính dùng bài thơ . Nàng nghi ngờ rằng nữ chính thuộc lòng bài thơ nào khác nữa.

 

“Nguyễn cô nương quá lời .” Bài thơ là để miêu tả một trong Tứ đại mỹ nhân của Hoa Quốc cơ mà.

 

Lý Trọng Yến nhếch miệng nhạt: “Biểu thích ?”

 

“Thích ạ.”

 

Thật là nàng thích.

 

Bởi vì kết cục của nhân vật chính trong bài thơ cho lắm.

 

đó là bài thơ do nữ chính , chẳng lẽ nàng thể thích mặt nam chính ?!

 

Dĩ nhiên là thể !!

 

Lý Trọng Yến cất tiếng gọi: “Hồng Quý.”

 

“Bệ hạ gì căn dặn ạ?” Hồng Quý từ ngoài sương phòng bước .

 

Lý Trọng Yến liếc mắt hiệu cho Hồng Quý, trong ánh mắt mang theo nhiều ẩn ý: “Bài thơ cả Trẫm và biểu đều yêu thích, mau ban thưởng chút lễ vật cho Nguyễn cô nương .”

 

Hồng Quý híp mắt đáp: “Vâng, Bệ hạ.”

 

Cố Tuế An: “…”

 

Hóa hỏi nàng thích chỉ là tìm cớ để ban thưởng cho nữ chính mà thôi.

 

Hoá nàng chỉ là một công cụ hình thôi !.

 

Tại tầng một của chiếc thuyền.

 

Khi Hồng công công bưng lễ vật xuất hiện, thì tất cả đều kinh sợ thôi.

 

Vậy mà Bệ hạ cũng ở đây!

 

Nhất thời đều hồi tưởng xem hành động nào đúng mực .

 

hối hận nhất chính là Lư Thanh Uyển. Nàng hối hận đến xanh cả ruột. Lẽ lúc nãy nàng nên mở miệng, giờ thì , Bệ hạ chắc chắn sẽ ấn tượng về nàng .

 

Tống Vọng Sinh ngước ô cửa sổ đang đóng kín ở lầu hai, lập tức cau mày.

 

“Nguyễn cô nương, Bệ hạ yêu thích bài thơ cô , đây là những thỏi vàng mà Bệ hạ ban thưởng cho cô.” Vẻ mặt của Hồng công công nghiêm nghị, ông đưa những thỏi vàng đang bưng trong tay cho Nguyễn Lưu Tranh.

 

Tất cả mặt ở đó đều ghen tị Nguyễn Lưu Tranh. Bệ hạ cũng câu thơ đó , chắc chắn sẽ càng thưởng thức vị Nguyễn cô nương hơn nữa.

 

Chỉ Lư Thanh Uyển là ghen ghét đến mức mặt mày gần như méo mó.

 

Nàng cúi gằm mặt, trong mắt lóe lên một tia độc ác.

 

Nguyễn Lưu Tranh!

 

Nàng sẽ buông tha cho đối phương !

 

Lúc Nguyễn Lưu Tranh cũng cảm cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái, sự khó chịu đều tan biến hết.

 

Nàng : “Đa tạ Bệ hạ ban thưởng. Xin hỏi Bệ hạ hiện đang ở , thần nữ đích đến tạ ơn Người.”

 

Từ khi Lý Trọng Yến đăng cơ Hoàng đế, thì nàng lâu gặp . Dù Hoàng cung cũng là nơi nàng , mà Lý Trọng Yến từng triệu nàng cung. Điều khiến nàng cảm thấy khá bực bội. Lúc đang ở đây, nên Nguyễn Lưu Tranh nhân cơ hội để gặp .

 

“Nguyễn cô nương cần . Lão nô sẽ cô nương bẩm báo tâm ý với Bệ hạ.” Hồng Quý mỉm từ chối nàng .

 

Nụ của Nguyễn Lưu Tranh lập tức khựng .

 

Hồng Quý c.h.ử.i thầm trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-69-suot-doi.html.]

 

Gặp Bệ hạ ư?

 

Đùa gì thế .

 

Nếu để ai đó phiền Bệ hạ và Cố cô nương khi đang ở bên , thì cái mạng già của ông cũng cần giữ nữa.

 

Nghĩ đến lúc nãy Bệ hạ gọi ông giành cho ông một ánh mắt đầy ẩn ý, là một tâm phúc bên cạnh Bệ hạ nên ông đương nhiên hiểu ý của Người.

 

ông Triều Dương đang mặt mày ngơ ngác sự xuất hiện đột ngột của Hoàng : “Công chúa điện hạ, Người cũng cần thỉnh an Bệ hạ . Bệ hạ bận rộn chuyện chính sự nên lát nữa sẽ hồi cung , Người cứ tự nhiên chơi vui vẻ là .”

 

Triều Dương ngây gật đầu. Hoàng của nàng bụng thế ? Tuy nhiên, việc Hoàng giục nàng hồi cung khiến nàng mừng rỡ khôn xiết. Lát nữa khi thi hội kết thúc, nàng sẽ cùng Tuế Tuế Gia Bảo Lâu ăn phi lê cá sốt gừng.

 

Nàng lâu ăn món đó.

