Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 96: Cảm xúc ngày càng điên loạn hơn

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:19:10
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng hậu băng hà, buổi lễ săn b.ắ.n mùa xuân hủy bỏ. Lẽ nhanh ch.óng hồi kinh để cử hành tang lễ cho Hoàng hậu, nhưng Bệ hạ chịu chấp nhận sự thật Hoàng hậu mất, cứ khăng khăng ở hành cung để tìm Hoàng hậu của . Tình trạng của Người ngày càng điên loạn hơn.

 

lúc quần thần đều cho rằng Bệ hạ sắp phát điên, thì một câu trong nước mắt của Cố thừa tướng vang lên: “Ngự uyển xảy hoả hoạn điều bất thường, xin Bệ hạ tra xét.” Câu khiến vị Hoàng đế náo loạn suốt một tháng cuối cùng cũng quyết định hồi kinh, dường như khôi phục sự bình thường.

 

điều khiến rùng sợ hãi là Bệ hạ… đem bộ tro tàn trong ngự uyển của hành cung mang về kinh thành…

 

Giang Yên quỳ đất, cúi đầu run rẩy : “Bệ hạ, là nô tỳ thất trách. Có một thích khách phòng ám sát nương nương. Kẻ đó võ công cao cường nên nô tỳ thể khống chế, chỉ thể dẫn cùng Hắc Giáp Vệ của cấm quân liên thủ vây bắt. Đến khi bắt thích khách thì… ngự uyển… ngự uyển chẳng hiểu bốc cháy. Nô tỳ cứu hỏa, nhưng ngự uyển cháy cực nhanh.”

 

“Chỉ trong khoảnh khắc, ngự uyển hóa thành biển lửa, Bệ hạ… xuất hiện.”

 

Gương mặt của Lý Trọng Yến vô cùng tiều tuỵ, nhưng đôi mắt đỏ ngầu như khát m.á.u. Giọng khàn khàn vang lên khiến lạnh sống lưng: “Đem kẻ đó lên đây.”

 

Tên thích khách t.r.a t.ấ.n, lúc đầy m.á.u, kéo lê điện như một con ch.ó c.h.ế.t.

 

Hạ Thủ Thành quỳ xuống đất: “Bệ hạ, kẻ cứng miệng vô cùng, một mực nghiến răng chịu khai. Nếu thần phong kín miệng thì còn định c.ắ.n lưỡi tự vẫn nữa.”

 

Lý Trọng Yến bật dậy, rút thanh bảo kiếm bên cạnh, bước đến mặt thích khách như một ác quỷ hiện hình.

 

Trong điện nhanh ch.óng vang lên từng tràng tiếng kêu đau đớn và sắc nhọn. Mùi m.á.u tanh từ trong điện lan thẳng ngoài. Khung cảnh ghê rợn bên trong khiến tất cả đều quỳ rạp xuống đất, dám ngẩng đầu lấy một .

 

Tên thích khách cuối cùng đến c.h.ế.t vẫn chịu khai. Trong cơn giận dữ Lý Trọng Yến trừng phạt bộ thị vệ và cung nhân thất trách, bảo vệ Hoàng hậu. Đồng thời, lệnh cho Hạ Thủ Thành điều tra diện những cung nhân từng phục vụ trong hành cung.

 

Rất nhanh ch.óng, tra rằng một cung nữ phụ trách việc quét dọn ngự uyển, khi ngự giá đến lén lúc ai chú ý mà bôi dầu ở những chỗ ít ai để ý trong ngự uyển. Ngọn lửa cũng chính là do cung nữ nhân lúc hỗn loạn dọn dẹp phóng hỏa.

 

Khi bắt, cung nữ chạy trốn khỏi kinh thành hơn trăm dặm. Sau khi tra khảo nghiêm khắc, ả khai rằng kẻ bắt giữ gia quyến của để uy h**p. Sau khi sự việc thành công, kẻ đó chẳng những thả nhà ả mà còn g.i.ế.c diệt khẩu. Cuối cùng, cung nữ chỉ may mắn mới thoát một kiếp.

