Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 78: Bất cứ ai cũng không chịu nổi bạo lực lạnh

Cập nhật lúc: 2026-04-16 09:41:49
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Trọng Yến hung dữ ném Nguyễn Lưu Tranh xuống đất, nhận lấy chiếc khăn gấm mà Hồng Quý đưa tới để lau tay lạnh lùng : “Nguyễn Lưu Tranh, ngươi nên cảm thấy may mắn vì từng cứu trẫm. đây là cuối cùng, trẫm sẽ còn nương tay với ngươi nữa.”

Nguyễn Lưu Tranh ôm lấy cổ th* d*c từng , nàng Lý Trọng Yến bằng đôi mắt sợ hãi, nàng thực sự nghĩ rằng sắp c.h.ế.t.

Giờ khắc , nàng thật sự khiếp sợ .

Nơi là một quốc gia pháp trị thời hiện đại, g.i.ế.c cần chịu bất kỳ trách nhiệm nào. Huống hồ, đàn ông mặt nàng là Hoàng đế cổ đại, là kẻ nắm giữ quyền sinh quyền sát của muôn , g.i.ế.c nàng chẳng khác nào giẫm c.h.ế.t một con kiến hôi.

Chính khoảnh khắc , nàng mới thật sự cảm nhận sự đáng sợ của thời đại .

“Tát năm mươi cái ném nàng khỏi cung, bảo Tĩnh Viễn hầu quản cho c.h.ặ.t con gái .” Lý Trọng Yến lạnh nhạt xong, ném bừa chiếc khăn gấm lau tay xuống đất bước khỏi ngự thư phòng.

Tống Vọng Sinh vẫn rời cung, chờ Nguyễn Lưu Tranh ở xa bên ngoài ngự thư phòng.

Thấy Bệ hạ bước , vội vàng hành lễ.

Sắc mặt của Lý Trọng Yến vô cùng lạnh lùng, biểu cảm gì mà trực tiếp bước ngang qua.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Tống Vọng Sinh trông thấy Nguyễn Lưu Tranh hai thị vệ lôi khỏi ngự thư phòng, bộ dạng thê t.h.ả.m, sắc mặt trắng bệch.

Đồng t.ử của co rút : “Tranh nhi!”

Trong cung Long Càn.

Cuối cùng Cố Tuế An cũng mặc bộ trung y màu trắng xám đắn. Lúc nàng đang tựa đầu giường ăn cháo. T.ử Tô vốn định đút cho nàng nhưng nàng từ chối, nàng quen để xa lạ đút cho .

“Tuế Tuế, nàng tỉnh , thấy khá hơn chút nào ?” Chưa thấy nhưng tiếng .

Vừa thấy giọng của Lý Trọng Yến, tay của Cố Tuế An khẽ run lên chiếc muỗng rơi xuống bát.

Nàng thật sự sợ đến mức chịu nổi con khốn kiếp nữa.

Lý Trọng Yến bước gần, dáng vẻ yếu ớt của Cố Tuế An, đôi mắt phượng đầy vẻ xót xa. Hắn xuống bên giường định ôm nàng lòng, đầu tiên mở miệng nhận : “Xin Tuế Tuế, đều là của trẫm.”

Cố Tuế An cau mày tránh : “Ngài tránh xa một chút .”

Nàng thật sự chán ghét đến cực điểm .

Trong đáy mắt của Lý Trọng Yến hiện lên vài phần nguy hiểm, thích nàng những lời như thế.

nghĩ đến việc nàng nông nỗi đều là do gây , cũng dám gì thêm mà chỉ lấy bát cháo từ tay nàng : “Vậy để trẫm đút cho nàng.”

Cố Tuế An muỗng cháo đưa tới mặt, nàng ăn ngay mà ngẩng đầu Lý Trọng Yến: “Ta gặp mẫu và di mẫu.”

Lý Trọng Yến Cố Tuế An với ánh mắt tràn đầy mong đợi, trong mắt nàng chỉ . Khuôn mặt tuấn tú của dần trở nên dịu dàng : “Ngoan nào, Tuế Tuế hết hãy ăn cháo .”

