Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 81: Một ngày trước Đại hôn

Cập nhật lúc: 2026-04-16 09:41:52
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối hôm đó, bầu trời mới quang đãng một ngày bắt đầu tuyết rơi lất phất, chỉ điều trong tuyết còn lẫn những hạt mưa cùng với tiếng gió lạnh gào thét đập khung cửa sổ gỗ nam mộc chạm hoa văn hình thoi, phát những tiếng lộp bộp.

Bên trong tẩm điện cực kỳ xa hoa, ánh nến lúc sáng lúc tắt. Từng lớp màn lụa chắn khuất giường của Hoàng đế chạm khắc rồng và khảm ngọc ở giữa điện. Dưới chân giường trải tấm t.h.ả.m nhung dày cộp, quần áo của nam nữ vương vãi khắp nơi t.h.ả.m.

“Tuế…Tuế.”

“Tuế… Tuế… đừng , Trẫm tới đây ~”

Tấm màn lụa đỏ ẩn hiện che khuất sự hỗn loạn giường, âm thanh của phụ nữ và đàn ông đan xen , hòa quyện với tiếng mưa đập cửa sổ, khiến đỏ mặt tim đập nhanh.

Canh năm qua( 3-5 giờ sáng), trời vẫn còn sáng.

Trong tẩm điện đang đốt than ngân sương, khiến gian ấm áp như mùa xuân.

Lý Trọng Yến cụp mắt xuống, thần thái uể oải, chậm rãi và điềm đạm mặc áo lót . Trên n.g.ự.c trần đầy những vết cào xước. Sau khi mặc xong áo lót, hai thái giám cúi đầu cung kính giúp mặc long bào và mũ miện của Hoàng đế.

Chiếc long sàng hỗn độn ở phía , một mỹ nhân tóc đen như mực, da trắng như tuyết đang . Tấm chăn gấm che nửa nàng, nhưng qua lớp rèm lụa đỏ mỏng manh, vẫn thể thấy rõ ràng những vết hôn dày đặc in hằn lưng mỹ nhân .

Sau khi Lý Trọng Yến mặc xong long bào và mũ miện Hoàng đế, bước chậm rãi đến bên giường, dịu dàng kéo chăn gấm che kín cho Cố Tuế An, gương mặt tuấn tú tràn đầy tình cảm sâu đậm.

Sau khi tan buổi chầu sớm, Lý Trọng Yến gọi Cố thừa tướng và bảo ông dẫn thằng nhóc nghịch ngợm Cố Nguyên An về, đó liền trở về cung Long Càn.

Sau khi trở về, cũng phiền Cố Tuế An ngủ mà sai chuẩn món ăn Tuế Tuế thích, đó bắt đầu nghiêm túc xem xét các tấu chương.

Gần đến giữa trưa thì Cố Tuế An mới tỉnh dậy. Sau khi tỉnh táo và nhớ đến sự hỗn loạn tối hôm qua, việc đầu tiên nàng là cố gắng chịu đựng cơ thể mềm nhũn đau nhức để đến phòng rửa mặt súc miệng.

Lý Trọng Yến thấy tiếng động liền theo đến phòng rửa mặt, thấy Cố Tuế An đang cố gắng chịu đựng, một súc miệng súc miệng , lập tức nhíu mày bước tới đỡ nàng: “Tối hôm qua chẳng mới bắt đầu dừng ?” Vừa chạm thì nàng liền lóc, đau lòng nỡ nên lập tức dừng . rốt cuộc… chính mới là

Cố Tuế An để ý đến tên b**n th** c.h.ế.t tiệt , nàng tiếp tục rửa mặt súc miệng.

“Đêm qua trẫm cũng giúp nàng, trẫm hề chê nàng chút nào.” Không những chê, mà còn thích nữa.

Nghe xong câu , Cố Tuế An lập tức nghĩ đến những hình ảnh thể diễn tả tối hôm qua, mặt nàng đỏ bừng lên chỉ trong chốc lát.

Nàng quát: “Ngài hổ!”

