Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 83: Rất căm ghét A Tắc
Cập nhật lúc: 2026-04-16 09:41:54
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khang Định Vương bất lực: “Thích thì chứ, giữ mạng mới là điều quan trọng nhất. Vị lẽ là căm ghét A Tắc, bổn vương chặn mấy đợt thích khách .”
Nếu sớm Bệ hạ hiện tại thích nhi nữ của Cố thừa tướng, ông cũng sẽ đồng ý cho A Tắc đính hôn với nàng , càng truyền tin A Tắc còn sống về kinh đô.
Bây giờ gì cũng muộn .
Vương phi còn điều gì đó.
Lúc , một giọng khàn khàn và run rẩy truyền đến từ gian trong.
“Những lời mà Phụ Vương và Mẫu phi … đều là thật ?”
Khang Định Vương và Vương phi kinh ngạc về phía gian trong.
Cánh cửa ở gian trong đẩy , Mộ Hành Tắc yếu ớt cửa. Đôi mắt hoa đào của tràn đầy băng sương và hung dữ.
Hai sợ hãi vội vàng dậy đến đỡ Mộ Hành Tắc. Vương phi lo lắng : “Sao con dậy , cơ thể con vẫn hồi phục mà.”
Mộ Hành Tắc dùng sức đẩy hai , sự hung dữ trong mắt dần dần chút mất kiểm soát: “Là thật , Phụ Vương, Mẫu phi, những lời là thật !?”
Khang Định Vương nhắm mắt , thể giấu nữa bèn an ủi: “A Tắc, chuyện là thật. Con và nàng duyên mà phận, điều quan trọng nhất bây giờ là con dưỡng sức khỏe cho .”
Vương phi cũng theo: “ đó, A Tắc, con mau lên giường , con vẫn còn đang sốt mà.”
Nói bà đỡ , nhưng Mộ Hành Tắc tránh khỏi tay bà bước thẳng ngoài nhà.
“A Tắc, con định , bây giờ …”
Lời Vương phi còn hết giọng tàn nhẫn của Mộ Hành Tắc cắt ngang: “Kinh đô! Con đến Kinh đô, Tuế Tuế nhất định là Lý Trọng Yến ép buộc, con cứu nàng.”
Khang Định Vương túm c.h.ặ.t lấy Mộ Hành Tắc, ông giận dữ : “Con điên ! Không ! Người đó giờ là Hoàng hậu , con Bệ hạ khi con c.h.ế.t vẫn luôn ngấm ngầm phái ám sát con ? Con đến Kinh đô chính là chịu c.h.ế.t đấy!!”
Mộ Hành Tắc điên cuồng giãy giụa: “Buông con !!!”
Khang Định Vương lạnh mặt lệnh: “Người , trói Thế t.ử lên giường!”
Vương phi đành lòng: “Vương gia…”
Khang Định Vương phẩy tay cắt ngang lời Vương phi định : “Không thể để nó ngoài chịu c.h.ế.t !”
Sau khi trói lên giường thì Mộ Hành Tắc vẫn điên cuồng giãy giụa, vết thương đóng vảy bắt đầu rách và chảy m.á.u.
Đồng t.ử của Khang Định Vương co rút : “Người , mau mời Trúc Sanh đến!”
Đêm hôm đó, bộ Khang Định Vương phủ đều vô cùng hỗn loạn.
Sáng sớm hôm , ánh bình minh le lói, mặt trời vàng rực từ từ nhô lên khỏi đường chân trời, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi khắp mặt đất, gió xuân mang theo hương thơm trong lành của lá cây.
Trong cơn mơ màng, Cố Tuế An cảm thấy trói buộc c.h.ặ.t chẽ, cơ thể gần như tê liệt, nàng kìm mà cựa quậy thoát khỏi sự trói buộc đó.
Lý Trọng Yến tính cảnh giác cao, Cố Tuế An động đậy thì tỉnh. Cảm nhận sự mềm mại trong vòng tay, tình yêu mãnh liệt gần như sắp trào khỏi đôi đen láy tuyệt của .