Cố Tuế An vẻ mặt của Lý Trọng Yến, cảm thấy chắc là đồng ý, liền ngoan ngoãn ăn từng thìa từng thìa cháo mà đút cho.

Ăn xong cháo, T.ử Vân bưng t.h.u.ố.c hâm nóng phòng.

Lý Trọng Yến tiếp tục đút cho nàng ăn, nhưng Cố Tuế An từ chối.

Đùa , uống t.h.u.ố.c bắc mà uống từng ngụm từng ngụm thì chẳng nàng khổ c.h.ế.t vì vị đắng .

Cố Tuế An bưng bát t.h.u.ố.c, cau mày một chút uống cạn trong một .

“Ô mai, mau đưa ô mai.” Cố Tuế An lập tức với lấy bàn tay đang cầm ô mai của Lý Trọng Yến.

Lý Trọng Yến bật né tránh bàn tay của nàng, đưa miếng ô mai trong tay miệng của Cố Tuế An. Khuôn mặt đang nhăn nhó khó coi của nàng lúc mới dần giãn và trở nên thư thái hơn.

Lý Trọng Yến cảm thấy Tuế Tuế của thật sự đáng yêu.

Ăn xong miếng ô mai trong miệng, Cố Tuế An lập tức hỏi Lý Trọng Yến: “Có thể cho gặp mẫu và di mẫu ?”

Lý Trọng Yến nhận lấy khăn tay mà T.ử Tô đưa qua, dịu dàng lau khóe miệng cho Cố Tuế An.

Sau khi lau xong, kìm mà cúi xuống hôn nàng một cái. miệng thốt lời từ chối lạnh lùng: “Không . Đại hôn định tháng Tư, ngày đại hôn thì Tuế Tuế gặp bất kỳ ai.”

Hắn sẽ cho nàng bất kỳ cơ hội nào để trốn thoát.

Cố Tuế An lập tức sững , đó gương mặt của nàng lộ vẻ tức giận.

Dáng vẻ nàng khiến nàng còn tưởng rằng chỉ cần ăn xong cháo là thể gặp .

Hóa là trêu chọc nàng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-78-bat-cu-ai-cung-khong-chiu-noi-bao-luc-lanh.html.]

Tên khốn Lý Trọng Yến!

Cố Tuế An tức giận đến mức cả ngày hôm đó thèm để ý đến Lý Trọng Yến, bất kể Lý Trọng Yến gì với nàng thì nàng cũng xem như thấy.

Bất cứ ai cũng thể chịu đựng bạo lực lạnh, ngay cả Hoàng đế cũng .

Đêm hôm đó hai giường, Lý Trọng Yến ôm Cố Tuế An lòng.

“Tuế Tuế, nàng vẫn chuyện với trẫm ?”

“….”

“Được, Cố Tuế An, nàng giỏi lắm.” Lý Trọng Yến nghiến răng nghiến lợi .

Giây tiếp theo, bàn tay của đặt nơi nên đặt.

Cố Tuế An lập tức sững sờ, đó nổi trận lôi đình dậy đẩy : “Lý Trọng Yến, ngài là con ! Ta đang bệnh mà ngài còn thế!”

Cái tên khốn quả thực là một tên cầm thú mà.

Khuôn mặt của Lý Trọng Yến lập tức trở nên khó coi, dậy: “Ai bảo nàng để ý đến trẫm, nàng còn dám gọi thẳng tên của trẫm nữa, thật xấc xược!”

Cố Tuế An lạnh một tiếng, vẫn còn bày đặt giá với nàng .

Nàng chộp lấy gối ném thẳng : “Ta cứ gọi đấy, giỏi thì ngài g.i.ế.c luôn !”

Lý Trọng Yến thấy chiếc gối ném tới thì cũng né tránh, chiếc gối đập khuôn mặt tuấn tú của rơi xuống giường.

Hắn lập tức kéo Cố Tuế An ôm lòng, gối đầu lên cổ nàng: “Trẫm bản lĩnh đó, lúc riêng tư nàng gọi thế nào cũng , nhưng mặt khác thì .”