Lý Trọng Yến khuôn mặt đỏ bừng của Cố Tuế An, trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ, lập lức ôm c.h.ặ.t lấy nàng bế ngang nàng lên: “Ngoan, đừng rửa nữa, trẫm sớm sai chuẩn sẵn những món nàng thích .”

Đột ngột bế bổng lên, Cố Tuế An vội vàng ôm lấy cổ để giữ thăng bằng: “Ngài đặt xuống, tự .”

Lý Trọng Yến cúi đầu hôn nhẹ lên môi nàng: “Đừng cử động, nàng chậm chạp lắm, trẫm sẽ bế nàng qua đó.”

Nàng chậm chạp như là vì ai chứ!

Sau khi dùng bữa xong, Cố Tuế An hỏi Lý Trọng Yến: “Tiểu của ?”

Vẻ mặt của Lý Trọng Yến dịu dàng, đáp: “Ta bảo cha nàng đưa nó về .”

Nghe , Cố Tuế An mới cảm thấy yên tâm hẳn.

Thời gian trôi qua nhanh ch.óng, đầu tháng tư, những chồi non đầu tiên của mùa xuân nhú lên từ các cành cây, khí hậu ở Kinh đô ngày một ấm áp hơn.

Trong kinh thành, vì đại hôn của Hoàng đế và Hoàng hậu sắp diễn , nên các gia đình đều treo đèn l.ồ.ng đỏ và dải lụa đỏ, trông vô cùng rực rỡ và náo nhiệt.

Trước đại hôn một ngày, Cố Tuế An Lý Trọng Yến đích đưa trở về Cố phủ.

Trước cổng Cố phủ, binh lính canh gác nghiêm ngặt, kín cả ba lớp bên trong lẫn bên ngoài, tất cả những liên quan đều phép đến gần.

Trên chiếc kiệu hoàng gia xa hoa lộng lẫy, rèm che buông kín, Lý Trọng Yến ôm c.h.ặ.t lấy Cố Tuế An.

“Tuế Tuế, ngày mai chính là ngày nàng và trẫm thành hôn, đừng chuyện gì khiến trẫm giận nữa, nàng ?”

Đôi mắt đen láy của Lý Trọng Yến chằm chằm rời Cố Tuế An, giọng vô cùng dịu dàng, nhưng sự nguy hiểm ẩn sâu trong đáy mắt khiến khỏi rợn tóc gáy.

Cố Tuế An lạnh: “Ngài vây Cố phủ như một cái thùng sắt , còn thể chứ?”

Lý Trọng Yến hôn nhẹ lên trán nàng: “Ừ, chỉ Cố phủ, mà khắp nơi trong kinh thành đều Hắc Giáp Vệ tuần tra, các cổng thành cũng canh gác nghiêm ngặt. Vì , Tuế Tuế, nàng ngoan ngoãn đấy.”

Hắn tuyệt đối cho phép bất kỳ sai sót nào xảy trong ngày đại hôn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-81-mot-ngay-truoc-dai-hon.html.]

Nghe xong lời , khuôn mặt của Cố Tuế An vốn đang lạnh bỗng cứng , đồ ngốc Lý Trọng Yến.

Cố Tuế An đẩy tay Lý Trọng Yến lạnh lùng : “Ta xuống đây.”

đẩy nhưng Lý Trọng Yến cũng hề tức giận, nắm lấy tay của Cố Tuế An cùng nàng bước xuống kiệu hoàng gia.

Toàn bộ trong Cố phủ đều mặt, thậm chí tổ phụ và tổ mẫu ở Phủ Ninh cùng với nhà nhị thúc cũng đến. Một đám thấy hai bước xuống thì lập tức quỳ xuống hành lễ.

“Bái kiến Hoàng thượng, bái kiến nương nương.”

Cố Tuế An định bước tới đỡ dậy, nhưng kịp đến mặt họ, thì từ phía vang lên một giọng nhẹ nhàng.

“Tất cả lên .”

“Thần cảm tạ Hoàng thượng.”

Cố Tuế An bước đến mặt cha , tổ phụ tổ mẫu, mỉm ngọt ngào gọi từng một.

