Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 89: Điên cuồng chất vấn
Cập nhật lúc: 2026-04-16 09:42:00
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bệ hạ gì?” Cố Tuế An run rẩy hỏi.
“Sao? Không giả vờ nữa ? Nàng hỏi trẫm gì ư? Trẫm cũng hỏi nàng tại lừa dối trẫm, tại chạy trốn cùng ? Nàng hứa với trẫm là sẽ rời , nàng hứa mà!” Lý Trọng Yến xoay nàng đối diện với , hai tay của siết c.h.ặ.t cánh tay nàng, kiềm chế mà điên cuồng chất vấn nàng.
Cố Tuế An thần sắc đáng sợ của cho lạnh toát.
Nàng nuốt nước bọt, cố nén sợ hãi : “Chuyện là ngoài ý , thề là hề ý định chạy trốn. Hôm nay là ngày đại hỷ của đại ca , thể chọn hôm nay để chạy trốn chứ? Thiếp cầu xin hãy tha cho , bảo những dừng tay ?”
Đôi mắt hẹp dài đỏ ngầu của Lý Trọng Yến chằm chằm Cố Tuế An chớp, nghiến răng nghiến lợi : “Nàng còn ngụy biện! Hôm nay nàng gì cũng vô dụng, nhất định c.h.ế.t!”
“Ngài dám!!!” Cố Tuế An kích động , nàng ngay sẽ tin mà!
Phải đây?
Quay đầu Mộ Hành Tắc đang ngày càng chống đỡ nổi, trong mắt Cố Tuế An thoáng qua một tia quyết tuyệt. Nàng bỗng nhiên giãy thoát khỏi tay của Lý Trọng Yến chạy về phía Mộ Hành Tắc. Lý Trọng Yến dù cũng thể để bọn họ c.h.é.m cả nàng .
Lý Trọng Yến nhất thời sơ suất để nàng giãy thoát. Hắn trơ mắt bóng dáng màng nguy hiểm chạy về phía đàn ông khác. Tại giây phút , hình ảnh trùng khớp với cảnh tượng ngày ám sát năm xưa.
Trái tim của nhất thời cảm thấy đau đớn đến cực độ, một vị tanh ngọt trào lên cổ họng, chút lý trí ít ỏi còn sót ở sâu thẳm trong lòng cũng tan biến. Sợi dây đang căng c.h.ặ.t trong đầu như thể đứt hẳn.
Hắn phát điên xông lên phía ôm c.h.ặ.t lấy Cố Tuế An, sắp chạy đến bên cạnh Mộ Hành Tắc, nghiến răng nghiến lợi gầm lên giận dữ:
“G.i.ế.c cho trẫm!”
“G.i.ế.c cho trẫm!!!!”
Đôi mắt của Cố Tuế An vì kinh hãi mà trợn to, nàng sức giãy giụa: “Ngươi dám!! Nếu ngươi dám g.i.ế.c thì sẽ c.h.ế.t cùng !”
Lý Trọng Yến ôm c.h.ặ.t Cố Tuế An lòng, gương mặt tuấn tú của lộ vẻ thể tin nổi: “Nàng đang uy h**p trẫm!”
“ là đang uy h**p ! Lý Trọng Yến, ! Sẽ những lúc thể trông chừng . Khi đó, sẽ tự dìm c.h.ế.t, tự đ.â.m c.h.ế.t, tự treo cổ c.h.ế.t, tự đ.â.m đầu c.h.ế.t, tự nghẹn mà c.h.ế.t. Tóm , nếu Mộ Hành Tắc c.h.ế.t thì cũng tuyệt đối sống một .” Cố Tuế An dùng giọng điệu tàn nhẫn để uy h**p .
Nàng đang ỷ tình yêu của .
Nàng đang ỷ việc sợ nàng c.h.ế.t.
Như thì chứ.