 

Chỉ là Triều Dương chắc chắn sẽ thất vọng.

 

Sau khi thi hội kết thúc, lúc nàng trở sương phòng của và Tuế Tuế, thì phát hiện đang chờ nàng là Tuế Tuế mà là Giang Việt với vẻ mặt tươi .

 

Triều Dương: “…” Tuế Tuế của nàng !

 

Giang Việt khom lưng hành lễ: “Công chúa điện hạ, Cố cô nương Bệ hạ đưa về Cố phủ . Bệ hạ lệnh cho thuộc hạ đưa Người hồi cung ạ.”

 

Trong khi đó, Cố Tuế An – mà Giang Việt đưa về phủ – lúc đang trong sương phòng nhất của Gia Bảo Lâu.

 

Cố Tuế An đàn ông tuấn tú mặt, nàng thôi: “Bệ hạ…”

 

Lý Trọng Yến ngắt lời nàng: “Biểu cứ gọi Trẫm là biểu ca .”

 

Cố Tuế An khựng : “…Được ạ, biểu ca, chúng dùng bữa mà gọi Triều Dương cùng ạ?”

 

Lý Trọng Yến nhấp một ngụm liếc Cố Tuế An: “Biểu thấy Triều Dương đang chơi vui vẻ ? Trẫm nhẫn tâm đưa , cứ để chơi tiếp .”

 

Cố Tuế An: “…”

 

Từ bao giờ mà bụng như .

 

“Được , lúc Trẫm ở thuyền thấy bụng biểu kêu . Muội ăn gì thì cứ dặn dò .” Đôi mắt đen láy của Lý Trọng Yến hiếm hoi ánh lên ý .

 

Cố Tuế An ngượng ngùng: “À… Vâng.” Quả thật buổi sáng nàng kịp ăn gì thì Triều Dương kéo .

 

Món ăn nhanh ch.óng dọn lên bàn.

 

Lý Trọng Yến gắp một miếng phi lê cá sốt gừng đặt chén của Cố Tuế An: “Muội ăn .”

 

Cố Tuế An : “Cảm ơn biểu ca.”

 

Cố Tuế An cũng cảm thấy việc Lý Trọng Yến gắp thức ăn cho , dù đây khi nàng cung cũng thường xuyên dùng bữa cùng .

 

Thỉnh thoảng Lý Trọng Yến thấy nàng cứ ăn thịt mà ăn rau, thì cũng sẽ lạnh mặt gắp một ít rau xanh đặt chén của nàng.

 

Cố Tuế An cảm thấy vui, bởi vì nàng thực sự thích ăn rau xanh, đặc biệt là rau chân vịt đấy!!

 

Quả nhiên, ăn bao lâu thì Lý Trọng Yến bắt đầu gắp rau xanh chén của nàng .

 

“Biểu ca, tự gắp rau ạ.” Nàng là để đề phòng gắp rau xanh cho , nên mới chủ động gắp một ít để ăn.

 

Lý Trọng Yến liếc chén của nàng thì thấy rau, quen tay gắp thức ăn cho nàng , nên chỉ thể giải thích: “Trẫm thấy.”

 

Cố Tuế An cảm thấy cạn lời, mắt dùng thì thể quyên tặng cho cần dùng, xin cảm ơn!!

 

Sau khi hai dùng bữa xong thì Lý Trọng Yến đưa Cố Tuế An về phủ. Tuy luyến tiếc nhưng mới đăng cơ lâu, quả thật nhiều chính sự cần xử lý.

 

Còn về việc ở bên Cố Tuế An, đợi một thời gian nữa phong nàng Hoàng hậu là xong, bọn họ sẽ nhiều thời gian bên .

 

Là suốt đời đấy!

 

 

Sau khi buổi hội thi thơ kết thúc, bài thơ cuối cùng mà Nguyễn Lưu Tranh trở nên nổi tiếng, nhưng xuất hiện cùng với bài thơ là nàng đều cho là tác giả.

 

Mà là con gái của Cố thừa tướng Cố Tuế An. Vốn dĩ vì Cố Tuế An sống kín tiếng nên chỉ phong là Đệ nhất mỹ nhân Kinh đô.

 

giờ đây, đều rằng con gái của Cố thừa tướng dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, là Đệ nhất mỹ nhân của Đại Ung, ai thể sánh bằng.

 

Ngay cả Nguyễn tài nữ khi gặp cũng kìm câu thơ tuyệt vời ‘Vân tưởng y thường hoa tưởng dung’ để ca ngợi nàng.

 

Nguyễn Lưu Tranh suýt nữa tức c.h.ế.t, nàng may áo cưới cho khác .

 

Sau vẫn là tham gia những buổi hội thi thơ như thế nữa. Ban đầu nàng tưởng thể nhân cơ hội để tỏa sáng một nữa, và nhiều ngưỡng mộ hơn.

 

hội thi thơ , nàng những nhiều sùng bái hơn, mà còn suýt nữa lộ chuyện thuộc lòng thơ của khác. Hơn nữa, nàng còn góp phần xây dựng danh tiếng cho khác. Cũng may là thỏi vàng do Lý Trọng Yến ban cho, điều khiến nàng cảm thấy an ủi phần nào.

 

Loading...