Đêm qua vui, khi chiếm hữu nàng trong bồn tắm, bế nàng lên giường kìm mà đòi hỏi thêm nữa. Lần cuối cùng kết thúc, trong cơn mơ màng cũng ngủ . Hiện tại … thế mà vẫn còn ở bên trong cơ thể nàng.
Buổi sáng sớm là lúc d*c v*ng của đàn ông dâng trào mạnh mẽ nhất. Lúc , kìm mà …
Cố Tuế An tỉnh giấc ngay lập tức cảm nhận điều gì đó, nàng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Cái tên b**n th** cuồng d.ụ.c !
Lý Trọng Yến khàn giọng bên tai Cố Tuế An: “Tỉnh ?” Nói xong, còn th*c m*nh một cái từ phía .
Tên ch.ó, c.h.ế.t !!!
Cố Tuế An nhịn hết nổi , nàng dùng bộ sức lực giằng thoát khỏi , đó nàng lật tung một cú đá thật mạnh khiến văng xuống long sàng. Và thật trùng hợp, cú đá trúng khuôn mặt tuấn tú của …
Lý Trọng Yến sững sờ.
Cố Tuế An cũng sững sờ.
Nàng Lý Trọng Yến đang đất, khuôn mặt hiện lên vẻ thể tin , nàng thề là thật sự hề ý định đá mặt …
mà… thật sảng khoái quá, ha ha ha ha ha ha ha.
Khi Lý Trọng Yến nhận chuyện gì xảy , cả khuôn mặt của lập tức tối sầm . Hắn nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ gầm lên: “Cố! Tuế! An!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-83-rat-cam-ghet-a-tac.html.]
Hắn đột ngột dậy và lao về phía long sàng, khiến Cố Tuế An sợ hãi vội vàng chui tọt trong chăn, chân đạp loạn xạ. Trong lúc hỗn loạn, Lý Trọng Yến Cố Tuế An đá thêm mấy cái xuyên qua chăn, đến mức cũng chẳng còn tức giận nữa.
Với khuôn mặt đen sì vì tức giận, và khi đá thêm mấy cú nữa, cuối cùng cũng vén chăn lên và ném xuống đất. Hắn tức đến nghiến răng nghiến lợi, lao tới: “Nàng xong đời !”
Cuối cùng, Cố Tuế An thể xuống giường nữa.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Cố Tuế An mệt lả Lý Trọng Yến ôm bàn ăn để dùng bữa.
“Hôm nay cần thượng triều sớm ?” Cố Tuế An , ý tứ vô cùng rõ ràng.
Lúc sắc mặt tuấn tú của Lý Trọng Yến khôi phục như thường, ngược còn rạng rỡ hẳn lên. Hắn thong thả gắp một miếng cá đút cho Cố Tuế An ăn, lười nhác : “Sau đại hôn sẽ nghỉ triều ba ngày.”
“Ồ… Vậy thể gặp di mẫu ?” Mục đích đạt , Cố Tuế An tiếp tục hỏi, theo quy củ thì bái kiến di mẫu chứ, vì đó là chồng của nàng mà.
Lý Trọng Yến thì tuân theo quy củ.
Hắn khẽ một tiếng, ghé sát tai Cố Tuế An mờ ám : “Tuế Tuế, ba ngày nàng đều ở bên trẫm. Đây là cái giá cho việc nàng đá mặt trẫm, ba ngày trẫm sẽ còn quản thúc nàng nữa.”
Đôi mắt xinh của Cố Tuế An đột nhiên mở lớn, trong lòng dâng lên một dự cảm .
Ngày thứ tư, Lý Trọng Yến sáng sớm thỏa mãn rời giường thượng triều, còn Cố Tuế An thì ngủ thẳng đến trưa mới dậy.
“Cô… Nương nương, tỉnh ạ.” Tứ Hỷ và Xuân Lan thấy động tĩnh lập tức bước .
Sau Đại hôn, Cố Tuế An lập tức đưa Tứ Hỷ và Xuân Lan cung. Còn về Chiêu Hạ thì Lý Trọng Yến cho phép, lẽ Chiêu Hạ là ám vệ, nên cho nàng nhập cung, phòng trường hợp Chiêu Hạ giúp nàng bỏ trốn.