Số uy h**p nàng, dùng hai tay hai chân cộng cũng đếm xuể, nàng chỉ uy h**p một còn là quá thiệt thòi đấy.
Lý Trọng Yến th* d*c, gân xanh nổi lên trán. Đôi mắt phượng đen như mực trừng dáng vẻ sợ c.h.ế.t, khác hẳn với sự nhút nhát đây của nàng, khiến nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c vì tức giận, vị m.á.u tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng.
Thấy Mộ Hành Tắc sắp cầm cự nữa, Cố Tuế An sốt ruột thúc giục: “Bảo bọn họ dừng !”
Có lẽ là do tận sâu trong lòng thật sự sợ nàng sẽ tự sát vì đàn ông hoang dã . Lý Trọng Yến nhắm mắt , giọng chứa đầy sự bạo ngược: “Tất cả dừng cho trẫm!”
Thấy Hắc Giáp Vệ và Cấm Vệ đều dừng , Cố Tuế An còn kịp thở phào nhẹ nhõm thì cơ thể nàng đột nhiên Lý Trọng Yến xoay . Cằm nàng siết c.h.ặ.t, dùng sức nâng mặt nàng lên, hôn lên đôi môi đỏ mọng một cách tàn bạo.
Sự xâm lấn ngang ngược, giống như một con mãnh thú điên cuồng cướp đoạt.
“Ưm! Ưm!!”
Khi Cố Tuế An gần như sắp nghẹt thở, thì cuối cùng nàng cũng buông . Giọng độc ác và tàn nhẫn của Lý Trọng Yến vang lên bên tai nàng: “Lần trẫm g.i.ế.c , nhưng nếu nàng còn gặp nào, thì trẫm sẽ phế bỏ một bộ phận nào đó đó, cho đến khi phế thành nhân trư, trẫm !”
(Nhân trư là một hình phạt cực kỳ tàn bạo thời xưa, c.h.ặ.t cụt tứ chi).
Nghe những lời , trong lòng Cố Tuế An dâng lên một luồng hàn khí lạnh đến thấu xương. Sự lạnh lẽo nhanh ch.óng lan khắp , khiến lông tơ của nàng dựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-89-dien-cuong-chat-van.html.]
Nàng ngẩng đầu đôi mắt đen như mực và đầy nguy hiểm của Lý Trọng Yến, nhận lời là thật, nàng khàn giọng đáp: “Thiếp , tuyệt đối sẽ gặp nữa.”
Lý Trọng Yến cúi đầu xuống, dùng tay v**t v* tóc mai của nàng với vẻ mặt rõ cảm xúc, dường như kiềm chế sự tức giận ở trong lòng. Hắn nắm lấy tay nàng: “Cùng trẫm về cung.”
Cố Tuế An kéo hai bước thì dừng : “Có thể cho thêm vài câu với ?”
Cảm nhận sức lực bàn tay đang nắm c.h.ặ.t tăng lên, nàng vội vàng giải thích: “Thiếp chỉ bảo với hãy trở về Giang Nam , đừng đến tìm nữa.”
Lý Trọng Yến cố gắng kiểm soát cơn xung động g.i.ế.c Mộ Hành Tắc, cặp mắt đen láy ánh lên vẻ b*nh h**n chằm chằm nàng, trầm mặc một lúc lâu.
Ngay lúc trái tim của Cố Tuế An trở nên run rẩy và lòng bàn tay đổ mồ hôi, thì Lý Trọng Yến cuối cùng cũng thốt một tiếng “Được!”
Cố Tuế An thở phào nhẹ nhõm, nàng buông tay Lý Trọng Yến và chạy về phía Mộ Hành Tắc đang thoi thóp mặt đất.
Lý Trọng Yến biểu lộ cảm xúc gì, chỉ chằm chằm bóng lưng nàng chạy về phía Mộ Hành Tắc.
Đây là thứ ba .