Những mấy tháng gặp nàng đều nàng kỹ lưỡng, ánh mắt tràn đầy vẻ xót xa.

Vương thị thấy nụ của nhi nữ, trong lòng đau như d.a.o cắt, nước mắt suýt nữa trào : “Tuế Tuế…”

Cố Nguyên An thậm chí còn chờ ai mà lao tới ôm c.h.ặ.t lấy Cố Tuế An: “Tỷ tỷ, nhớ tỷ lắm.”

Lý Trọng Yến lưng Cố Tuế An, hai hàng lông mày nhíu .

Hắn quát thằng nhóc vì hành động vô lễ, nhưng nghĩ đến ngày mai là ngày đại hôn , cũng cho Cố Tuế An tức giận nên đành nhẫn nhịn.

Lý Trọng Yến sang với cha của Cố Tuế An là Cố thừa tướng: “Quốc trượng, hãy chăm sóc cho Tuế Tuế. Ngày mai là ngày đại hôn, trẫm xảy bất kỳ sơ suất nào.”

Nghe từ “quốc trượng”, mí mắt của Cố thừa tướng giật một cái, gương mặt cứng đờ miễn cưỡng nở nụ : “Vâng, Hoàng thượng.”

Lý Trọng Yến nắm tay Cố Tuế An, kéo nàng xoay hướng về phía , ánh mắt dịu dàng khẽ : “Đợi trẫm ngày mai đến đón nàng nhé.”

Sau khi kiệu hoàng gia xa hoa rời , cả đoàn nhà họ Cố mới đỡ Cố Tuế An bước trong phủ.

Trong phòng, chỉ còn một gia đình nhà họ Cố.

Vương thị ôm c.h.ặ.t lấy Cố Tuế An, nước mắt kìm mà trào : “Tuế Tuế, những ngày con ở trong cung thế nào ?”

Cố Tuế An vội lấy khăn tay lau nước mắt cho : “Mẹ , con , đừng mà.”

Cố thừa tướng cố nén xúc động, ánh mắt đầy thương cảm nhi nữ ngoan ngoãn của : “Là phụ vô dụng.”

Ông chỉ thể nhi nữ của giam cầm, ép gả, mà bản bất lực chẳng thể gì.

“Tuế Tuế, phụ sắp xếp hộ tống . Đêm nay con hãy rời khỏi kinh thành .”

Cố Nguyên Triều lấy một bọc đồ chuẩn sẵn từ đưa cho Cố Tuế An: “Tuế Tuế, bên trong những món nàng thích ăn, còn nhiều ngân phiếu, và một tờ lệnh thông hành ghi tên. Sau khi trốn thoát, hãy đổi tên và ẩn danh, sống cuộc đời mà mong . Chúng sẽ để Chiêu Hạ theo .”

Cố Tuế An từ trong lòng Vương thị ngẩng đầu lên, nàng bọc đồ mặt với ánh mắt tràn đầy xúc động. Nàng thật sự may mắn. Dù xuyên đến một thế giới xa lạ và rắc rối , nhưng nàng một gia đình yêu thương vô điều kiện.

Nàng , tất cả là vì cho nàng.

nếu nàng bỏ trốn, thì sẽ ?

Lý Trọng Yến sẽ tha cho những trong Cố phủ . Hắn là vô cùng tàn nhẫn, trong sách cũng ghi rõ, cuối cùng Cố phủ lưu đày.

Nàng thể vì bản mà hại cả gia đình . Chẳng qua là gả cho mà thôi, gì to tát , cũng đến nỗi c.h.ế.t.

Cố Tuế An nghĩ thông suốt, tình yêu đối với nàng mà bao giờ là ưu tiên hàng đầu.

Huống hồ, kinh thành Lý Trọng Yến phòng nghiêm ngặt đến mức c.h.ế.t , nàng thể trốn thoát .

nàng ý định bỏ trốn thì cũng đợi đến khi lơ là cảnh giác, chọn một cách an liên lụy đến bất kỳ ai, mới tay một thành công.

Hiện tại chính là lúc canh chừng nàng cẩn mật nhất, nếu nàng mà trốn bây giờ thì chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t.

 

 

Loading...