Vì chuyện mà Cố Tuế An thầm mắng Lý Trọng Yến một trận.
Có bệnh, bệnh đa nghi quá nặng !
Lúc Cố Tuế An cảm thấy đau nhức vô cùng, nàng xoa eo với vẻ mặt đau khổ dậy. Tứ Hỷ và Xuân Lan vội vàng tiến lên đỡ nàng.
Hai thấy vết đỏ Cố Tuế An, nhớ đến những âm thanh mà họ thấy ngoài điện trong suốt ba ngày qua, nên kìm mà đỏ mặt. Rồi nghĩ đến việc cô nương nhà hề tự nguyện, hốc mắt của họ càng thêm cay xè.
Xuân Lan cố gắng kìm nén cảm xúc, xoa eo giúp Cố Tuế An hỏi: “Nương nương, đói ạ?”
Cố Tuế An gật đầu, nàng suy nghĩ một chút : “Ta đói , ăn sườn non kho chua ngọt.”
Xuân Lan Tứ Hỷ.
Tứ Hỷ gật đầu: “Nô tì sẽ lập tức phân phó ngay.”
Sau khi Tứ Hỷ rời , Xuân Lan đỡ Cố Tuế An xuống giường. Sau khi rửa mặt và chải đầu, thì nàng xuống bàn trang điểm chờ Xuân Lan vấn tóc trang điểm cho .
Cố Tuế An mở một chiếc hộp trang sức đặt bàn. Chiếc vòng tay và trâm cài mà Mộ Hành Tắc tặng nàng đặt lẫn trong vô trang sức khác, hề nổi bật.
Cố Tuế An v**t v* chiếc vòng đó, cũng giờ sức khỏe hiện giờ của A Tắc . Chắc hẳn chuyện nàng nhập cung .
Nàng nhờ đại ca giúp truyền thư cho , bảo đừng đến tìm nàng nữa, nhất là cũng đừng đến Kinh đô.
Nàng cho A Tắc Kinh là vì nghi ngờ việc A Tắc suýt c.h.ế.t đây lẽ chính là do Lý Trọng Yến .
Lý Trọng Yến là kẻ lòng độc ác, tính ghen tuông mạnh mẽ, nếu sớm thích nàng thì thể nào dung thứ cho A Tắc .
A Tắc khó khăn lắm mới thoát c.h.ế.t một , nên thể Kinh. Mặc dù giờ đây nàng nhập cung, nhưng ai cái tên khốn Lý Trọng Yến đó còn tiếp tục nhằm A Tắc nữa .
Nàng thể đem mạng sống của Mộ Hành Tắc đ.á.n.h cược .
Hy vọng xem xong thư của nàng thì thể buông bỏ, sống thật . Chuyện tình ái bao giờ quan trọng bằng tính mạng.
“Nương nương, đeo chiếc vòng đó ạ?” Xuân Lan khẽ hỏi.
Xuân Lan rõ sự độc đáo của chiếc vòng đó, cũng đó là do vị Thế t.ử Mộ tặng, nên khi hỏi thì vô cùng cẩn thận.
Cố Tuế An rũ mắt xuống: “Không cần .” Nàng thầm nghĩ: Nếu đêm diễn yến tiệc giao thừa năm nàng đeo chiếc vòng , thì liệu kết quả khác ?
bây giờ chắc chắn thể đeo , thể để Lý Trọng Yến phát hiện sự độc đáo của chiếc vòng , bằng nhất định sẽ thu hồi.
Lúc , một tiểu thái giám đến truyền lời rằng Bệ hạ bận rộn nên bữa trưa thể dùng cùng nàng. Tâm trạng của Cố Tuế An thoải mái hơn một chút, và khi ăn món sườn non chua ngọt mà nàng hằng mong nhớ, thì tâm trạng nàng càng vui vẻ hơn.
Sau khi dùng bữa trưa, Cố Tuế An lén lút trốn giường uống t.h.u.ố.c tránh thai. Đây là thứ nàng nhờ đại ca giúp tìm kiếm khi về Cố phủ, lúc nàng thể m.a.n.g t.h.a.i .
Sau khi uống t.h.u.ố.c xong thì Cố Tuế An lập tức đến cung Thọ Khang.