Cố Tuế An Mộ Hành Tắc khắp đầy thương tích, đến cả việc dậy cũng khó khăn, đôi mắt nàng dâng lên sự chua xót.
Lý Trọng Yến vẫn đang từ phía , nên nàng dám đỡ đối phương dậy vì sợ phát điên. Nàng tháo chiếc trâm cài tóc đính hạt châu mà hôm nay nàng tùy ý cài khi khỏi cung, mở viên trân châu , lấy viên t.h.u.ố.c bên trong xuống đút miệng Mộ Hành Tắc đang rỉ m.á.u.
Đôi mắt hoa đào mà nàng yêu thích đang chằm chằm nàng chớp. Cố Tuế An nhỏ: “Bình phục thì về Giang Nam , đừng đến kinh đô nữa. A Tắc, tình yêu là tất cả của đời , còn những thứ quý giá hơn tình yêu, ví dụ như sinh mệnh của , ví dụ như gia đình của . Trong mắt , đối với cũng là quan trọng nhất, đáng để đ.á.n.h đổi tất cả . Chúng duyên mà phận, kiếp đừng gặp nữa.”
“Tuế… Tuế…” Nước mắt đảo quanh đôi mắt hoa đào xinh của , cuối cùng đọng thành hạt châu từ từ lăn dài xuống má. Nỗi bi thương của thiếu niên tràn ngoài lời , Mộ Hành Tắc đưa tay chạm nàng, nhưng Cố Tuế An né tránh. Nàng dám để chạm .
Khóe mắt của Cố Tuế An cay xè, nàng cố gắng hết sức mới thể nén nước mắt: “Mộ Hành Tắc, đây.”
Cũng cần lời tạm biệt nữa.
Nói xong câu , Cố Tuế An dậy và bước về phía Lý Trọng Yến.
Bóng hình cao lớn và thon dài của Lý Trọng Yến vẫn yên bất động tại chỗ, chằm chằm nàng. Cố Tuế An bước đến mặt : “Chúng về cung thôi.”
Trở về cung.
Lý Trọng Yến ném Cố Tuế An lên long sàng, xé rách phượng bào của nàng, từng mảnh từng mảnh vứt xuống đất.
Hắn hôn môi nàng, long bào c** s*ch sẽ, mạnh mẽ lao tới: “Tuế Tuế, nàng chỉ thể là của trẫm.”
Hắn điên cuồng đòi hỏi, giống như một con dã thú chỉ thể tháo rời trong lòng nuốt chửng bụng: “Tuế Tuế…”
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy nàng, hết đến khác g*** h*p, trong đôi mắt đen láy nhuốm đầy d*c v*ng là tình yêu b*nh h**n: “Tuế Tuế, đừng rời xa …”
Sau cuối cùng, khuôn mặt tuấn tú của vùi cần cổ mảnh mai và trắng nõn của nàng, nước mắt ướt xương quai xanh xinh của nàng.
Đêm dài thăm thẳm, tiếng canh gõ nổi lên chìm xuống, trong cung điện là một mảng tối tăm. Chỉ gió đêm gào thét thổi qua, bóng cây chập chờn lắc lư ngừng, hòa cùng tiếng côn trùng kêu râm ran chân tường, càng cho đêm khuya thêm sâu thẳm, vạn vật đều im lìm.
Sự hỗn loạn bên trong điện vẫn tiếp diễn, lúc là tiếng th* d*c nặng nề thấm đẫm d*c v*ng của đàn ông, lúc là tiếng r*n r* bất lực, đè nén khó nhịn của phụ nữ. Tấm rèm lụa đỏ in bóng hai hình dáng hòa quyện một.
Mãi đến khi màn đêm dần dần rút , chân trời từ từ xuất hiện một chút ánh sáng yếu ớt, thì những động tĩnh bên trong điện mới chấm dứt.
—
Yêu, hận, sân, si, tham, thể giải thoát đây?