 

Kẻ uy h**p cung nữ chính là tên thích khách c.h.ế.t. Điều tra đến đây, Hạ Thủ Thành chỉ cảm thấy kẻ thật sự thâm hiểm, bởi đối phương chắc chắn rằng tên thích khách sẽ bao giờ khai .

 

Bệ hạ nào chịu dễ dàng buông bỏ, tăng thêm nhân thủ, quyết liệt điều tra phận của thích khách. Cuối cùng tra kẻ đó chính là “Độc Nhất Đao” – một nhân vật giang hồ lừng danh nhiều năm , chính tà. Nhiều năm bao vây dẫn đến trọng thương, đó ái nữ của Thượng thư Hộ bộ Thẩm Tri Ý tình cờ cứu giúp. Từ đó về , vẫn luôn âm thầm bảo vệ Thẩm Tri Ý.

 

Sau khi tra tất cả, Lý Trọng Yến kìm mà lập tức mang đao đến Tạ phủ. Khi Tạ Vân Đình từ bên ngoài xử lý chính sự vội vã trở về, thì viện của Thẩm Tri Ý trong Tạ phủ hóa thành một biển m.á.u .

 

Khuôn mặt của Thẩm Tri Ý đầy vẻ kinh hoàng, run rẩy bệt đất. Khi thấy Tạ Vân Đình bước , nàng sợ hãi bật kêu gào: “Phu quân, phu quân cứu , cứu —”

 

Lý Trọng Yến để tâm đến việc Tạ Vân Đình bước , gương mặt vô cảm c.h.é.m phăng một cánh tay của Thẩm Tri Ý. Máu tươi lập tức phun trào.

 

“Á —-”

 

“Phu quân cứu —-”

 

Thẩm Tri Ý đau đớn gào thét t.h.ả.m thiết.

 

Giọng của Lý Trọng Yến như tẩm độc, vang lên lạnh lẽo: “Nói! Vì ngươi mưu hại Hoàng hậu!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-96-cam-xuc-ngay-cang-dien-loan-hon.html.]

Gương mặt của Thẩm Tri Ý đầy vẻ đau đớn, nàng kêu gào: “Bệ hạ, thần phụ hề mưu hại Hoàng hậu, thần phụ oan uổng! Phu quân! Phu quân, mau với Bệ hạ .” Nói , nàng bò về phía Tạ Vân Đình.

 

Cố Tuế An mất, những ngày Tạ Vân Đình cũng đau khổ vô cùng. Chàng thể tin nổi một đang sống khỏe mạnh đột nhiên biến mất. Trước , cho dù nàng cung thì vẫn còn cơ hội gặp. giờ đây, ngay cả gặp mặt cũng thể nữa .

 

Ngay lúc Bệ hạ hỏi Thẩm Tri Ý vì mưu hại Hoàng hậu, lúc Tạ Vân Đình mới sực tỉnh. Đôi mắt vốn lạnh lùng nay tràn đầy hận ý: “Ngươi mưu hại Hoàng hậu!?” Giọng từng chữ một như phủ đầy băng sương: “Tại !!!”

 

Thẩm Tri Ý ngây gương mặt đầy hận ý của Tạ Vân Đình. Nỗi đau cả thể xác lẫn tinh thần khiến nàng cuối cùng cũng mất hết lý trí, bỗng bật điên loạn: “Ha ha ha ha ha… hỏi ư?”

 

nhanh nàng ngừng , ánh mắt đầy tình cảm nhưng cũng kỳ lạ Tạ Vân Đình: “Bởi vì yêu , phu quân.”

 

“Thiếp khó khăn lắm mới gả cho , chẳng thèm chạm lấy một . Thiếp từng nghĩ là vì tính kế Hạ Đoan Vân, nên mới lạnh nhạt như . Thiếp tin rằng chỉ cần một vợ , hết lòng đối đãi với , thì một ngày nào đó sẽ yêu . Cho đến khi thấy bức tường đầy tranh trong mật thất của .”