Hắn là một Hoàng đế, thể diện của Hoàng đế thể để mất.

“Nàng phép để ý đến trẫm.” Lý Trọng Yến cụp mắt xuống , giọng mang theo một chút ấm ức khó nhận .

giây tiếp theo bắt đầu phát điên, buông những lời đe doạ nàng: “Nếu nàng còn để ý đến trẫm, thì trẫm sẽ chuyện gì .”

Cố Tuế An thực sự sắp phát điên với cái tên thần kinh thất thường, sáng nắng chiều mưa .

Nàng giãy khỏi xuống giường: “Ta ngủ, ngài đừng phiền nữa.”

giây tiếp theo dán sát , Cố Tuế An giãy nhưng như ý.

“Đừng cử động nữa, Tuế Tuế, trẫm thể dùng cách khác.” Giọng của Lý Trọng Yến khàn đục mang theo lời đe dọa.

Cơ thể của Cố Tuế An lập tức cứng đờ.

Tên đàn ông khốn nạn c.h.ế.t !!

Giữa mùa đông khó ánh nắng ấm áp, nhưng hôm đó là ngày nắng duy nhất trong suốt những ngày qua. Ánh dương rải khắp mặt đất, những hạt băng tuyết lấp lánh ch.ói mắt, phản chiếu những tia sáng rực rỡ.

Từng đoàn qua đường phố của Kinh , tiếng rao hàng vang lên ngớt.

Trong lâu lúc đang bàn tán sôi nổi về những sự việc mới xảy ở kinh đô gần đây: chuyện lập Hoàng hậu và chuyện của vị tài nữ Nguyễn Lưu Tranh, vô cùng tài hoa đắc tội với Bệ hạ nên tát và đuổi khỏi cung. Về chuyện lập Hoàng hậu, thực chất dám nhiều, phần lớn chỉ bàn luận về việc Nguyễn Lưu Tranh đắc tội với Bệ hạ như thế nào.

Và những công t.ử thế gia cùng học t.ử từng hết mực ca tụng Nguyễn Lưu Tranh đây, giờ đây cũng tránh xa nàng như tránh tà.

“Vị Nguyễn cô nương đắc tội với Bệ hạ, e rằng sẽ khó ai dám cưới nàng .”

. Nghe lâu nàng mở hiện giờ ăn ế ẩm lắm, ngay cả những chiếc cốc thủy tinh quý hiếm cũng ai dám mua nữa, trong khi đây tiền cũng mua nổi.”

“Trước đây luôn lời đồn rằng Bệ hạ ý với nàng , lập nàng Hậu , xem lời đồn cũng đáng tin…”

Mọi xôn xao bàn tán ở lầu.

Mà lúc , trong căn phòng riêng ở lầu hai của lâu đang vài vị tiểu thư khuê các .

“Giờ thì cái Nguyễn Lưu Tranh thể đắc ý nổi nữa .” Một cô nương mặc trang phục màu hồng nhạt với vẻ hả hê.

“Ta sớm thấy nàng chướng mắt , nàng việc vài bài thơ mà xung quanh lúc nào cũng vây quanh một đám công t.ử, còn cứ thích xưng gọi với đám công t.ử đó, một cô gái như hổ.” Một cô nương mặc váy vàng với vẻ ghét bỏ. Vị hôn phu của nàng cũng luôn miệng khen ngợi Nguyễn Lưu Tranh, giờ thì nàng xem những nam t.ử còn dám tiếp tục xưng gọi với Nguyễn Lưu Tranh .

“Trước đây còn đồn rằng Bệ hạ lập nàng Hậu, Bệ hạ thể thích một cô gái quan hệ mập mờ với những nam t.ử khác chứ…” Cô nương mặc y phục màu hồng tiếp lời.

“Sương Nhi! Ăn cho cẩn thận!!” Một cô nương dung mạo đoan trang và thanh tú nhíu mày nhắc nhở.

 

 

Loading...