 

“Chàng , khoảnh khắc hận đến nhường nào. Thiếp thề rằng nhất định g.i.ế.c Cố Tuế An để khiến đau khổ, cho dù c.h.ế.t thì cũng cam lòng! Và giờ , ha ha ha ha ha…” Nét mặt của Thẩm Tri Ý trở nên điên cuồng và méo mó, trông chẳng khác nào một kẻ thần kinh.

 

Tạ Vân Đình chỉ cảm thấy run rẩy và lạnh buốt. Thì chính vì mà Cố Tuế An c.h.ế.t. Nghĩ đến đây, trong cổ họng của dâng lên một vị tanh ngọt, đả kích nặng nề đến mức ngã quỵ xuống đất.

 

Thẩm Tri Ý khẩy: “Thiếp tất cả đều là vì đó, phu quân. Chàng căm ghét Cố Tuế An đến mức nào . Vậy mà thật sự thích nàng . Lần bọn thổ phỉ bắt cóc nàng , đáng lẽ nàng nhục đến c.h.ế.t mới đúng!”

 

Lý Trọng Yến siết c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay, gương mặt tuấn tú vì phẫn nộ mà méo mó biến dạng, ánh mắt như tẩm độc: “Kẻ đáng c.h.ế.t chính là ngươi!!”

 

“Người ! Bịt miệng độc phụ , trẫm nhất định khiến nàng sống bằng c.h.ế.t!”

 

Hoàng hậu ái nữ của Thượng thư Hộ bộ, nay là đại phu nhân của Tạ gia hãm hại, chỉ vì vị Tạ công t.ử vốn lạnh lùng và thanh cao như trăng sáng dám ngấp nghé Hoàng hậu! Điều khiến Bệ hạ vô cùng căm hận.

 

Một khi đế vương nổi giận thì thiên hạ đổ m.á.u.

 

Thẩm gia tru di cửu tộc, bộ gia tộc xử trảm. Còn Tạ gia, xét đến công lao nên miễn t.ử hình, nhưng vẫn thoát khỏi tội sống, tất cả lưu đày ngàn dặm.

 

Kinh đô náo động ầm ĩ, nhưng chẳng ai để ý rằng vị tài nữ từng vang danh khắp kinh thành Nguyễn Lưu Tranh cũng biến mất. Chỉ trong phủ Tĩnh Viễn hầu nhận điều đó. Thế nhưng, với lời gối đầu của kế phu nhân, Tĩnh Viễn hầu chỉ nghĩ rằng con gái theo đám giang hồ thảo mãng rời khỏi kinh thành, nên cũng chẳng thật sự tìm.

 

Tại thư phòng của Cố phủ

 

Ánh sáng xuyên qua bốn khung cửa sổ chiếu , trong phòng hương lò vẫn cháy, làn khói tím ngả nghiêng theo ánh sương, uyển chuyển xoắn thành vòng.

 

Cố thừa tướng và Cố Nguyên Triều đối diện .

 

Cố thừa tướng trong bộ thường phục màu lam, đối diện, nâng chén nhấp một ngụm khẽ mở miệng : “Tuế Tuế c.h.ế.t.”

 

Gương mặt của Cố Nguyên Triều cũng trở nên tiều tuỵ, mở to đôi mắt: “Cha, cha đang … chẳng lẽ vì Tuế Tuế rời mà cha kích động đến phát điên ?”

 

Cố thừa tướng vung một cái tát l*n đ*nh đầu con trai: “Cha điên! Tuế Tuế thật sự c.h.ế.t. Ngày con bé gặp chuyện, cha sai Chiêu Hạ lén xem. Đến nay Chiêu Hạ vẫn trở về. Cha phái điều tra tung tích của Chiêu Hạ, phát hiện Tuế Tuế quả thực đang ở cùng nó.”

 

Cố Nguyên Triều ngây cha, cố phân biệt xem ông dấu hiệu mê sảng . Sau khi nhận hề , hai hàng lệ trong veo của bất ngờ tuôn rơi.

 

 

Loading...